Chuyển sinh thành bạn thuở nhỏ của tiểu thư trùm cuối sa ngã. Vì nếu tôi chết thì bad end chắc chắn xảy ra nên tôi đã trở nên mạnh nhất. Nhưng chẳng phải cô ấy đã sa ngã (hóa yandere) rồi sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87240

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4301

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web novel Vol 1: Phần gia nhân - Chương 6: Hiện trạng bận rộn

Chương 6: Hiện trạng bận rộn

Enjoy!

-----------------------------------------------

Hiện trạng bận rộn

Đã ba năm trôi qua kể từ khi tôi trở thành người hầu của Eleanor.

Ở kiếp trước, thời gian trôi đi cũng đã đủ nhanh rồi, nhưng trong kiếp này… nói chính xác hơn là kể từ khi trở thành người hầu, tôi lại càng cảm thấy nó trôi qua nhanh hơn nữa.

Chắc là vì mỗi ngày đều bận rộn đến mức cuồn cuộn như sóng dâng, khiến tôi chẳng có lúc nào rảnh rỗi để cảm nhận rõ ràng thời gian trôi đi. Đặc biệt là dạo gần đây, mức độ bận rộn lại càng tăng lên.

Sau ba năm, tôi—dù không rõ ngày sinh vì từng là trẻ mồ côi—đã lên mười tuổi.

Eleanor cũng vậy, cô bé cũng sắp bước sang mười tuổi.

Ở thế giới này, những mốc tuổi tròn như mười hay hai mươi thường được tổ chức sinh nhật vô cùng long trọng.

Trong cốt truyện của trò chơi gốc cũng từng có sự kiện tiệc sinh nhật của các nhân vật có thể chinh phục.

Đương nhiên, trường hợp của Eleanor cũng không phải ngoại lệ. Những quý tộc xung quanh, cùng với cả những gia tộc cao hơn như hầu tước có quan hệ với nhà Anshaines, đều sẽ được mời tới tham dự một buổi lễ chúc mừng vô cùng long trọng.

…Chính vì vậy, đối với những người phụ trách chuẩn bị như chúng tôi, đây là khoảng thời gian bận rộn đến cực điểm.

“Hàaaaa…”

Và kết quả là, tôi hoàn toàn kiệt sức.

Thật sự là tôi đã đánh giá thấp chuyện này.

Cụ thể là quy mô của những bữa tiệc quý tộc… và sự bất tiện của thế giới này—nói cách khác là sự tiện lợi của thế giới kiếp trước.

Có lẽ vì Eleanor là con gái của một bá tước nên địa vị rất cao, thành ra số lượng khách mời cũng vô cùng đông.

Đương nhiên, đi kèm với đó là nhu cầu rất lớn về thực phẩm, đồ uống, nhân lực phục vụ công việc, lực lượng an ninh, rồi cả những tiết mục giải trí.

Để tập hợp đủ những thứ đó, tôi đã phải chạy đi chạy lại khắp nơi.

Dù sao thì thế giới này cũng không có điện thoại hay bất kỳ phương tiện liên lạc từ xa nào.

Thư từ thì có, nhưng cũng có giới hạn của nó. Vì vậy rất nhiều việc buộc tôi phải đích thân chạy tới tận nơi.

Làm vậy thì… sao có thể không mệt cho được.

Ở kiếp này, tôi vốn khá tự tin vào thể lực của mình, nhưng cuối cùng vẫn đang dần chạm tới giới hạn của sự mệt mỏi.

“À, Arcs-sama, vất vả cho cậu rồi.”

Trong lúc tôi đang gục đầu xuống bàn, một giọng nói vang lên từ phía sau.

Tôi cố hết sức liếc mắt nhìn về phía đó, nhưng vì người đứng ngay sau lưng nên không thể thấy được. Chỉ khi chủ nhân của giọng nói bước lại gần, tôi mới nhận ra được.

“À… Nanai-san, chị cũng vất vả rồi.”

Tôi cố gắng chỉnh lại tư thế, rồi đáp lời cô gái đang mặc đồng phục hầu gái.

Nanai-san là người từng phụ trách chăm sóc Eleanor trước đây.

Trong dinh thự này, cô là người hầu trẻ thứ hai sau tôi, đang ở độ tuổi hai mươi. Khoảng cách từ mười tuổi đến hai mươi đúng là hơi xa, nhưng đơn giản là vì tôi quá trẻ mà thôi. Nếu tính cả tuổi ở kiếp trước thì thực ra chúng tôi cũng không chênh lệch bao nhiêu.

Chính vì vậy, giữa chúng tôi cũng khá hợp chuyện, hơn nữa hiện tại cô vẫn giữ vai trò như người hướng dẫn tôi, nên hai người thường xuyên có dịp trò chuyện như thế này.

