Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

605 24870

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

17 28

Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

(Đang ra)

Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Anh họ Jerry

Trong mắt anh, em vẫn là người đẹp nhất.*Main rác:/

142 374

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

23 84

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

219 9386

Web novel - Chương 32: Nhưng từ khi biết đến cảm xúc gọi là yêu, chị đã thực sự hối hận

Chương 32: Nhưng từ khi biết đến cảm xúc gọi là yêu, chị đã thực sự hối hận

"Kaito cứ ở ru rú trong nhà mãi chắc cũng chán, thứ Bảy này chị em mình đi đâu đó chơi không?"

Trước giờ lên lớp, chị Yuki ghé qua phòng tôi chơi như mọi khi và đột nhiên đưa ra lời đề nghị đó. Nhắc mới nhớ, dạo này ngoài việc đi khám ở khoa tâm thần ra thì tôi chẳng đi đâu cả.

Dù đang nghỉ học mà lại đi chơi thì cũng cảm thấy hơi tội lỗi, nhưng nhớ lại lời bác sĩ khuyên rằng tôi nên làm những việc mình thích để thư giãn, tôi quyết định đồng ý.

"Cũng được ạ. Thỉnh thoảng ra ngoài chút cũng tốt."

"Được rồi, chi tiết thế nào chị sẽ nhắn qua LIME sau. Giờ chị có tiết 4 nên chị đi đây nhé."

"Đã giờ này rồi sao."

Tiễn chị Yuki ra cửa xong, tôi lại quay về với những thú vui thường ngày. Dạo này tôi đang say mê vẽ tranh nên cứ cắm đầu vào vẽ suốt.

Tôi vẽ tranh một cách tự do theo ý thích, nhưng chẳng hiểu sao tranh của tôi lại bị gia đình và chị Yuki chê tơi tả. Tôi hoàn toàn không hiểu nổi, nhưng họ bảo tranh tôi vẽ trông cứ rờn rợn, chỉ cần nhìn vào là thấy tâm trạng bất ổn.

Tuy nhiên, Ellen lại khen tranh tôi rất nhiều, nên tôi nghĩ chắc đơn giản là do gu thẩm mỹ khác nhau thôi. Vừa nghĩ vậy tôi vừa tiếp tục vẽ, nhưng có vẻ do tập trung quá mức nên chẳng biết từ lúc nào đã đến giờ Ellen ghé qua.

"Chào Kaito-kun. Hôm nay cậu cũng vẽ tranh hả?"

"Ừ, không ngờ vẽ tranh lại vui đến thế."

Sau đó, tôi vui vẻ trò chuyện với Ellen một lúc, rồi chợt nhớ ra lời hẹn với chị Yuki lúc nãy.

"À nhắc mới nhớ, thứ Bảy này tớ có việc phải ra ngoài nên không có nhà đâu nhé."

"Ủa, hôm đó cậu có lịch khám bệnh hả?"

Có vẻ đến cả Ellen cũng mặc định rằng tôi chẳng đi đâu ngoài đến bệnh viện. Tôi liền nhanh chóng giải thích để xóa bỏ hiểu lầm.

"Không, không phải đi viện đâu, chị Yuki rủ tớ đi chơi ấy mà."

"……Ra vậy. Thỉnh thoảng ra ngoài đi chơi cũng là cách thay đổi không khí tốt, cậu đi vui vẻ nhé."

Nghe tôi nói vậy, Ellen thoáng im lặng, gương mặt trở nên vô cảm trong tích tắc, nhưng ngay lập tức cô ấy lại nở nụ cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra và đáp lại.

◇◇◇◇◇◇◇

Hôm nay là thứ Bảy, tôi cùng chị Yuki đã đến khu Minato Mirai ở Yokohama. Sau khi ăn trưa tại khu Nhà kho Gạch đỏ nổi tiếng, chúng tôi đang vui chơi tại công viên giải trí Yokohama Cosmo World.

"Quả nhiên công viên giải trí vui thật đấy. Kaito có thấy thế không?"

"Vâng, vui lắm ạ. Nhưng mà em e là không theo kịp cái sự phấn khích quá mức này của chị Yuki đâu……"

Bình thường chị Yuki rất điềm tĩnh, lạnh lùng, nhưng từ lúc đến Cosmo World, chị ấy phấn khích một cách lạ thường, cứ như một người hoàn toàn khác vậy.

