Chuyển sinh thành bạn thuở nhỏ của tiểu thư trùm cuối sa ngã. Vì nếu tôi chết thì bad end chắc chắn xảy ra nên tôi đã trở nên mạnh nhất. Nhưng chẳng phải cô ấy đã sa ngã (hóa yandere) rồi sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web novel Vol 1: Phần gia nhân - Chương 2: Lời nhờ vả của một quý tộc

Chương 2: Lời nhờ vả của một quý tộc

Enjoy!

-------------------------------------------------

Lời nhờ vả của một quý tộc

“Haa!!”

Cùng với tiếng hô đầy khí thế của một cậu thiếu niên vẫn còn nét trẻ con, một âm thanh “Cang!!” vang lên giòn giã khắp không gian.

Một người đang ngã ngồi xuống đất. Người còn lại chĩa thanh kiếm gỗ thô ráp về phía đối phương.

Đó là một cậu bé và một người đàn ông có vóc dáng khá lực lưỡng đang đối mặt với nhau.

Thế nhưng, kẻ chiếm ưu thế… lại không phải người đàn ông.

Mà là cậu thiếu niên.

Dù vẫn còn nét non nớt, cậu thiếu niên mang gương mặt tuấn tú ấy đứng đó, tỏa ra khí thế áp đảo đến mức người lớn cũng phải dè chừng.

Rốt cuộc cậu là ai────

“Phân thắng bại! Người chiến thắng, Arcs Fort!!”

Vâng.

Chính là tôi đấy.

Ngay khi lời tuyên bố chiến thắng vang lên, tôi tra thanh kiếm gỗ vào bao.

“Ha ha, chịu rồi chịu rồi! Giỏi lắm đấy, nhóc!”

“Ghê thật! Cậu ấy đánh bại hết người lớn trong làng rồi!”

“Arcs giỏi quá!”

Quảng trường lập tức tràn ngập tiếng reo hò.

Người giành chức vô địch cuộc thi so tài sức mạnh lại là một cậu bé mới bảy tuổi, nên không khí náo nhiệt cũng là điều dễ hiểu.

(Cũng phải thôi… trong làng này chẳng có người lớn nào biết dùng kiếm tử tế cả. Nếu thế mà mình còn không làm được đến mức này thì cũng buồn cười quá.)

Dù gì đi nữa, mấy năm nay tôi cũng không phải chỉ vung kiếm cho vui.

Nếu ngay cả những người lớn tay ngang mà còn không thắng nổi, thì đúng là trò cười.

“Chúc mừng con, Arcs. Sau này chắc sẽ trở thành một hiệp sĩ xuất sắc nhỉ?”

“Cảm ơn viện trưởng.”

Vừa vỗ tay vừa bước tới chỗ tôi là viện trưởng của cô nhi viện nơi tôi đang sống.

Ông cũng chính là người tổ chức cuộc thi sức mạnh này.

“Nhưng để trở thành hiệp sĩ thì khó lắm ạ. Con chỉ là dân thường, đâu có tước vị gì.”

“Không đâu. Một người vừa thông minh vừa mạnh mẽ như con thì nhất định sẽ làm được.”

Bị khen thẳng thắn như vậy, quả thật có hơi ngượng.

Hơn nữa, tôi cũng thấy ông đánh giá mình hơi quá.

Nhờ ký ức từ kiếp trước, tinh thần của tôi trưởng thành hơn người bình thường, nên hiện tại trông có vẻ khá xuất sắc…

Nhưng người ta vẫn nói:

“Mười tuổi là thần đồng, mười lăm là tài tử, qua hai mươi rồi thì cũng chỉ là người bình thường.”

Sớm muộn gì tôi cũng sẽ bị những người thực sự tài giỏi vượt qua thôi.

“Khiêm tốn cũng là một điểm tốt của con.”

Viện trưởng đặt bàn tay nhăn nheo của mình lên đầu tôi.

Sau khi nhắm mắt một lát, ông chậm rãi nói tiếp.

“Và… ta có một chuyện muốn nhờ con giúp.”

“…Nhờ ạ?”

Thấy viện trưởng bỗng trở nên nghiêm túc, tôi có chút bối rối.

Ông nói là có việc muốn nhờ tôi.

Rốt cuộc là chuyện gì nhỉ?

Dù sao ông cũng là người đã nhặt tôi về nuôi dưỡng, nên nếu có thể, tôi cũng muốn giúp.

“Nếu là việc con làm được, con sẽ làm.”

“…Haha, đáng tin thật đấy.”

Ông mỉm cười, nhưng trong nụ cười ấy lại lẫn một chút bối rối và cả cảm giác áy náy.

“Vậy, con có thể đi theo ta một chút được không?”

Dù hơi cảnh giác, tôi vẫn làm theo lời ông và đi theo sau.

------------------------------------------

“Lớn… lớn quá!?”

Ngay khi nhìn thấy tòa nhà trước mắt, tôi không khỏi bật lên tiếng kinh ngạc.

Sau khi nghe ông nói “Con đi theo ta nhé”, tôi cứ thế lên xe ngựa.

Xe lắc lư khoảng vài chục phút thì đến nơi.

Nơi chúng tôi tới là Egenhart, thành phố trung tâm của khu vực bao gồm cả ngôi làng nơi tôi đang sống.

Từ lúc đó tôi đã lờ mờ đoán được rồi…

Và đúng như dự đoán, viện trưởng đưa tôi đến một dinh thự khổng lồ.

“C-chỗ này thật sự là nơi chúng ta cần đến sao ạ!?”

