Chuyển sinh thành bạn thuở nhỏ của tiểu thư trùm cuối sa ngã. Vì nếu tôi chết thì bad end chắc chắn xảy ra nên tôi đã trở nên mạnh nhất. Nhưng chẳng phải cô ấy đã sa ngã (hóa yandere) rồi sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87240

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4301

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web novel Vol 1: Phần gia nhân - Chương 5: Người hầu trung thành (tạm thời)

Chương 5: Người hầu trung thành (tạm thời)

Enjoy!

---------------------------------------------

Người hầu trung thành (tạm thời)

Nơi tôi được dẫn tới là phòng làm việc của bá tước, nằm ngay bên cạnh phòng tiếp khách nơi tôi từng gặp Eleanor lần đầu.

Trong phòng tràn ngập mùi giấy và mực, đúng như vậy, khắp nơi đều chất đầy những chồng tài liệu và giấy tờ.

Đúng là làm quý tộc cũng chẳng dễ dàng gì.

“Chuyện mà cậu nói trước đây… có vẻ sắp được thông qua rồi.”

Vừa ngồi xuống chiếc sofa đen bóng loáng, Adelvater lập tức mở lời.

Có vẻ yêu cầu mà tôi từng nhờ trước đây đã được chấp thuận.

“Ồ, thật vậy sao ạ?”

“Ừ. Từ tuần sau, cậu cũng sẽ trở thành người của nhà Anshainess.”

Vừa nói, ông đặt lên bàn một tách cà phê còn bốc khói, cùng với một bộ tuxedo đen tuyền mà chỉ nhìn qua cũng biết là hàng chất lượng cao.

Bên dưới còn được đặt ngay ngắn chiếc quần và một chiếc áo ghi-lê màu xám đã được gấp gọn gàng.

“Ồ! Trông cứ như kiểu Sebastian ấy nhỉ! Cảm ơn ngài rất nhiều!”

“Sebas…? Ừm… à, chuyện này cũng không quá khó. Ta chỉ cần nhờ viện trưởng sắp xếp xem sẽ đưa cậu vào vị trí nào thôi.”

Điều mà tôi nhờ ông ấy.

Chính là… trở thành người hầu trong dinh thự này.

Vài ngày sau khi trở thành bạn của Eleanor, tôi đã đưa ra đề nghị đó.

Đối với việc gặp gỡ cô bé, và cả đối với tôi, cách này đều thuận tiện hơn rất nhiều.

“Nhưng, cậu thật sự thấy quyết định như vậy là ổn chứ?”

Nhấp một ngụm cà phê, vừa lật xem tài liệu, ông vừa hỏi.

“Tất nhiên rồi. Thật ra người muốn hỏi lại chính là cháu mới phải. Cháu thì chỉ đơn giản là khỏi phải mất công đi lại, lại có thể gặp Eleanor-sama bất cứ lúc nào. Nhưng phía bá tước thì lại phải nhận vào làm một đứa trẻ như cháu, còn phải chuẩn bị đủ thứ nữa…”

Thật sự mà nói, việc ông chấp nhận còn giống như một niềm vui bất ngờ vậy.

Suốt mấy tuần qua, tôi đang ở trọ tại một quán trọ trong thị trấn, rồi từ đó đi tới dinh thự này.

Bởi vì nếu đi từ ngôi làng quê tôi thì vừa mất rất nhiều thời gian, vừa tốn kém không ít tiền, nên đây chỉ là biện pháp bất đắc dĩ.

“Chỉ cần cho cậu một nơi ở thôi… cũng không phải là không thể.”

“Không, cháu không muốn vậy đâu. Một thường dân như cháu mà được đối xử đặc biệt thì cũng kỳ lắm.”

“…Ta không bận tâm đến mấy chuyện giai cấp.”

Ồ.

Adelvater thoáng cau mày.

Ông ấy là kiểu quý tộc khá hiếm thấy—không quá coi trọng sự phân biệt giữa quý tộc và thường dân.

Khi tôi đề nghị được làm việc ở đây, lúc nói rằng: “Thường dân như cháu ra vào dinh thự nhiều quá thì cũng kỳ, hay là để cháu làm người hầu thì sẽ thuận tiện hơn…”, ông cũng đã lộ ra vẻ mặt giống như bây giờ.