Nhìn chị Yuki vừa xem tờ rơi hướng dẫn vừa mắt sáng rực lên như đứa trẻ khi chọn trò chơi tiếp theo, tôi đoán hẳn chị ấy đã mong chờ chuyến đi này lắm.

Sau đó, chúng tôi chơi đủ các trò, từ những trò cảm giác mạnh như tàu lượn siêu tốc, trượt nước, tàu cướp biển Viking cho đến những trò nhẹ nhàng như đua xe Go-kart, đạp vịt.

Thời gian trôi qua nhanh như gió, chẳng mấy chốc trời đã sập tối. Chị Yuki xem giờ trên điện thoại rồi mở lời với vẻ mặt đầy tiếc nuối.

"……Tính cả thời gian về thì chắc đây sẽ là trò cuối cùng rồi."

"Vậy thì đi vòng đu quay như đã hứa nhé."

Chúng tôi đã bàn trước là sẽ chọn vòng đu quay làm trò chơi chốt hạ, nên cả hai cùng hướng về phía khu vực lên tàu.

Vừa đi, chiếc vòng đu quay khổng lồ dần hiện ra trong tầm mắt, nhìn từ xa đã thấy nó to lớn đến mức nào.

"Đúng là nhìn gần thấy nó to khủng khiếp thật."

"Vòng đu quay ở đây cao tới 112,5 mét lận đó, là biểu tượng của Yokohama đấy nhé."

Nghe tôi cảm thán, chị Yuki tự hào giải thích. Vừa đi vừa nói chuyện, chúng tôi đã đến trước vòng đu quay, nhưng đập vào mắt là dòng người xếp hàng khá đông.

"Uwa, đông nghịt luôn này."

"Nhưng thấy bảo chỉ chờ tầm 15 phút thôi, chịu khó chút nhé."

"……Đúng thật, thời gian chờ ngắn hơn hẳn so với tàu lượn siêu tốc các thứ."

Nhờ vậy, chúng tôi chỉ tán gẫu một chút là đã đến lượt. Làm theo hướng dẫn của nhân viên, chúng tôi bước vào cabin, và chiếc lồng bắt đầu từ từ nâng lên cao.

"A, Kaito nhìn kìa. Kia có phải là cái tàu Viking mình chơi đầu tiên không?"

"Đằng kia còn thấy cả đường ray tàu lượn, tách xoay, với hồ đạp vịt nữa."

"Nhìn từ trên cao xuống thấy khác hẳn ha."

Ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài, đủ loại trò chơi hiện ra trước mắt khiến tôi và chị ấy hào hứng chỉ trỏ.

Tuy nhiên, ngay khi vòng đu quay sắp sửa lên tới đỉnh, chị Yuki bỗng im lặng. Tôi đang bối rối trước sự thay đổi đột ngột ấy thì chị Yuki bỗng làm vẻ mặt như đã hạ quyết tâm điều gì đó.

"Nè, Kaito. Em còn nhớ chuyện hồi tiểu học em đã tỏ tình với chị không?"

"……Vâng, em nhớ rõ lắm."

Đó là lời tỏ tình với mối tình đầu mà. Dù có muốn quên đi chăng nữa thì làm sao mà quên được chứ.

"Hồi đó chị vẫn chưa hiểu rõ thế nào là yêu, nên chị mới từ chối lời tỏ tình của Kaito."

Tôi đã luôn nghĩ rằng mình bị từ chối vì không nằm trong phạm vi yêu đương của chị ấy, nhưng có vẻ sự thật không phải như vậy.

"Nhưng từ khi biết đến cảm xúc gọi là yêu, chị đã thực sự hối hận. Tại sao lúc đó chị lại từ chối cơ chứ."

"C-Cái đó, chẳng lẽ là!?"

"Ừ, có vẻ như chị đã yêu Kaito từ rất lâu về trước rồi."

Lời của chị Yuki, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là lời tỏ tình dành cho tôi.

"Chị biết em đã đau khổ đến mức đổ bệnh vì bị cô bạn gái kia đá, nên chị không bắt em phải đưa ra câu trả lời ngay bây giờ đâu. Nhưng chị mong một ngày nào đó sẽ nhận được câu trả lời từ em."

Sau khi trút bỏ được nỗi lòng đã giấu kín bấy lâu nay, gương mặt chị Yuki trông vô cùng nhẹ nhõm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!