Chương 62 - Cả một thế giới trong ấm trà
Lạc Vũ Tích nhìn cô gái khá xinh đẹp trước mặt, tự hỏi nên hỏi cái gì bây giờ. Tinh linh ấm trà ngồi trên cái ghế gần đó, thong thả lau chùi cái ấm trà như không có chuyện gì xảy ra.
“Tui chưa thực sự có câu hỏi nào cho cô cả. Tui để dành được không?”
“Được, cô còn hai câu hỏi.”
“Cái gì?! Thế cũng tính á?!”
“Ừ, cô còn một câu hỏi. Dùng cho khôn vào…”
“Dừng, dừng ngay! Hiểu rồi, tui hiểu rồi! Đừng có trả lời nữa!!”
Lạc Vũ Tích đứng hình toàn tập. Cô còn chưa hỏi cái gì sất mà đã bay màu hai câu hỏi rồi. Con tinh linh ấm trà này đúng là trùm lừa đảo! Cô gái vuốt tóc, tấm mạng che mặt bay bay trong gió, rồi ngả lưng ra ghế.
“Nếu không có gì nữa thì ta về đây. Thánh khí ở đây làm ta khó ở quá…”
Tinh linh ấm trà dụi mắt, trông như khó chịu thật. Lạc Vũ Tích suy nghĩ một hồi, quyết định tạm thời không hỏi gì cả nên lắc đầu. Tinh linh ấm trà không chút do dự, đi về phía cái ấm, mở nắp ra rồi hóa thành làn khói xanh, chui tọt vào trong. Lạc Vũ Tích tò mò ghé sát lại.
“Sao bả chui lọt cái ấm bé tẹo này hay thế? Nếu không sợ phí câu hỏi cuối cùng thì mình đã hỏi rồi…”
Lạc Vũ Tích cầm cái ấm lên, trầm trồ trước sự tinh xảo của nó. Cô lắc nhẹ, nhưng chả nghe thấy tiếng động gì.
“Có vẻ bên ngoài không ảnh hưởng đến bên trong. Phải chà cái ấm thì bả mới chui ra hả?”
Lạc Vũ Tích đặt cái ấm xuống bàn, tự hỏi ai là người đã để nó lại cho cô. Lại còn cái vụ tinh linh trả lời ba câu hỏi nữa chứ?
“Trong game cũng có cái gương biết trả lời câu hỏi, nhưng nó nằm trong tủ của Nữ Hoàng Vampire…”
Lạc Vũ Tích rùng mình khi nghĩ đến lũ Vampire nghiện máu, lâu đài và sông máu của bọn chúng. Đó là một chủng tộc bài ngoại cực đoan, coi các tộc khác chẳng khác gì bịch máu di động.
“Không, chắc không phải Vampire đâu. Với lại cái gương đó nằm trong phòng ngủ của Nữ Hoàng Vampire mà. Cái ấm này chả liên quan gì đến cái gương đó sất…”
Lạc Vũ Tích mở nắp ấm ra, nhìn bên trong thấy bình thường như cân đường hộp sữa. Chắc pha trà vẫn ngon lành cành đào. Khi cô đang mân mê nó, tay cô chạm vào viên ngọc đỏ trên thân ấm.
“Năng lượng lạ thế, cảm giác ấm ấm…”
Đột nhiên, cô cảm thấy một lực hút kinh hoàng từ cái vòi ấm. Tay cô bị hút vào trong, kéo theo cả cơ thể. Cô định ném cái ấm đi, nhưng đã quá muộn.
“Milily! Cứu—!”
Chưa kịp dứt lời thì cô đã biến mất, cái ấm trà rơi xuống bàn kêu một tiếng Cạch. Milily bị tiếng động đánh thức, ngồi dậy ngơ ngác.
“Hửm… có ai gọi mình à? Bà chủ nhân hờ của mình đi đâu rồi?”
Trực giác phù thủy của Milily mách bảo có gì đó sai sai. Nhỏ quét mắt nhìn căn phòng sạch sẽ, cửa nẻo đóng kín mít, rồi ánh mắt dừng lại ở cái ấm trà. Nhỏ “hiểu” ra ngay lập tức.
“À, chắc bả thèm trà nên đi kiếm lá trà rồi. Chắc bả định bảo mình trước khi đi ấy mà. Ngủ tiếp, ngủ tiếp…”
Milily chỉnh lại gối rồi nằm xuống, triệu hồi thêm một tên kỵ sĩ giáp sắt nữa để mát-xa cho nhỏ ngủ. Trong khi đó, Lạc Vũ Tích thấy mình đang trôi trong một không gian lúc hẹp lúc rộng, cuối cùng là một luồng sáng chói lòa. Cô bị hút vào một căn phòng rộng lớn.
“Á á á bị hút vào rồi! Bị hút vào rồi! Tui— Ơ? Đây là đâu?”
Lạc Vũ Tích đứng dậy khỏi tấm thảm êm ái, nhìn không gian bao la bát ngát. Đây là bên trong cái ấm trà á? Rộng vãi chưởng. Tường bao quanh toàn là kệ sách, và có vài cánh cửa dẫn sang các phòng khác.
“Phòng ngủ? Phòng ăn, phòng khách, và cả phòng thí nghiệm thực vật?! Sao lại có cả phòng thí nghiệm thực vật?!”
Lạc Vũ Tích nhìn sơ đồ trên tường, choáng váng trước nội thất phức tạp của cái ấm. Hiện tại cô đang ở thư phòng.
“Nhiều sách thế này, ngay cả Thư Viện Thánh của Giáo Hội cũng không bằng…”
Đang lúc trầm trồ, cánh cửa sau lưng cô mở ra. Cô quay lại và thấy tinh linh ấm trà, trên người quấn mỗi cái khăn tắm. Lạc Vũ Tích không biết nên nhìn vào đâu. Tinh linh ấm trà làm rơi cái cốc trên tay, ngạc nhiên tột độ khi thấy Lạc Vũ Tích.
“Tui không cố ý xâm nhập gia cư bất hợp pháp đâu! Tui lỡ chân té vào thôi! Mà tiện thể, cô mặc đồ vào giùm cái được không…?”
“Ta quen ở một mình rồi. Khoan, sao cô chui vào đây được?!”
Tinh linh ấm trà quên béng tình trạng thiếu vải của mình, lao tới túm lấy vai Lạc Vũ Tích, mắt mở to kinh ngạc.
“Cô là nhân loại, sao vào được đây?!”
“Dù cô có hỏi thì tui…”
Lạc Vũ Tích định bảo là tui biết chết liền, thì hai cái ấn ký trên ngực và tay cô bắt đầu phát sáng. Tinh linh ấm trà nhìn thấy dấu ấn hình chìa khóa trên ngực Lạc Vũ Tích liền xé toạc bộ đồ ma sơ của cô ra. Lạc Vũ Tích đỏ mặt tía tai.
“Á! Cô làm cái trò gì thế hả?! Dù tui có lỡ xông vào nhà cô, thì cô cũng không thể đòi lấy thân báo đáp đâu!”
“[Chìa Khóa Thần Thánh]? Sao cô có cái này? Tại sao nó lại ở hạ giới?”
“Cô hỏi tui lấy ở đâu á… Khoan, muốn biết thì tính là một câu hỏi nhá~”
“Hửm?”
“Ý tui là, cho tui cơ hội hỏi ngược lại cô một câu. Trao đổi đồng giá mà, đúng không~?”
“Được, ta đồng ý.”
“Bả đồng ý lẹ thế, mình có bị hớ không trời…?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
