Chuyển sinh thành bạn thuở nhỏ của tiểu thư trùm cuối sa ngã. Vì nếu tôi chết thì bad end chắc chắn xảy ra nên tôi đã trở nên mạnh nhất. Nhưng chẳng phải cô ấy đã sa ngã (hóa yandere) rồi sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 65

Web novel Vol 1: Phần gia nhân - Chương 4: Người cha xuất hiện không đúng lúc

Chương 4: Người cha xuất hiện không đúng lúc

Enjoy!

----------------------------------------

Người cha xuất hiện không đúng lúc

Kể từ hôm đó, vài tuần đã trôi qua.

“Arcs-sama, nhìn này. Tớ dùng ma pháp làm ra được hoa rồi.”

“Arcs-sama, cậu có muốn dùng chút bánh trà không?”

“Fufu, bầu trời đầy sao thật đẹp, Arcs-sama.”

Arcs-sama, Arcs-sama, Arcs-sama.

Eleanor dạo gần đây đã trở nên rất quấn quýt lấy tôi.

Dù biểu cảm của cô bé vẫn còn ít thay đổi, nhưng so với lần đầu gặp mặt thì rõ ràng cảm xúc đã phong phú hơn rất nhiều.

Việc cô bé chủ động rủ tôi chơi cũng có phần ngoài dự đoán… nhưng đối với tôi mà nói thì đó lại là chuyện đáng mừng.

Dù sao từ khi chuyển sinh đến giờ, việc tôi làm chỉ có vung kiếm hoặc lẩm bẩm đọc sách ma pháp.

Tôi không nhớ kiếp trước mình bao nhiêu tuổi, nhưng ít nhất chắc chắn không phải cái tuổi trẻ con, nên thật sự chẳng có hứng chơi đùa với mấy đứa cùng tuổi.

Nhưng Eleanor thì khác.

Dù cùng tuổi, cô bé lại chín chắn đến mức đáng ngạc nhiên, hơn nữa gương mặt lại đẹp đến mức chỉ cần đứng cạnh thôi cũng đủ khiến tôi thấy mãn nguyện.

“...Cậu có nghe tớ nói không đó, Arcs-sama?”

Trong lúc đang nghĩ vẩn vơ như vậy, tôi chợt nhận ra cô bé đang nhìn tôi chằm chằm.

Dù biểu cảm khó thay đổi, nhưng vẫn có thể nhận ra rõ ràng.

Đôi mắt đó đang giận.

“À, ơ… vâng. Tất nhiên rồi. À thì…”

“Tớ đang hỏi cậu thích kiểu quần áo như thế nào. Quả nhiên là cậu không nghe mà.”

“Ư… xin lỗi. Tớ vừa mải suy nghĩ chút chuyện.”

“Chuyện đó quan trọng hơn câu hỏi của tớ sao?”

Cô bé tiến sát lại gần.

Đôi mắt đen láy như viên đá quý áp sát trước mặt khiến tôi có cảm giác như bị hút vào trong đó.

…Không ổn rồi.

Nếu cứ thẫn thờ thế này, chắc lại bị giận mất.

“Không đâu. Trên đời này không có gì quan trọng hơn Eleanor-sama cả.”

Tôi nắm lấy tay cô bé, cố gắng nở nụ cười dịu dàng nhất có thể.

Ngay lập tức, mặt cô bé đỏ bừng lên như thể có thể nghe thấy cả tiếng “bùm!” vang lên.

Hừm, Arcs Fort này đây.

Thực ra là một mỹ nam đấy.

Có lẽ vì đây là thế giới của game otome nên nhìn chung ai cũng có nhan sắc thuộc hàng khủng, nhưng ngay cả trong số đó thì tôi cũng thuộc hàng khá nổi bật.

Nghe hơi giống tự luyến một chút…

Nhưng đã có lợi thế thì dại gì không tận dụng.

Cho dù là một cô bé bảy tuổi…

Thì trước trai đẹp vẫn yếu đuối như thường thôi.

“Kh… không được đâu…! Mau trả lời câu hỏi của tớ đi!”

Cô bé lập tức buông tay tôi ra rồi lùi lại vài bước.

Có vẻ cú vừa rồi hơi quá kích thích với cô bé.

Vậy là… sở thích về quần áo à.

Có lẽ ý cô bé cũng là muốn hỏi tôi thích nhìn cô bé mặc kiểu gì. Nhưng thật lòng mà nói, cô bé mặc gì thì cũng đều trông đẹp cả.

Nhưng nếu nói thẳng như vậy thì chắc chắn lại khiến cô bé vừa xấu hổ vừa giận dỗi mất…

Thôi thì trước mắt cứ trả lời một cách an toàn vậy—

“Xin lỗi đã làm phiền. Arcs, ta có thể nói chuyện với cậu một chút không?”

Ngay khi tôi định trả lời, một giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên, đồng thời cánh cửa cũng mở ra.

“Adelvater-sama!?”

Người đứng ở đó… chẳng phải là nhạc phụ sao!?

Trước sự xuất hiện đầy quyền uy ấy, tôi vô thức đứng bật dậy.

Trong suốt mấy tuần qua, tôi đã nhiều lần đến dinh thự này, nhưng lại hiếm khi chạm mặt ông. Có lẽ vì bận rộn công việc nên trong khi tôi đã quen mặt khá nhiều người hầu trong nhà, số lần tôi nói chuyện với ông kể từ lần đầu gặp gỡ cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

“…Cha.”

“Xin lỗi, Ellen. Cho ta mượn cậu ấy một lát.”

Từ Eleanor tỏa ra một bầu không khí rõ ràng là rất không hài lòng.

Chỉ vài lời xin lỗi qua loa chắc chắn không thể làm cô bé nguôi ngoai. Thậm chí ánh mắt cô bé nhìn cha mình còn giống như muốn nguyền rủa ông ngay tại chỗ.

“Không sao đâu. Dù sao từ nãy đến giờ… Arcs-sama cũng chẳng có vẻ hứng thú với tớ.”

Cô bé quay mặt sang một bên, hừ nhẹ rồi nói.

À… giận dỗi rồi.

Đúng là nhạc phụ cũng thật không đúng lúc.

Không biết gọi tôi ra có chuyện gì… dù nói vậy, tôi cũng đại khái đoán được rồi.

Nhưng trước hết phải dỗ cô bé đã.

“Eleanor-sama.”

Tôi nhanh chóng ghé sát lại gần tai cô bé.

Rồi khẽ thì thầm bằng giọng thật nhỏ.

“Nếu là y phục của Eleanor-sama mặc thì thứ gì cũng đều đẹp cả.”

Một cú thì thầm bất ngờ.

Cô bé lập tức đứng đơ người ra, nhưng trước khi cô bé kịp hoàn hồn, tôi đã bị bá tước dẫn ra khỏi phòng.

Và sau đó—

Từ phía sau lưng tôi vang lên một âm thanh như muốn thốt ra nhưng lại không thành lời… điều đó thì khỏi cần nói cũng biết.

“…Có vẻ hai đứa đã thân thiết với nhau hơn nhiều rồi nhỉ.”

“Vâng, tất nhiên rồi ạ.”

Trước lời nói của ông—trong đó không giấu được cảm xúc phức tạp trong lòng—tôi vẫn thản nhiên đáp lại như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!