Chương 55 - Phù Thủy Băng Giá tiến hóa
Trong một căn phòng lờ mờ tối, Linh Sương dựa lưng vào tường, người ngợm bủn rủn, đầu óc quay cuồng như chong chóng. Cô khó khăn lắm mới đứng dậy nổi, nhưng chạm tay vào đâu là tinh thể băng đóng đầy đến đó. Cô nhìn vào gương, thấy một người lạ hoắc đang nhìn lại mình.
“Sao mình lại thành ra thế này? Thế này thì sao mà chui vào lòng chị ấy làm nũng được nữa chứ?!”
Cô chạm tay vào gương với vẻ không thể tin nổi, và xoảng, cái gương vỡ tan tành thành một đống đá bào.
“C-Chuyện quái gì thế này? Sao sức mạnh của mình lại bất ổn định thế?”
Linh Sương nhìn đôi bàn tay mình, rồi nhìn hình phản chiếu trong những mảnh gương vỡ. Mái tóc xanh nhạt giờ đã chuyển sang màu xanh băng giá, mỗi bước đi đều tỏa ra hàn khí rợn người. Mái tóc dài của cô chạm đất, y hệt như công chúa trong lâu đài, hàng mi xanh màu trời rung rinh như những tinh linh đang nhảy múa.
“Không được, phải té khỏi đây…”
Linh Sương sợ chết khiếp. Cô chỉ chợp mắt một tí, mơ thấy bướm băng bay lượn quanh người, thế mà tỉnh dậy đã thấy mình như người khác.
“Chị, chị, chị đâu rồi? Chị ấy chắc chắn đang gặp nguy hiểm, mình phải đi tìm chị ấy…! Chị Vũ Tích xinh đẹp thế kia, nhỡ bị mấy mụ phù thủy dê xồm tia trúng thì sao…”
Linh Sương loạng choạng bước ra cửa. Vừa chạm vào tay nắm cửa kim loại, nó đã vụn vỡ thành bụi phấn. Cô trân trối nhìn cái tay nắm cửa đã “bay màu”, rồi đẩy cửa bước ra, nhưng mới đi được vài bước đã ngã khuỵu, chân cẳng mềm nhũn.
“Cơ thể không nghe lời mình, sao chân không cử động được thế này…?”
Linh Sương nằm bẹp dí trên sàn, không tài nào đứng dậy nổi. Cô bò về phía trước, trông như một tinh linh bị gãy cánh.
“Ma lực mạnh thật đấy. Cô là ai? Sao lại nằm ăn vạ ở đây?”
“Ủa? Vũ Khả Khả…”
“Cô biết tên tôi?”
Linh Sương thấy con nhỏ loli quen thuộc thì thở phào nhẹ nhõm. Có Vũ Khả Khả ở đây thì chắc là an toàn rồi.
“Này! Cô là ai?! Đừng có ngất chứ! Dậy mau!”
Vũ Khả Khả nhìn cô gái xinh đẹp, cố lục lọi trí nhớ xem mình đã gặp bao giờ chưa. Chưa từng, nhưng ma lực của cô gái này vừa quen vừa lạ. Khi nhỏ đưa tay ra định đỡ cô gái dậy, một cơn đau buốt chạy dọc bàn tay.
“Á! Cái gì vậy? Bỏng lạnh luôn à…!”
Vũ Khả Khả ngạc nhiên nhìn những ngón tay đỏ ửng của mình. Với sức mạnh của nhỏ, dù có mặc áo cộc tay đi dạo giữa băng đồng vĩnh cửu ở cực bắc cũng chả thấy lạnh. Thế mà, chỉ chạm vào cô gái này một cái đã bị bỏng lạnh.
“Vụ gì đây? Lẽ nào là… ma pháp băng…?”
Một ý tưởng nảy ra trong đầu Vũ Khả Khả. Một phù thủy dùng ma pháp băng mà lại biết tên nhỏ? Chỉ có một người duy nhất thôi. Dù đã có đáp án, nhưng nhỏ vẫn không dám tin. Cô gái trước mặt vốn là một con nhỏ loli, y chang nhỏ cơ mà.
