Chương 60 - Phù Thủy Lười Biếng
Trong một tòa lâu đài, Phù Thủy Thời Gian đang ngồi trên ghế sofa, thong thả đọc báo. Những viên đường lần lượt bay lơ lửng vào tách cà phê của mụ, như thể được điều khiển bởi một bàn tay vô hình. Mụ nhấp một ngụm.
“Ngươi ngồi thừ ra đó cả ngày rồi. Không định nói năng gì sao…?”
“…”
Phù Thủy Thời Gian nhìn cô gái đang ngồi bên cửa sổ, mái tóc bạc rủ xuống vai, đôi mắt vàng kim nhìn xa xăm vô định. Cô ấy ngồi im đến mức Phù Thủy Thời Gian suýt tưởng mình quên tắt cái ma pháp ngưng đọng thời gian.
“Nếu ngươi lo cho cái mạng nhỏ của mình thì đừng sợ. Dù ta bắt ngươi về đây, nhưng ta không có ý định làm hại ngươi đâu…”
“Chị ấy đâu rồi…?”
“Ý ngươi là con ma sơ nhỏ nhắn kia hả? Nó sẽ đến tìm ngươi thôi. Nó sẽ tới đây.”
Phù Thủy Thời Gian đặt tách cà phê xuống. Đột nhiên, một ngọn giáo vàng kim xuyên thủng người mụ, nhanh đến mức không kịp phản ứng. Tách cà phê rơi xuống sàn vỡ tan.
[Thần Thuật: Thương Kỵ Sĩ]
“Thả tôi ra…”
“Sao ngươi cứ phải làm thế nhỉ?”
Shia quay lại, đôi mắt vàng kim vô cảm. Phù Thủy Thời Gian nhìn ngọn giáo cắm giữa ngực, không phải mụ không né được, mà là mụ đếch thèm né.
[Ma Pháp Đặc Thù: Hồi Quy Thời Gian]
“Với sức gà của ngươi hiện tại thì không làm xước da ta được đâu. Nếu cứ tiếp tục kháng cự vô nghĩa thế này, ta đành phải nhốt ngươi vào nhà tù thời gian lần nữa đấy…”
Phù Thủy Thời Gian tạo ra một lãnh địa nhỏ quanh mình, và ngọn giáo từ từ bay ngược trở lại, nằm gọn trong tay Shia.
“Tiện thể nhắc nhở luôn, nếu ngươi không muốn bị biến thành bụi phấn, thì tốt nhất đừng có đánh lén…”
Phù Thủy Thời Gian, như thể chưa có chuyện gì xảy ra, đảo ngược thời gian chỗ cà phê bị đổ, đưa nó trở lại nguyên vẹn trong tách. Lời mụ nói là dành cho Shia, nhưng cũng là dằn mặt cái bóng đen đang đứng sau lưng mụ. Doris, người lẽ ra đã hóa thành bụi sao, bước ra từ bóng tối, vẻ mặt đầy khinh bỉ.
“Tưởng bà đây sẽ biết ơn vì được hồi sinh à? Ta chỉ muốn giết ngươi rồi treo xác lên trang trí lâu đài thôi~”
Sát khí của Doris bùng lên, đôi mắt đỏ rực đầy phẫn nộ. Cô chưa bao giờ chịu nhục nhã như thế này, bị đánh bại dễ dàng như trở bàn tay.
“Ngươi hiểu lầm rồi. Ta không cần ngươi phục vụ ta. Ngươi chỉ là một con tin khác thôi…”
“Đồ kiêu ngạo!”
[Ma Pháp Đặc Thù: Nghiền Nát]
Doris đấm một phát, cả lâu đài rung chuyển, thêm một cái hố to tướng xuất hiện. Nhưng khi cô nhìn lại, lâu đài vẫn nguyên vẹn không tì vết, Phù Thủy Thời Gian vẫn đang nhâm nhi cà phê. Doris nhận ra đòn tấn công của mình đã bị đảo ngược.