“Phải.”

Trả lời ngắn gọn như vậy xong, viện trưởng tiến tới nói chuyện gì đó với người gác cổng.

Và rồi…

Cánh cổng khổng lồ từ từ mở ra.

…Từ khi nào mà viện trưởng lại có mối quan hệ đáng gờm như thế này vậy?

“Đi theo ta.”

“…Vâng.”

Đã đến tận đây rồi, cũng chẳng thể nào từ chối được nữa. Tôi đành lặng lẽ bước theo sau như lời ông nói.

Nơi chúng tôi được dẫn tới là phòng tiếp khách của dinh thự.

Chỉ cần bước vào là hiểu ngay, bên trong cũng rộng khủng khiếp. Hơn nữa nội thất còn xa hoa đến mức choáng ngợp.

Khi nhìn thấy một bức tượng trông như được đúc từ vàng ròng, tôi thật sự thấy choáng váng.

Tại sao một người như mình lại bị gọi tới nơi thế này chứ…

“Xin thứ lỗi, ta đến hơi muộn.”

Sau khi chờ một lúc với mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, một người đàn ông toát ra khí thế uy nghi bước vào phòng tiếp khách.

Ông ta trông khoảng trung niên, nhưng cơ thể không hề chảy xệ. Đôi mắt sắc bén của ông thậm chí khiến người ta có cảm giác như chỉ cần nhìn thôi cũng đủ giết chết một con côn trùng nhỏ.

“Không sao ạ.”

Viện trưởng lập tức đứng dậy cúi chào.

Quả nhiên là người có địa vị, nên tôi cũng vội vàng làm theo.

“Ừm, lễ nghi cũng ra dáng đấy. Cậu bé này chính là người đó sao?”

“Vâng, đúng vậy. Tuy vẫn còn nhiều điểm chưa hoàn thiện…”

Gì vậy nhỉ, cảm giác như có chuyện gì đó đã được bàn bạc từ trước mà tôi không hề hay biết.

“À, xin lỗi. Ta vẫn chưa nói rõ với cậu. Trước tiên cứ ngồi xuống đã.”

Theo lời ông, tôi ngồi xuống chiếc sofa mềm mại đến mức xa xỉ.

Không biết từ đâu, một người mặc trang phục đúng kiểu hầu gái bước tới đặt xuống trước mặt tôi một tách trà thơm ngát.

Ngay cả kiếp trước tôi cũng chưa từng trải qua cảnh tượng như thế này.

“Trước tiên, để ta tự giới thiệu. Ta là Adelvater Anshaines, bá tước cai quản vùng này.”

Bá tước!?

Không phải quý tộc bình thường đâu, mà là quý tộc cấp cao đấy chứ!?

Mà thôi… nhìn dinh thự to thế này thì tôi cũng đã mơ hồ đoán được rồi…

“À… ừm. Cháu là Arcs Fort…”

“Ừm, ta đã nghe nói rồi. Arcs nghĩa là cầu vồng, Fort là pháo đài… một cái tên mang điềm lành đấy.”

“Haha… vâng ạ…”

Tôi chỉ biết cười gượng đáp lại. Nói thật thì đây là lần đầu tiên tôi biết tên mình có ý nghĩa như vậy.

“Còn về lý do ta gọi cậu tới hôm nay… ta sẽ nói thẳng luôn. Cậu có thể trở thành bạn của con gái ta được không?”

“…Bạn ạ?”

Tôi nín thở chờ xem mình sẽ bị giao cho nhiệm vụ gì, nhưng yêu cầu này thì… vượt xa mọi dự đoán.

Tuy vậy, cách ông nói chuyện trang trọng như thế này, chắc chắn phải có lý do gì đó.

“Thật ra, con bé sở hữu sức mạnh vượt xa con người… Vì vậy mà nó rất khó kết bạn với người cùng tuổi, thậm chí còn khó mở lòng với người bình thường.”

“…Ra vậy sao.”

Thiên tài cô độc kiểu vậy à?

Không… có lẽ còn phức tạp hơn.

Hay là vì sức mạnh quá lớn nên có thể vô tình làm tổn thương người khác?

“Cháu nghĩ… phải gặp trực tiếp mới biết được.”

“Ừm, đúng là vậy.”

À… vậy là cô bé ấy cũng đang ở đây sao.

Nhưng nếu đến mức cha phải nhờ người khác làm bạn với con mình…thì rốt cuộc cô bé đó là người thế nào?

…Khoan đã.

Người này vừa nói mình là bá tước Anshaines đúng không?

Cái họ đó… chẳng lẽ là…

“À… cho cháu hỏi, tên của tiểu thư là—”

“Eleanor, vào đi.”

Tôi còn chưa kịp hỏi xong, câu trả lời đã vang lên.

Cánh cửa mở ra khẽ kêu “két”.

Đứng ở đó là một cô bé.

Đôi mắt đen như đá quý, nhưng lại không phản chiếu bất kỳ ánh sáng nào. Mái tóc dài mượt mà như tơ lụa buông xuống sau lưng.

“Lần đầu được gặp cậu. Tôi là Eleanor Anshaines.”

Eleanor Anshaines.

So với ký ức của tôi, cô bé trước mắt trẻ hơn rất nhiều.

Nhưng cái tên ấy… tôi chắc chắn đã từng nghe qua.

Bởi vì trong Celestia Story—đó là cái tên được nhắc đến nhiều nhất.

Cái tên của tiểu thư phản diện, người sẽ vào vai trùm cuối trong mọi tuyến truyện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!