Chương 30: Thấy sắc mặt em đã tốt hơn nhiều so với ba tháng trước, chị cũng yên tâm rồi
"Chào buổi sáng, Kaito. Hôm nay em thấy trong người thế nào?"
"Ừm, hôm nay em cảm thấy khá ổn. Cảm ơn chị Yuki."
Người vừa cất tiếng hỏi thăm tôi là chị họ Tsurugi Yukina, hay còn được tôi gọi thân mật là chị Yuki. Với mái tóc đen dài, chiều cao ngang ngửa tôi cùng vóc dáng cực chuẩn, chị Yuki từ xưa đã luôn là một người chị đáng tin cậy.
Tiện thể nói thêm, chị ấy cũng chính là mối tình đầu của tôi. Thực ra hồi tiểu học, tôi đã từng lấy hết can đảm để tỏ tình với chị. Chà, kết quả là bị từ chối thẳng thừng. Nhưng sau khi bị từ chối, quan hệ giữa chúng tôi không hề trở nên ngượng ngùng, tôi và chị Yuki vẫn thân thiết như xưa.
"Vậy sao, thế thì tốt quá. So với ba tháng trước thì sắc mặt em đã hồng hào hơn nhiều rồi, chị cũng thấy yên tâm."
"……Chuyện hồi đó, thật sự xin lỗi vì đã làm chị lo lắng."
"Không cần phải xin lỗi đâu. Chuyện ốm đau bệnh tật thì ai mà chẳng có lúc gặp phải."
Tính từ ngày tôi ngất xỉu ở trường đến nay vừa tròn ba tháng. Sau khi được đưa đi cấp cứu và trải qua đủ chuyện phức tạp ở bệnh viện, tôi bị chẩn đoán mắc chứng tâm thần phân liệt và buộc phải nhập viện điều trị tâm thần bắt buộc. Cũng vì thế mà tôi phải nghỉ học một thời gian, nhớ lại thì quả thực là một giai đoạn tồi tệ.
Tuy hiện tại tôi đã xuất viện an toàn và đang có xu hướng hồi phục, nhưng vào thời điểm đó, cú sốc do bị Hikaru phản bội đã khiến tôi nảy sinh ý định tự tử, kèm theo các triệu chứng như ảo thanh, ảo giác. Nói thật là khi ấy tôi chẳng thể nào sinh hoạt bình thường được, nên những biện pháp cưỡng chế đó cũng là điều bất đắc dĩ.
Tình trạng của tôi bắt đầu chuyển biến tốt là nhờ có Ellen và chị Yuki. Hai người họ đã tận tình chăm sóc, hỗ trợ tôi trong suốt thời gian tôi vật lộn với chứng tâm thần phân liệt.
Đặc biệt là chị Yuki, dù sống ở thành phố Yokohama cách nhà tôi một quãng, lại còn bận rộn với lịch học đại học, nhưng chị ấy vẫn ghé qua thăm tôi gần như mỗi ngày.
Vì vậy, tôi không biết nói gì hơn ngoài lời cảm ơn chân thành dành cho chị. Đợi khi nào khỏe hẳn, chắc chắn tôi phải làm gì đó để báo đáp ân tình này. Đang mải suy nghĩ miên man thì chị Yuki nhìn vào màn hình điện thoại, dường như nhận ra điều gì đó nên lên tiếng.
"……Ái chà, đã giờ này rồi sao. Chị phải đi ngay đây kẻo muộn tiết hai mất."
"Vâng, cảm ơn chị hôm nay đã ghé qua."
"Nghe em nói vậy chị vui lắm đấy, chị sẽ lại đến nhé."
Tôi nói lời cảm ơn rồi tiễn chị Yuki ra tận cửa. Sau đó, tôi quay lại với những sở thích cá nhân thường ngày. Dù đã xuất viện nhưng bác sĩ chỉ định tôi vẫn cần tĩnh dưỡng tại nhà thêm một thời gian nữa nên tôi chưa thể đến trường.