Dù vậy, nhờ thế mà tôi mới được phép trở thành người hầu, và quan trọng hơn là có thể kết bạn với Eleanor.

“…Đúng là vậy. Nhưng dù sao cháu cũng không muốn làm kiểu như đang lợi dụng quyền lực của Adelvater-sama.”

Khi tôi nói dứt khoát như vậy, ông nhìn tôi một lúc với vẻ hơi ngạc nhiên, rồi khẽ mỉm cười.

“Vậy sao. Mới bảy tuổi mà đã có thể nói được những lời như vậy, đáng nể thật.”

“Ngài đánh giá cháu như thế nên mới để cháu làm bạn với Eleanor-sama, đúng không?”

“Cậu nhận ra rồi à? Dù ta cũng không có ý giấu.”

Chỉ cần nghe cuộc trò chuyện giữa viện trưởng cô nhi viện và ông trước đây, tôi cũng có thể đại khái suy đoán được.

Có vẻ Adelvater-sama vốn đang tìm người có thể trở thành bạn của Eleanor.

Nhưng vì sức mạnh và vẻ ngoài bẩm sinh của cô bé khiến người khác sợ hãi, nên cả trong giới quý tộc lẫn người trong thị trấn đều không tìm được ai phù hợp.

Vì vậy ông mới nhờ viện trưởng—người quen từ trước và cũng từng mang ơn ông—giới thiệu một đứa trẻ có triển vọng.

Và kết quả là tôi, một đứa trẻ có trí tuệ và thể chất vượt xa bình thường, đã được chọn.

“Vậy từ nay cũng mong cậu tiếp tục giúp đỡ.”

“Tất nhiên rồi. Quét dọn, giặt giũ, nấu nướng… xin cứ giao hết cho cháu!”

“…Nấu nướng thì không phải việc của cậu đâu.”

Ông ấy khẽ hạ lông mày, nở nụ cười có phần bất lực.

Sau đó, chúng tôi hoàn tất các thủ tục như ký kết hợp đồng người hầu các kiểu… nói thì phức tạp, chứ thực ra chỉ là xác nhận thân phận vào những giấy tờ đã có chữ ký của viện trưởng mà thôi.

Và thế là, tôi chính thức trở thành người của nhà Anshainess.

Nói thật thì… đây chẳng phải là một bước thăng tiến khá lớn sao?

Từ một đứa trẻ mồ côi thường dân không có quan hệ hay chỗ dựa gì, trở thành người hầu của một gia đình bá tước.

Dù có không ít ràng buộc đi kèm, nhưng so với trước đây thì đúng là một bước tiến mà tôi chưa từng dám nghĩ tới.

Tất nhiên, đã được kỳ vọng như vậy thì tôi cũng phải làm được nhiều hơn thế nữa.

“À mà, tiện đây…”

Sau khi mọi chuyện đã bàn xong, tôi mở lời sang chủ đề khác.

“Bây giờ… cháu có thể mặc bộ đồng phục này rồi đi gặp Eleanor-sama không ạ?”

Bá tước nhìn tôi với vẻ mặt ngơ ngác.

—----------------------------------

Tôi khẽ hé cửa, nhìn trộm vào phòng củatiểu thư Eleanor.

Quả nhiên, cô bé đang mang vẻ mặt bực bội đầy bất mãn.

Cô hầu gái bên cạnh đang cố gắng hết sức để dỗ dành, nhưng Eleanor vẫn cúi đầu, chẳng có dấu hiệu nào là chịu nguôi ngoai.

Ừm… có lẽ tôi để cô bé chờ hơi lâu rồi.

“Eleanor-sama.”

Tôi từ từ mở cửa bước vào và gọi tên cô bé.

Ngay lập tức, cô bé quay phắt lại, gương mặt như muốn tố cáo mọi bất hạnh và bất công vừa xảy đến với mình.

“Arcs-sama, cậu đến muộn quá!! Nói chuyện với cha vui đến vậy sao!? Cậu có biết tớ đã phải chờ với tâm trạng thế nào——”

Cô bé tuôn ra một tràng lời trách móc liên hồi.