“Nhìn cậu có vẻ mệt lắm.”

“Vâng… đúng là rất mệt. Dù sao ngày trước buổi tiệc cũng bận rộn quá.”

“Đúng vậy… Nhưng nhờ Arcs-sama chạy vạy khắp nơi, mọi người đều nói rằng công tác chuẩn bị cho ngày mai đã hoàn hảo rồi.”

“Vậy ạ… thế thì tốt quá.”

Mà thật ra, nếu không như vậy thì cũng rắc rối to.

Không hiểu vì lý do gì mà lại giao cho một đứa trẻ mười tuổi đứng ở vị trí gần như chỉ huy nhiều việc như vậy.

Bình thường nếu chỉ là người hầu đơn thuần thì chắc chắn sẽ không mệt đến mức này.

Nguyên nhân khiến tôi kiệt sức như vậy… chính là vì đang ở vị trí gần như một phó chỉ huy.

“Thật sự Arcs-sama là một người rất đáng nể. Với đủ loại ý tưởng, cậu đã dẫn dắt mọi người… nhờ có cậu mà mọi việc mới tiến triển suôn sẻ đến vậy.”

Ý tưởng…

Thật ra thì tất cả những thứ đó đều là kiến thức từ kiếp trước của tôi.

Trước đây tôi từng có chút kinh nghiệm tham gia tổ chức sự kiện và tiệc cưới, nên chỉ đơn giản là vận dụng lại những gì đã biết mà thôi.

Nhưng ở thế giới này, những ý tưởng đó dường như lại được xem là khá mới mẻ. Nhờ vậy mà năng lực của tôi được công nhận… mà cũng vì thế nên tôi bị giao cho cái công việc rắc rối này.

“Nhưng mà… tất cả cũng là vì Eleanor-sama thôi.”

Dù ban đầu chỉ là thuận theo tình thế, nhưng cuối cùng thì lý do vẫn chỉ có vậy.

Không chỉ với tư cách người hầu… mà còn là một người bạn, tôi muốn tổ chức sinh nhật của cô bé thật long trọng.

Nếu chuyện này cứ mười năm lại diễn ra một lần thì cũng đáng để suy nghĩ lại đấy, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên kể từ khi tôi quen Eleanor.

Vì vậy, có mệt một chút cũng chẳng sao.

“【Create Stone】.”

Tôi khẽ đọc một câu chú.

Ngay lập tức, một khối đá xuất hiện từ hư không.

Tôi điều khiển nó như thể đang nhào nặn đất sét, bóp nắn cho đến khi nó dần dần kéo dài ra thành hình dạng giống một thanh kiếm.

“Vậy em đi luyện tập một chút.”

“Ể!? Bây giờ luôn sao!?”

“Kỹ thuật hay thể lực ấy mà, chỉ cần lười biếng một ngày là bắt đầu xuống cấp rồi. Ngày mai chắc em cũng không có nhiều thời gian đâu, nên hôm nay phải tranh thủ tích lũy trước một chút.”

Thật ra đó cũng chỉ là kiểu lý luận tinh thần không có căn cứ gì, một giả thuyết mà một kẻ nghiệp dư như tôi nghĩ ra đại khái thôi.

Nhưng nhờ luôn tự nhắc nhở bản thân bằng niềm tin đó, tôi mới có thể rèn luyện để đạt được năng lực khá ổn như bây giờ.

“N-Nhưng cậu không mệt sao?”

“Có mệt chứ… nhưng mà chuyện đó thì—【Resurrection】.”

Những hạt sáng nhỏ lấp lánh bao bọc lấy cơ thể tôi.

Ngay lập tức, cảm giác nặng nề trong người biến mất, cơ thể bỗng nhẹ bẫng.

“Thế là ổn rồi.”

Đây chỉ là loại ma pháp hồi phục cơ bản dành cho người mới học, nhưng lại cực kỳ tiện lợi.

Nó không tiêu tốn nhiều ma lực, nên cảm giác sử dụng giống như uống nước tăng lực ở kiếp trước vậy. Hơn nữa, dùng cái này còn chẳng cần lo ảnh hưởng đến sức khỏe.

Dĩ nhiên, nó không thể hồi phục tinh thần, nên nếu lạm dụng quá thì tâm trí vẫn sẽ dần bị bào mòn.

“Vậy nhé, hẹn gặp lại chị vào ngày mai. Cùng cố gắng nhé.”

“…Vâng….”

Để lại phía sau Nanai-san đang đứng ngơ ngác, tôi bước ra khoảng sân trong khu vườn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!