Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

27 56

Tập 3 - Chap 34: Những vị khách tháng Mười——Ngày mà ngưỡng cửa phòng tham vấn bớt cao đi một chút

Chap 34: Những vị khách tháng Mười——Ngày mà ngưỡng cửa phòng tham vấn bớt cao đi một chút

Tuần thứ hai của tháng Mười.

Sau Lễ hội Văn hóa, phòng tham vấn đã có một sự thay đổi.

Lượng người đến thăm tăng lên.

Giờ nghỉ trưa thứ Hai.

“À này, xin lỗi cho em hỏi. Đây là phòng tham vấn đúng không ạ?”

Một nữ sinh lạ mặt đứng trước cửa. Học sinh năm hai. Có vẻ là bạn cùng lớp với các em ấy.

“Ừ. Em vào đi.”

“Lúc Lễ hội Văn hóa em có làm bài kiểm tra căng thẳng, thấy thú vị quá. ——Ah, em có chuyện này muốn hỏi một chút ạ.”

“Em cứ nói đi.”

Nữ sinh nọ ngồi xuống ghế. Có vẻ căng thẳng, nhưng không hề bài xích. Trải nghiệm tại Lễ hội Văn hóa đã làm giảm bớt rào cản tâm lý.

Nội dung tham vấn là——một chút trăn trở về quan hệ bạn bè. “Đôi khi trong nhóm chơi thân, chỉ có mình em là không theo kịp câu chuyện”. Không quá nghiêm trọng, nhưng với chính chủ thì lại rất thiết thực.

Tôi lắng nghe khoảng mười lăm phút, rồi đưa ra vài góc nhìn khác nhau cho em ấy.

“Em cảm ơn thầy. Tự dưng, nói ra được thấy nhẹ nhõm hẳn ạ. ——Sau này em lại đến có được không?”

“Bất cứ lúc nào cũng đợc.”

Nữ sinh mỉm cười ra về.

——“Sau này em lại đến có được không?”.

Cùng một câu nói giống hệt Shizuku. Nhưng trường hợp của cô bé này thì nhẹ nhàng hơn nhiều. Thoải mái đến, thoải mái trò chuyện, rồi thoải mái ra về.

Vậy là tốt rồi. Phòng tham vấn không phải là nơi chỉ để mang đến những trăn trở nặng nề. Chỉ là “muốn nói chuyện một chút” cũng được. Sự thoải mái đó được lan tỏa sẽ giúp hạ thấp rào cản cho những đứa trẻ đang thực sự ôm trong lòng những rắc rối nghiêm trọng.

Thứ Ba cũng có một người. Thứ Tư có hai người. Đến thứ Năm thì đàn em trong câu lạc bộ bóng đá của Rin đi thành nhóm ba người rủ nhau tới.

“Bọn em được Rin-senpai giới thiệu đến đây ạ!”

Hiệu ứng quảng cáo của Rin đang dần dần phát huy tác dụng.

Mấy đứa hậu bối muốn làm lại bài kiểm tra căng thẳng nên tôi đã chiều ý. “Giảm hơn trước rồi nè!”, “Của tớ lại tăng lên này!”, chúng cứ réo rắt cười đùa. Giống như một buổi vui chơi giải trí hơn là tham vấn, nhưng bản thân việc các em ấy chịu bước chân đến phòng tham vấn đã là một điều có ý nghĩa rồi.

Tuy nhiên, lượng người đến tăng lên lại nảy sinh một vấn đề.

Đó là Shizuku.

Chiều thứ Năm sau giờ học.

Khi Shizuku đến phòng vào khoảng thời gian như thường lệ, bên trong đã có khách đến trước. Đám hậu bối của Rin vẫn đang hào hứng với bài kiểm tra căng thẳng.

Shizuku mở cửa——nhìn vào trong——và lùi lại một bước.

Ba người không quen biết. Tiếng cười đùa. Một không gian ồn ào, náo nhiệt.

Đối với Shizuku, đó là một trạng thái “không an toàn”.

Tôi nhận ra ngay lập tức.

“Thầy xin lỗi nhé, Shizuku-chan. ——Khoảng năm phút nữa là xong rồi, em chịu khó qua đứng chỗ giá sách một chút được không?”

Shizuku do dự. Ba giây. Năm giây.

Sau đó——em khẽ gật đầu, rồi di chuyển đến trước giá sách ở góc phòng tham vấn.

Em ấy đã vào.

Bước vào một không gian có những người xa lạ mà không hề bỏ chạy.

Nếu là Shizuku của trước kia, rất có thể em ấy sẽ cứ thế lùi lại rồi đi về luôn. Hoặc có lẽ sẽ lấy sách che mặt, đứng chôn chân trước cửa cho đến khi tôi ra mặt.