Nhưng ngay khi nhận ra bộ dạng của tôi, cô bé bỗng mở to mắt, há hốc miệng rồi đứng sững lại.

“Xin lỗi vì đã đến muộn, thưa tiểu thư. Người hầu Arcs Fort xin có mặt.”

Tôi nở nụ cười lấp lánh nhất có thể, rồi bắt chước kiểu cúi chào của một quý ông lịch lãm mà tôi từng thấy trong mấy tác phẩm ở kiếp trước.

Ừm.

Thật ra khoảng ba phần mục đích tôi muốn làm người hầu… chính là vì khoảnh khắc này.

Ngoại hình của tôi vốn khá điển trai.

Nhưng quần áo thì… nói sao nhỉ, khá quê.

Không phải kiểu kỳ quặc gì, chỉ là trang phục truyền thống bình thường thôi, nhưng khi đứng cạnh một quý tộc như Eleanor thì vẻ mộc mạc ấy càng lộ rõ.

Hơn nữa khuôn mặt tôi cũng không phải kiểu “đẹp trai chất phác”, mà giống kiểu “thiếu gia quý tộc”.

Chính vì vậy, bộ tuxedo của người hầu này mới thật sự hợp với gương mặt tôi—một quý ông đẹp trai chuẩn chỉnh.

“Vì… vì sao…?”

Cô bé lắp bắp, miệng mở ra khép vào mấy lần, cuối cùng mới thốt ra được câu hỏi hiển nhiên ấy.

“À thì… chuyện là như thế này—”

Tôi tỉ mỉ kể lại toàn bộ kết quả và quá trình.

Có lẽ vì cú sốc quá lớn nên cô bé cứ ngơ ngác suốt, chắc chỉ nghe vào được khoảng một nửa.

“Vậy… Arcs-sama… đã trở thành người hầu của tớ sao?”

“À thì… cũng gần như vậy. Người thuê tớ là Adelvater-sama, nhưng tớ được giao phụ trách chăm lo những việc quanh Eleanor-sama nên cũng có thể nói là—”

Đột nhiên, cơ thể tôi bị kéo mạnh về phía trước.

Tôi đã luyện tập khá nhiều nên vốn không phải kiểu dễ bị kéo ngã, nhưng vì đang hoàn toàn mất cảnh giác, lại thêm lực kéo bất ngờ mạnh hơn tưởng tượng, nên tôi lập tức mất thăng bằng.

Thứ đón lấy tôi…là cảm giác mềm mại và sức ép nơi cánh tay phải, cùng với hương thơm ngọt ngào thoảng qua đầu mũi.

“Vậy thì… vậy thì… vậy thì. Arcs-sama… Arcs-sama… là của tớ rồi đúng không…?”

“Ơ? Không, chuyện đó thì…”

Khoan đã, vừa rồi… là Eleanor kéo tôi sao!?

Dù tôi có lơ là thật, nhưng lực mạnh đến mức này… với lại lực ôm chặt cánh tay phải của tôi cũng mạnh quá rồi!!

“Fufu… vậy thì từ nay cũng mong được Arcs-sama chăm sóc nhé…?”

Mà nụ cười đó…

nói sao nhỉ…hơi đáng sợ thì phải!?

Ánh mắt hoàn toàn không có ánh sáng!

Nụ cười tối tăm đến mức cứ như đang tỏa ra ma lực vậy…!

“Arcs…”

Từ phía sau vang lên một giọng nói pha lẫn sự bất lực.

“A-Adelvater-sama! Xin ngài… giúp tách Eleanor-sama ra một chút…”

“Có vẻ hai đứa đang ngày càng thân thiết hơn rồi. Tốt lắm.”

Không, thưa bá tước đại nhân!!

Ánh mắt của ngài cũng đáng sợ lắm đấy!!

Xin đừng để tôi cảm nhận được huyết thống cha con ở những lúc như thế này!!

Sau đó, Eleanor cứ khoác chặt tay tôi suốt khoảng một tiếng đồng hồ, còn cách đối xử của Adelvater-sama với tôi thì có vẻ lạnh nhạt đi đôi chút.

…Thật khó hiểu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!