Chuyển sinh thành bạn thuở nhỏ của tiểu thư trùm cuối sa ngã. Vì nếu tôi chết thì bad end chắc chắn xảy ra nên tôi đã trở nên mạnh nhất. Nhưng chẳng phải cô ấy đã sa ngã (hóa yandere) rồi sao?

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87240

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4301

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web novel Vol 1: Phần gia nhân - Chương 10: Không chỉ đơn giản là một đứa gây rắc rối.

Chương 10: Không chỉ đơn giản là một đứa gây rắc rối.

Enjoy!

-----------------------------------------

Không chỉ đơn giản là một đứa gây rắc rối.

Rayzer Kilmont.

Con trai thứ của nhà tử tước Kilmont.

Miệng lưỡi thô lỗ, tính cách ngang ngược. Nếu nói theo cách thường thấy thì là kiểu “ta đây”… nhưng đúng hơn phải gọi là kiểu trẻ con hư.

Thế nhưng tình cảm dành cho nữ chính lại vô cùng chung thủy, hơn nữa ngoại hình cũng thuộc hàng đỉnh cao.

Có lẽ chính cái khoảng cách giữa vẻ ngoài và tính cách ấy đã khiến các thiếu nữ say mê, nên trong cộng đồng người chơi, cậu ta cũng khá được yêu thích.

…Còn tôi thì không ưa lắm. So với nét ngây thơ của trẻ con, ấn tượng về sự trẻ trâu lại lấn át nhiều hơn.

Dù vậy, phải thừa nhận rằng xét trên phương diện nhân vật, cậu ta rất nổi bật.

Nhưng bây giờ, cái nhân vật mà tôi từng có những cảm nghĩ như thế đang đứng ngay trước mặt tôi.

“Ngài nói… muốn khiêu vũ với tôi sao?”

“Đúng vậy. Chính ta đang nói rằng sẽ cùng cô khiêu vũ.”

Trong lúc tôi và Eleanor trò chuyện, tiết mục giải trí đã kết thúc, và bữa tiệc đã bước vào thời gian dành cho vũ hội giao lưu.

Giữa khúc nhạc tao nhã đang vang lên, Eleanor và Rayzer đứng hai bên chiếc bàn, nhìn nhau đầy căng thẳng.

À không.

Người đang trừng mắt chỉ có Eleanor mà thôi, còn Rayzer thì lại nở một nụ cười ngạo mạn, trông vô cùng tự tin.

Tên này… trước đây ngu ngốc đến mức này sao?

Cậu ta không hiểu sự khác biệt về thân phận giữa tử tước và bá tước sao?

Hay là vì Adelvater vốn là người khá thoải mái về lễ nghi địa vị nên cậu ta mới dám cư xử như vậy…?

Không, cảm giác không giống thế.

Mà nói mới nhớ, tại sao Rayzer lại ở đây?

Dĩ nhiên, con trai của một tử tước tham dự tiệc sinh nhật của con gái bá tước thì chẳng có gì lạ.

Nhưng việc nhà Kilmont và nhà Anshaines có quan hệ với nhau thì quả thật khiến tôi hơi bất ngờ.

Trong cốt truyện chính, hình như không hề có lời nào ám chỉ họ quen biết hay từng thân thiết, đúng không nhỉ?

Đã mười năm rồi tôi không tiếp xúc với nội dung đó, nên ký ức cũng trở nên mơ hồ.

Dù bây giờ tôi thậm chí đã bước vào chính thế giới ấy.

Không, có lẽ chính vì thế mà ký ức càng rối loạn.

Dù sao đi nữa, ít nhất trong trí nhớ của tôi, giữa hai nhà này không hề có mối liên hệ đặc biệt nào.

Vậy thì đây là kiểu… lịch sử chưa từng được kể tới sao?

“Vậy sao? Thế thì, tôi xin từ chối.”

Bỏ mặc tôi vẫn còn đang bối rối giữa những dòng ký ức và thông tin hỗn loạn, câu chuyện vẫn tiếp tục.

Eleanor khinh khỉnh quay mặt đi, như thể muốn hất bỏ bàn tay mà Rayzer đưa ra.

Sự khó chịu hiện rõ đến mức ai nhìn cũng nhận ra.

“Hả?”

Rayzer lập tức lộ ra vẻ mặt khó chịu, rồi tiến sát lại.

Eleanor hơi ngả người ra sau, đồng thời siết chặt tay tôi hơn một chút.

“Ta đã đích thân mời rồi đấy? Sao cô dám từ chối hả!?”

“Tôi hoàn toàn không có chút nào muốn khiêu vũ với ngài cả. Hơn nữa, tôi—”

“Con nhỏ này!!”

Câu nói đó, thật ra tôi mới là người muốn ném vào mặt cậu ta.

Dĩ nhiên, ý tôi là vì kinh ngạc và ngán ngẩm.

Chặn ngang lời Eleanor, Rayzer thậm chí vươn tay ra một cách thô bạo.

Ban đầu tôi còn nghĩ rằng việc mời khiêu vũ vẫn nằm trong giới hạn phép tắc.