Còn Shizuku của hiện tại——đã tin tưởng vào lời hứa “năm phút nữa” và chọn cách chờ đợi.

Đám hậu bối lúc chuẩn bị về mới chú ý tới Shizuku.

“Ah, bọn tớ xin lỗi vì đã làm phiền!”

Shizuku khẽ cúi đầu chào. Dù không phát ra tiếng, nhưng cũng chẳng có sự thù địch hay bài xích nào. Một cử chỉ thể hiện sự “Không bận tâm đâu”.

Sau khi đám hậu bối rời đi, Shizuku ngồi xuống chỗ quen thuộc của mình.

Tôi cứ nghĩ em ấy sẽ viết giấy nhớ——nhưng hôm nay em lại lập tức lấy sách ra và bắt đầu đọc.

Không viết bất cứ thứ gì.

“Em không thấy sợ sao?”

Shizuku ngẩng mặt lên. Suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu.

Sau đó, em viết một tờ giấy nhớ.

『Em chỉ hơi căng thẳng một chút. Nhưng vì có thầy Ren ở đây nên em không sao ạ.』

“Vì có thầy Ren ở đây”.

Điều kiện vẫn phải là có tôi. Nhưng em ấy đã có thể bước vào một không gian có người lạ. Đó là một sự thật.

Tôi pha trà, và khoảng thời gian quen thuộc lại bắt đầu.

Thứ Sáu.

Sự dồn dập của những vị khách mới đã tạm lắng xuống, phòng tham vấn sau giờ học đã lấy lại được vẻ tĩnh lặng thường ngày.

Akane đến. Sớm hơn mọi khi.

Khoảnh khắc mở cửa, em ấy đảo mắt nhìn quanh phòng. Một ánh nhìn như để xác nhận rằng không có ai ở đây cả.

“……Hôm nay không có ai à.”

“Ừ. Hiện tại thì đang trống.”

“Chỉ là hiện tại thôi nhỉ.”

Akane ngồi phịch xuống ghế. Khoanh tay lại, nhìn ra ngoài cửa sổ.

“……Dạo này cái phòng này nhộn nhịp gớm nhỉ. Mỗi lần đi ngang qua hành lang là lại nghe thấy tiếng mấy đứa lạ hoắc.”

“Sau Lễ hội Văn hóa, có nhiều em học sinh đến đây hơn.”

“Hừm.”

“……Thế ai đến vậy.”

“Vì nghĩa vụ bảo mật nên thầy không thể nói được.”

“Biết rồi. Ai thèm hỏi đâu.”

Đang hỏi mà. Hoàn toàn là đang dò hỏi mà.

Akane im lặng khoảng năm giây, rồi lầm bầm nói.

“……Căn phòng này, trước kia chỉ có tôi, con bé đó, thỉnh thoảng có thêm Kujou hay Houjouin thôi cơ mà.”

“Ừ.”

“……Cảm giác như, người tăng lên rồi.”

Trong giọng nói của Akane không có sự tức giận hay bất mãn. Chỉ đơn thuần là——xác nhận lại.

Nhưng, có một thứ gì đó le lói xen lẫn vào. Một thứ nhỏ bé đến mức không thể diễn tả bằng lời.

“Akane thấy không thích à?”

“Cũng chả phải là không thích. Dù sao đó cũng là công việc của thầy. ——Chỉ là.”

“Chỉ là?”

“……Đừng có mà cắt xén giờ ăn trưa đấy. Đó là thời gian của tôi cơ mà.”

“Không cắt đâu. Tôi hứa đấy.”

Akane liếc nhìn tôi một cái, rồi lập tức quay đi chỗ khác.

“……Thứ Hai, cơm hộp gà rán đấy nhé.”

“Rõ rồi.”

Akane nhấp một ngụm trà, rồi chìm vào khoảng thời gian im lặng như thường lệ.

Giờ ăn trưa——khoảng thời gian trên sân thượng của Akane và tôi——em ấy sẽ không nhường cho bất kỳ ai khác. Akane đã xác nhận lại điều đó. Em ấy không thể nào không xác nhận được.

Việc lượng người đến phòng tham vấn tăng lên là một điều tốt. Nhưng nỗi bất an khi “nơi chốn của riêng mình” bị mở ra cho những người khác——không chỉ riêng Akane, mà có lẽ cả năm cô gái đều ít nhiều cảm nhận được.

Hiện tại mới chỉ ở giai đoạn “xác nhận”. Vẫn chưa có sóng gió gì nổi lên.

Tuần sau đó.