“Lẽ nào là… em gái của chị Vũ Tích…? Không thể nào, mới có vài ngày, sao mà ‘dậy thì’ thành công dữ vậy? Lại còn có cả ngực rồi kìa…”
Vũ Khả Khả nhìn xuống bộ ngực phẳng lì như sân bay của mình, rồi nhìn sang “tâm hồn” to tròn của cô gái kia, thứ mà có thể sánh ngang với Lạc Vũ Tích. Nhỏ cảm giác như mình đang bàn về mấy cái đồi trọc với bạn, xong đùng cái phát hiện bạn mình biến thành đỉnh Everest luôn rồi.
“Haizz, đi gọi Tiểu Vân thôi. Để cổ nằm đây cũng không phải cách. Biết đâu lúc tỉnh lại, cổ sẽ chỉ mình bí kíp biến thành người lớn~”
Vũ Khả Khả vận ma lực bảo vệ bản thân khỏi cái lạnh, rồi nhẹ nhàng bế cô gái lên. Cảnh tượng trông khá là hài hước. Linh Sương, vốn là loli, giờ đã thành một thiếu nữ cao ráo thanh lịch. Ngay cả khi được Vũ Khả Khả bế kiểu công chúa, đôi chân dài miên man của cô vẫn chạm đất.
“Dù đã bật khiên bảo vệ mà vẫn như đang ôm tảng băng ấy. Quả không hổ danh em gái của chị Vũ Tích, cũng không phải dạng vừa đâu…”
Vũ Khả Khả bước lên lầu. Cánh cửa, cái giường, thậm chí cả sàn nhà nơi Linh Sương vừa nằm, giờ đây đều nứt toác. Vũ Khả Khả nghe tiếng rắc rắc mà trầm trồ trước cái lạnh cực độ này.
“Phải nhanh lên. Nếu em gái chị Vũ Tích mà mệnh hệ gì, mình biết giải thích sao với chị ấy đây…”
Vũ Khả Khả quyết định không đi bộ nữa mà tốc biến thẳng về phòng, cuống cuồng tìm Vân Khả Khả.
“Tiểu Vân, có biến! Em tìm thấy một cô gái lạ hoắc ở hành lang, nhưng em nghĩ cổ là em gái của chị Vũ Tích— Tiểu Vân, chị đang làm cái trò gì thế?”
“Ưm!!! Ti-Tiểu Vũ, sao vào không gõ cửa?!”
Vũ Khả Khả thấy Vân Khả Khả đang trùm chăn kín mít thì khó hiểu, nhưng vẫn lao tới đặt Linh Sương lên giường.
“Tiểu Vân, cứu em với! Người cổ lạnh ngắt, cả cái hành lang như mùa đông luôn rồi…”
“Biết rồi, biết rồi! Em ra ngoài đi, ra ngoài mau!!”
Vân Khả Khả, mặt đỏ bừng như gấc chín, ném cái gối vào mặt Vũ Khả Khả. Vũ Khả Khả dù ngáo ngơ nhưng vẫn bắt lấy cái gối và ra ngoài đợi. Khi nhỏ quay lại, Vân Khả Khả đang kiểm tra cơ thể Linh Sương với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Tiểu Vân…”
“Đừng làm phiền, chị đang khám bệnh.”
“Nhưng quần chị mặc ngược rồi kìa…”
“Đó là phong cách của chị!”
Sau màn chữa cháy quê độ, Vân Khả Khả nhìn Linh Sương, người đang tỏa ra hàn khí rợn người, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. Ngay cả cô cũng cảm thấy cái lạnh thấu xương. Và Vũ Khả Khả bảo đây là em gái của Lạc Vũ Tích.
“Em chắc là không chém gió chứ? Cặp giò này, bộ ngực này, mà em bảo là con nhỏ loli đó á?”
“Lúc đầu em cũng không chắc, nhưng cổ biết tên em, với lại ma pháp băng mạnh cỡ này thì không thể là ai khác được…”
“Giúp cổ điều hòa ma lực trước đã. Lúc nào cổ tỉnh dậy mình đòi tiền công sau~”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