Nhưng đến mức này thì không thể bỏ qua được nữa.

“!”

Tôi dùng tay còn lại nắm chặt lấy cánh tay đang vươn ra của Rayzer.

Có lẽ tôi hơi dùng lực quá mạnh, nên bàn tay cậu ta trong thoáng chốc cứng lại, méo mó đi.

“Cái quái gì vậy!?”

“Tôi là Arcs Fort, người hầu của tiểu thư Eleanor.”

Khẽ buông tay Eleanor ra, tôi đứng dậy và đối diện với Rayzer.

Chiều cao của tôi thấp hơn cậu ta một chút, nên khi nhìn thẳng phải hơi ngẩng lên.

Nhưng tôi không cảm thấy chút áp lực hay sợ hãi nào cả.

“Hừ, một kẻ hầu hạ như ngươi mà dám xen vào lời mời của quý tộc à?”

“Tôi đã nhận được chỉ thị từ Adelvater-sama rằng phải bảo vệ tiểu thư Eleanor khỏi những bàn tay xấu xa.”

“!”

Rayzer cố gắng giật tay ra khỏi tay tôi, lắc mạnh vai.

Nhưng với lực nắm của tôi, mức đó không đủ để thoát ra.

Nhận ra không thể cự quậy, cậu ta liền trừng mắt nhìn tôi.

“Ngươi vừa coi thường ta đúng không!? Với lại cái này là gì hả!? Bạo lực đấy, bạo lực!!”

Chính cậu mới là kẻ định ra tay trước chứ!

Tôi rất muốn quát lên như vậy.

Nhưng lúc này tôi phải xử lý mọi chuyện thật bình tĩnh.

“Ngài vừa vươn tay định gây hại cho tiểu thư, đúng không? Ít nhất thì tôi đã hiểu như vậy. Công việc của tôi phần lớn được phép tự mình phán đoán, nên cách xử lý lần này hoàn toàn không có vấn đề gì.”

“…Hả? Ngươi đang lải nhải cái quái gì thế!”

Rayzer đỏ bừng cả vành tai, ánh mắt trừng trừng càng thêm sắc lạnh.

“Một kẻ hầu hạ mà dám chống đối ta sao!!”

“Bảo vệ tiểu thư Eleanor là nhiệm vụ của tôi. Tôi chỉ đang làm tròn bổn phận của mình mà thôi.”

“Hả!? Ta chỉ bảo cô ta nhảy với ta thôi mà! Đừng có xen vào chuyện của ta!”

“…Vậy thì, xin ngài hãy cư xử đúng với lễ nghi và phép tắc của một quý tộc.”

Tôi cũng đáp trả dứt khoát. Lời nói ấy khiến cậu ta khựng lại đôi chút.

Nhưng nhìn vào vẻ mặt đầy giận dữ kia, chỉ cần tôi buông tay ra, có lẽ cậu ta sẽ lập tức lao vào đánh tôi.

Dù sao đi nữa, gây ra bạo lực ngay tại đây thì chắc chắn không ổn.

“Xin hãy bình tĩnh. Tôi không muốn mọi chuyện trở nên nghiêm trọng. Nếu sự việc bị thổi phồng, ngài cũng sẽ khiến nhà Kilmont mang tiếng xấu đấy.”

“T-Tại sao chứ!?”

“Còn tại sao nữa… Nếu một công tử nhà tử tước lại gây hại cho tiểu thư nhà bá tước, hoặc thậm chí là cho người hầu của bá tước, thì chắc chắn sẽ trở thành vấn đề lớn, chẳng phải sao?”

“…H-Hả…?”

Có lẽ trong lòng cậu ta vừa dấy lên một chút hoảng hốt, giống như nhận ra mình có thể đã làm chuyện không ổn. Sắc đỏ trên gương mặt cũng nhạt đi đôi chút.

Tuy vậy, nhìn cách phản ứng thì rõ ràng là cậu ta vẫn chưa thật sự hiểu hết.

Nói chuyện một lúc mới nhận ra… tên này, nói sao nhỉ… quá trẻ con.

Từ lời nói đến cách cư xử đều hơi thô lỗ, thiếu giáo dưỡng. Không giống một quý tộc cho lắm, mà giống hệt một thằng nhóc thường dân ngang bướng.

Nhưng đồng thời, nếu tưởng tượng Rayzer lúc còn nhỏ trong cốt truyện gốc, thì hình ảnh này lại khớp một cách hoàn hảo.

Hơn nữa, nếu tôi nhớ không lầm thì Rayzer và Eleanor bằng tuổi nhau. Thật ra không chỉ riêng hai người họ, hơn nửa số nhân vật trong truyện đều cùng một thế hệ.

Nói cách khác, Rayzer bây giờ cũng mới mười tuổi. Nghĩ theo hướng đó thì hành động của một đứa trẻ mười tuổi như thế này có lẽ lại là điều tự nhiên.

Dù vậy, xét theo tiêu chuẩn của một quý tộc thì vẫn khó mà chấp nhận được.