Sự gia tăng lượng khách đến đã dần ổn định. Mỗi tuần chỉ tầm ba đến bốn người mới. Rất ít những ca tham vấn nghiêm trọng, phần lớn chỉ ở mức độ “muốn nói chuyện một chút”.

Tuy nhiên, chỉ có một người——một cô bé khiến tôi bận tâm.

Nữ sinh năm nhất. Tên là Sato. Đây là đàn em trong câu lạc bộ bóng đá mà Rin đã từng than phiền vào tháng Năm rằng em ấy “trông có vẻ thiếu sức sống”.

Cô bé đến phòng tham vấn vào buổi chiều thứ Tư sau giờ học.

“Dạ……em nghe Kagurazaka-san bảo là ở đây có một người thầy rất tốt.”

“Từ Rin-san sao? Đáng quý thật đấy. Em ngồi đi.”

Cô bé ngồi xuống ghế. Một dáng người nhỏ nhắn, ánh mắt cứ đảo quanh. Căng thẳng——không chỉ có vậy. Có vẻ như em ấy đang muốn nói điều gì đó, nhưng lại không thể mở lời.

“Em uống trà nhé?”

“Ah, dạ vâng. Em cảm ơn thầy ạ.”

Tôi đưa ly trà. Sato đưa cả hai tay ra nhận lấy.

Im lặng một lúc. Em ấy uống một ngụm trà, rồi lí nhí nói.

“Ah……dạo gần đây, em không muốn đến câu lạc bộ nữa.”

“Ừ.”

“Em rất thích bóng đá……nhưng mà, em cứ thấy không ăn ý với các bạn trong đội kiểu gì ấy. Chỉ có mỗi mình em là chơi dở. Em sợ mình đang làm phiền mọi người.”

“Chuyện làm phiền đó, có ai nói với em vậy sao?”

“Dạ không có ai nói thế cả. Nhưng mà……kiểu như, em cảm nhận được qua bầu không khí ấy ạ.”

Vừa nghe em ấy tâm sự, tôi vừa sắp xếp lại vấn đề của đứa trẻ này.

Sự tự ti về mặt kỹ năng, và nỗi bất an trong giao tiếp. Cảm giác đánh mất chỗ đứng trong đội. Mặc dù chưa đến mức nghiêm trọng, nhưng nếu cứ bỏ mặc, rất có thể sẽ dẫn đến việc xa lánh câu lạc bộ, thậm chí là bỏ học.

Việc có thể giải quyết những “trăn trở ở mức độ trung bình” thế này chính là chức năng vốn có của phòng tham vấn. Một sự hỗ trợ mang tính thường nhật, khác với những trường hợp nghiêm trọng của năm cô gái nữ chính.

Sau khoảng ba mươi phút lắng nghe, nét mặt của Sato đã phần nào nhẹ nhõm hơn.

“……Em cảm ơn thầy ạ. Tự dưng, chỉ cần nói ra với ai đó thôi mà lại thấy thoải mái đến vậy.”

“Việc nói ra được rất quan trọng đấy. Lần sau lại đến nhé.”

“Dạ vâng… Ah, thưa thầy.”

“Sao thế?”

“Gần đây Rin-senpai đã thay đổi ạ. Trước kia chị ấy tuyệt đối không bao giờ than vãn lấy một lời, thế mà dạo này chị ấy lại hay nói những câu như 『Hôm nay hơi mệt rồi!』 một cách rất bình thường. Giống như là——nhờ chị ấy chịu nói ra những lời yếu đuối, nên em cũng thấy dễ mở lời hơn vậy.”

Nghe những lời đó, tôi có chút ngạc nhiên.

Sự thay đổi của Rin——đang lan tỏa đến toàn đội.

Việc Rin đã có thể nói ra câu “mệt rồi”, đã giúp các hậu bối cũng dễ dàng bộc lộ sự yếu đuối của mình hơn. Sự hồi phục của Rin không chỉ ảnh hưởng đến bản thân em ấy, mà còn tác động lên cả những người xung quanh.

“Rin-san đúng là một người đội trưởng tuyệt vời nhỉ.”

“Dạ vâng! Em thích Rin-senpai lắm ạ.”

Cô bé mỉm cười ra về.

Một lúc sau khi Sato về, Rin đến.

“Chào thầy ạ! Đứa đàn em Sato của em mới tới đây đúng không thầy?”

“Nghĩa vụ bảo mật.”

“Ah, đúng rồi nhỉ. Em xin lỗi nha. ——Nhưng nếu con bé mà đến thì em vui lắm. Dạo này nó cứ xìu xìu kiểu gì ấy.”

Rin nhận lấy ly trà, rồi nhấp một ngụm.

“Thầy ơi. Gần đây em mới nhận ra một chuyện.”

“Chuyện gì thế?”