“Chậc, nếu ngươi không giết ta, thì ngay cả trong mơ ta cũng sẽ đấm vỡ mồm ngươi…”
Doris hậm hực bỏ đi vào hành lang tối tăm và chui vào một căn phòng bất kỳ. Cô đã thử trốn thoát rồi, nhưng cứ thò chân ra khỏi lâu đài là lại bị "teleport" về phòng khách, như đứa trẻ con bị người lớn trêu đùa vậy.
“Chủ nhân yêu dấu ơi, bao giờ em mới đến cứu cục cưng yếu đuối và bất lực này đây~”
Doris ngã vật xuống giường, cái vẻ bố đời biến mất sạch. Cô nhìn bức ảnh loli trong tay, mái tóc và đôi mắt hồng, biểu cảm cute hột me, và cảm thấy tâm hồn được chữa lành.
“Chết tiệt, sao mình lại dây dưa với con quái vật đó chứ…”
…
Trong khi đó, Lạc Vũ Tích đứng trước cửa phòng, nhìn cô gái trước mặt, bộ áo choàng giám mục quen thuộc, trên tay cầm một hộp quà. Cô chả biết nói gì cho phải đạo.
“Chúc mừng thăng chức nhé. Ta không đặc biệt đến chúc mừng cô đâu, ta… ta chỉ tiện đường đi ngang qua mua quà thôi. Đừng có mà tưởng bở…!”
Là Nguyệt Hoa Phong Vân, Tòa Nhân Từ. Lạc Vũ Tích hoang mang trước cái thái độ Tsundere sách giáo khoa này. Cô có tương tác nhiều với bả đâu, thậm chí trước đó bả còn có vẻ ghét cô ra mặt cơ mà.
“Ờm… ngài có muốn vào trong không…?”
Lạc Vũ Tích tránh sang một bên. Nguyệt Hoa Phong Vân khua tay múa chân, nói lắp bắp, làm Lạc Vũ Tích càng thấy ngại dùm.
“Ai thèm vào phòng cô chứ?! Ta chỉ đến đưa quà thôi, không người ta lại bảo ta keo kiệt. Giờ đưa xong rồi, ta về đây!”
“Nhưng mà…”
Lạc Vũ Tích chưa kịp nói hết câu, Nguyệt Hoa Phong Vân đã tốc biến đi mất dạng. Lạc Vũ Tích nhìn hộp quà, bên trong là một bộ đồ ma sơ mới, khác với bộ Ailani đưa, bộ này được thêu bằng chỉ vàng và bạc xịn sò.
“Giám mục Nguyệt Hoa Phong Vân tự tay may cái này cho mình à? Không, không thể nào, ai mà rảnh háng dùng chỉ vàng chỉ bạc may đồ ma sơ chứ~?”
Lạc Vũ Tích bước vào phòng và đặt hộp quà lên bàn. Milily đang nằm ườn trên giường như con cá mắm, mấy tên lính giáp đỏ đang đấm bóp cho nhỏ.
“Ta không mang nhóc về đây để làm sâu lười đâu nhé. Nhóc nằm lì trên giường cả ngày rồi đấy…”
“Làm việc là không thể nào. Tui sẽ để đám đệ tử ma pháp của tui làm. Bọn nó đánh nhau thì phế, nhưng làm việc nhà thì bá cháy đó.”
Milily lăn người qua và vẫy vẫy tay, hai tên lính nữa xuất hiện, một đứa quét nhà, một đứa nấu cơm.
“Nhỏ này phát triển kỹ năng chỉ để phục vụ mục đích lười biếng thôi sao…?”
“Tui không muốn cử động đâu.”
Milily trùm chăn kín đầu, bơ đẹp Lạc Vũ Tích. Lạc Vũ Tích nhìn đám lính đang làm việc chăm chỉ, chả tìm được lý do gì để phàn nàn. Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