Ban đầu, tôi cảm thấy vô cùng tội lỗi khi cứ ở nhà suốt mà không đi học, nhưng tự nhủ rằng đây là vì mục đích điều trị nên dần dần cũng quen. Giờ đây, tôi đang tận hưởng cuộc sống như thể đang trong một kỳ nghỉ hè hơi dài một chút, nhưng chuyện này là bí mật chỉ mình tôi biết thôi đấy.
◇◇◇◇◇◇◇
Tôi dành thời gian ăn trưa, học bài, chơi game và lướt web, chẳng mấy chốc đã đến giờ tan học. Sắp đến giờ Ellen ghé qua nhà rồi, thú thật là tôi đang mong chờ đến mức không ngồi yên được.
"……Muốn gặp Ellen sớm quá đi."
Vào khoảng thời gian các triệu chứng tâm thần phân liệt của tôi trở nặng nhất, Ellen thậm chí đã nghỉ học để ở bên chăm sóc tôi. Cảm động trước tấm lòng của Ellen, tôi vừa biết ơn, lại vừa bắt đầu nhen nhóm một cảm xúc méo mó trong lòng: tôi muốn sự dịu dàng của cô ấy chỉ hướng về riêng mình tôi.
Rõ ràng trước đây tôi chưa từng ôm giữ thứ cảm xúc đen tối như sự chiếm hữu độc đoán này đối với Ellen. Hơn nữa, chuyện tôi thích Ellen đã là chuyện của hồi lớp 7 rồi.
Chính vì Ellen đã trở thành một "đóa hoa trên đỉnh núi" cao sang vời vợi, một sự tồn tại mà tôi không thể với tới, nên tôi mới đánh mất tình cảm nam nữ với cô ấy và bắt đầu hẹn hò với Kawasaki Chisato vào năm lớp 9. Vốn dĩ, một kẻ chỉ có năng lực bình thường ngoài trừ việc học như tôi thì làm sao xứng đôi với một Ellen vừa xinh đẹp lại vừa tốt tính được.
Chà, mà ngay cả cái khoản học lực đó giờ cũng đã sa sút nghiêm trọng do nghỉ học dài ngày, nên chuyện không xứng đôi vừa lứa lại càng là điều hiển nhiên. Trong lúc tôi còn đang chìm trong suy tư thì chuông cửa vang lên, Ellen trong bộ đồng phục học sinh bước vào phòng tôi.
"Chào Kaito-kun. Thấy cậu khỏe mạnh thế này tớ mừng lắm."
"Cảm ơn cậu, các triệu chứng cũng đỡ hơn nhiều rồi, chắc cũng sắp đến ngày tớ có thể đi học lại bình thường."
"Mong là ngày đó đến sớm nhỉ. Tớ sẽ luôn chờ Kaito-kun khỏe lại và đến trường."
Dáng vẻ Ellen mỉm cười dịu dàng khi nói những lời đó thực sự trông như một thiên thần. Vậy mà tôi lại nảy sinh ý nghĩ muốn độc chiếm sự dịu dàng ấy làm của riêng, chắc chắn tôi là một tên cặn bã. Dù cảm thấy chán ghét sự xấu xí của bản thân, nhưng nỗi khao khát ấy trong tôi dường như chẳng có dấu hiệu nguôi ngoai.
"Vậy tớ có chút việc bận sau giờ này nên tớ về đây nhé."
"……Gặp lại sau."
"Ừm, gặp lại sau nhé."
Nghe tin Ellen phải về, tôi liền cảm thấy tiếc nuối khôn nguôi. Có vẻ như trong lúc hai đứa mải mê trò chuyện vui vẻ, thời gian đã trôi qua khá lâu. Thú thật là tôi muốn ở bên cô ấy nhiều hơn nữa, nhưng làm vậy sẽ gây phiền phức cho Ellen nên tôi đành nuốt lời đó vào trong.
Sau khi rời khỏi đây, rốt cuộc Ellen có việc bận gì, sẽ đi đâu, gặp ai và làm gì? Những câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí khiến tôi bứt rứt không yên. Dạo gần đây tôi toàn suy nghĩ về những chuyện như vậy, có lẽ đầu óc tôi thực sự có vấn đề ở đâu đó rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