“Từ lúc em bắt đầu than 『mệt quá』, mấy đứa đàn em cũng bắt đầu biết than vãn theo rồi đó. Nào là 『hôm nay đuối quá』 hay 『em muốn nghỉ một chút』.”

“……Ừ.”

“Trước đây mọi người đều cứ cố nhịn. Kiểu đội trưởng còn đang ráng chịu đựng, mình sao dám mở miệng than thở. ——Thì ra chính em là người đã tạo ra cái bầu không khí đó.”

Rin hơi cười khổ.

“Nói ra thì hơi lạ, nhưng em có cảm giác từ lúc em trở nên yếu đuối hơn, thì cả đội lại mạnh mẽ lên ấy.”

“Không phải là yếu đi đâu. Chỉ là em đã trở nên thành thật hơn thôi.”

“……Là vậy sao ta.”

Rin uống cạn ly trà.

“Thầy nè. Sang học kỳ hai, em nghe nói số học sinh đến đây tăng lên nhiều lắm đúng không.”

“Ừ. Nhờ công quảng cáo của Rin-san cả đấy.”

“Ehehe. ——Nhưng mà vậy có nghĩa là khối lượng công việc của thầy cũng tăng lên đúng không.”

“Ừ thì, cũng có một chút.”

“Thầy đừng có làm việc quá sức đấy nhé…… Chẳng phải trước đây thầy từng nói rồi sao. Rằng 『ở chỗ làm cũ thầy suýt chút nữa thì sụp đổ』 ấy.”

Tôi khẽ im lặng. Rin vẫn nhớ cuộc trò chuyện đó.

“Em á, em muốn thầy cũng phải biết nói 『mệt quá』 cơ. Thầy cũng giống như một người đội trưởng vậy mà. Lắng nghe mọi người, nâng đỡ mọi người. ——Nhưng mà, có ai đang nâng đỡ thầy không vậy?”

Hết Shizuku, giờ lại đến Rin hỏi tôi câu này.

Giống hệt câu hỏi của Haruto khi cậu ấy hỏi “Thầy cũng có những trăn trở của riêng mình đúng không”.

“……Tôi không sao đâu.”

“Ah, lại nữa rồi. Cái câu 『không sao đâu』 của thầy.”

Rin chĩa ngón trỏ về phía tôi.

“Thầy à. Một người đã nhìn thấu cái sự 『không sao là nói dối』 của em, mà lại nghĩ cái sự 『không sao』 của bản thân mình có thể qua mặt được người khác sao?”

“…………”

Tôi không còn lời nào để đáp lại.

Rin cười nhếch mép.

“Nếu thầy không chê thì em sẽ nghe cho. Mấy lời than vãn của thầy ấy. ——Tham vấn thì em không làm được, nhưng làm một người bạn tâm giao thì em dư sức.”

“……Tôi sẽ suy nghĩ.”

“Suy nghĩ có nghĩa là sẽ không làm đúng không. Cái bài của thầy, em nắm thóp hết rồi nha.”

Rin vẫy tay rồi bước ra ngoài.

Chỉ còn lại một mình trong phòng tham vấn, tôi ngước nhìn lên trần nhà.

Từng bị Shizuku bảo rằng “Chữ 『không sao』 của thầy Ren mang cùng một mùi hương với Rin-san”. Bị Haruto hỏi “Thầy cũng có những trăn trở của riêng mình đúng không”. Và bây giờ, bị Rin chỉ đích danh “Chữ 『không sao』 của thầy không qua mắt được ai đâu”.

Đã bị cả ba người nhìn thấu.

Một người tham vấn viên mà lại để cho thân chủ lo lắng ngược lại——xét về mặt chuyên môn thì quả là có vấn đề. Sự đảo lộn trong mối quan hệ.

Thế nhưng.

Việc có người thật lòng lo lắng cho tôi——đó lại là điều mà ở kiếp trước chưa từng có.

(……Mà, dẫu sao thì việc dựa dẫm vào dịch vụ nghe xả cục tức của Rin đúng là một sự thất bại của dân chuyên nghiệp. Nhưng mà——mình sẽ nhớ kỹ điều này. Rằng khi cảm thấy khổ tâm, vẫn có những người sẵn lòng trò chuyện cùng mình.)

Khóm hoa xuyên tuyết bên cửa sổ khẽ đung đưa trong ánh chiều tà.

Khách đến phòng tham vấn đã tăng lên. Căn phòng vốn là chốn riêng tư của năm cô gái nay đã bắt đầu đón nhận những luồng gió mới.

Đó là một điều tốt.

Và——năm cô gái ấy sẽ đón nhận luồng gió đó ra sao, lại là câu chuyện của tương lai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!