“Nếu ngài chịu rút lui tại đây, tôi sẽ không báo cáo chuyện này với Adelvater-sama. Cho dù có bị hỏi, tôi cũng sẽ không nói chi tiết. Vì vậy, xin ngài hãy dừng lại ở đây.”

“…Được rồi.”

Có lẽ lời cảnh cáo của tôi đã có tác dụng, Rayzer đáp lại bằng giọng yếu đi rõ rệt.

…Phù, vừa rồi đúng là căng thẳng như dây đàn, nhưng ít ra tình hình cũng dịu xuống rồi.

Mong là sau chuyện này, đến khi cốt truyện chính bắt đầu, tính cách của cậu ta sẽ khá lên đôi chút.

Nếu không có gì thay đổi thì chắc chắn cậu ta sẽ nhập học ở học viện, và khi đó tôi cũng sẽ gặp lại Rayzer.

“…Vậy thì.”

Thấy phản ứng của cậu ta như vậy, tôi cũng buông tay đang nắm lấy cánh tay kia.

Ngay khoảnh khắc đó, tầm nhìn của tôi bỗng xoay tròn.

Choang!!

Âm thanh kính vỡ vang lên cùng với cú va chạm mạnh vào cơ thể.

Tôi lập tức nhận ra, mình vừa bị Rayzer xô ngã.

“Arcs!?”

Eleanor kêu lên gần như hoảng hốt.

Tôi định hỏi “Tiểu thư Eleanor, người có bị thương không?”, nhưng ngay lúc đó, một cơn đau lại chạy dọc bên má.

Phải mất một nhịp sau tôi mới nhận ra… mình vừa bị đấm.

“Tại sao ta phải nghe lời một thằng như ngươi chứ!”

Nhảy qua chiếc bàn, Rayzer cưỡi lên người tôi.

Đôi mắt cậu ta lấp lánh đầy giận dữ, nhìn xuống tôi từ phía trên.

…Khoan đã, tên này… nghiêm túc đấy à?

Trước cả khi cảm nhận rõ cơn đau, sự kinh ngạc và bối rối đã chiếm trọn đầu óc tôi.

Tôi thật sự không ngờ cậu ta lại làm đến mức này.

Có lẽ tôi đã tính toán sai một chút.

Tôi đã đánh giá thấp sự phiền toái của một đứa trẻ, lại còn là một đứa trẻ mang trong mình lòng tự tôn của quý tộc.

Hoặc cũng có thể vì tôi cứ nghĩ đến Rayzer trong thời điểm cốt truyện chính — khi cậu ta đã lớn hơn và biết kiềm chế phần nào — nên đã nói năng không khéo.

Dù thế nào đi nữa, bây giờ cũng đã muộn rồi.

“Cái đồ—!”

Cú đấm thứ hai chuẩn bị giáng xuống.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi đưa tay phải về phía cậu ta.

“【Sleep】.”

Trong tích tắc, đôi mắt đang trợn lên đầy giận dữ của Rayzer bỗng mềm hẳn ra, trở nên lờ đờ.

Cánh tay vẫn còn giơ lên giữa không trung, nhưng sức lực đã rút hết. Cậu ta ngã gục xuống người tôi, quần áo khẽ sột soạt.

“Nanai-san! Mau gọi Kilmont-sama tới! Và cả Adelvater-sama nữa!”

“Ơ… à, vâng!”

Tôi nhanh chóng trượt ra khỏi tư thế bị Rayzer đè lên.

Có lẽ cậu ta sẽ ngủ một lúc, nhưng để chắc chắn, tôi vẫn giữ chặt hai cánh tay cậu ta lại.

Sau đó tôi quay sang Nanai-san đang đứng gần đó và nhanh chóng đưa ra chỉ thị.

Những tiếng thì thầm xì xào vang lên.

Khi nhìn về phía đám đông, tôi thấy rất nhiều người đang nhìn về phía này với ánh mắt đầy nghi hoặc.

Âm thanh ly vỡ vừa rồi quá lớn, lại thêm cảnh tượng suýt nữa xảy ra ẩu đả, nên phản ứng như vậy cũng không có gì lạ.

Chết tiệt… mọi chuyện trở nên phiền phức rồi.

“Arcs…”

Tôi quay lại nhìn Eleanor.

Cô đang nhìn tôi với ánh mắt đầy lo lắng.

“…Tiểu thư Eleanor. Ngài có bị thương không?”

“Không phải tôi! Xin cậu lo cho mình trước đi! Arcs… cậu có sao không?”

Vừa nói, cô vừa bước nhanh tới.

Bàn tay cô đưa lên lưng chừng không trung, như muốn chạm vào mặt tôi nhưng lại do dự.

Lúc đó tôi mới để ý đến cơn đau nơi má, liền khẽ lẩm bẩm một câu phép hồi phục.

“Vâng, chuyện nhỏ thôi. Quan trọng là tiểu thư không sao.”

Tôi mỉm cười trấn an.

Nhưng Eleanor lại nhìn tôi bằng một vẻ mặt vừa bất lực… lại vừa phảng phất chút buồn bã.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!