Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

309 2419

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

296 2185

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

8 22

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

53 622

Zettai ni Hatarakitakunai Dungeon Master ga Damin wo Musaboru made

(Đang ra)

Zettai ni Hatarakitakunai Dungeon Master ga Damin wo Musaboru made

Spanner Onikage

Keima có thể vượt qua tình huống "ngàn cân treo sợi tóc" này không và đạt được cuộc sống lười biếng không cần làm gì của anh ấy.

453 73492

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

56 409

Tập 2 - Minh chứng cho việc đã từng tồn tại - Chap 29 - Bữa sáng ngày Chủ Nhật

Chap 29 - Bữa sáng ngày Chủ Nhật

Những giọt nước lăn dài trên má thật phiền phức.

Thô bạo lau đi, mặt nước liền lan ra vài gợn sóng. Tôi khó nhọc nặn ra vài nhịp thở nông.

Khẽ mở hờ mí mắt, đập vào mắt tôi là khuôn mặt của một gã cộc cằn đang phản chiếu trong gương.

Đến đó thì vẫn là một buổi sáng bình thường như mọi khi.

Điều khác biệt duy nhất là giọng nói đang rung động màng nhĩ này.

(…Hai đứa nó làm cái quái gì từ sáng sớm thế không biết.)

Tự thấy bản thân vừa rước họa vào thân, một tiếng thở dài thườn thượt, đầy chán nản bật ra từ lồng ngực.

Kể từ khoảnh khắc vươn tay ra với Orimoto ở bên kia lan can──khi cô ấy ở ngay bờ vực của cái chết. Mọi thứ đã thay đổi từ dạo đó.

Cứ thế phó mặc cho dòng đời đưa đẩy mà đi đến tận bước này.

Tôi không đánh giá điều đó là tồi tệ. Khá bất ngờ là nó không hề nhàm chán, và chuỗi ngày trôi qua bỗng trở nên vô cùng ồn ào.

Tôi rất kém. Rất kém trong việc tận hưởng niềm vui.

Thế nên não tôi chẳng thể nào xử lý kịp những cảm xúc này.

Dính líu tới Orimoto cũng ngót nghét một tháng rồi.

Một khoảng thời gian tưởng dài mà ngắn, tưởng ngắn mà lại rất dài.

Tôi lúc nào cũng bị quay mòng mòng. Có kể cho tôi của quá khứ nghe về hiện tại này, chắc chắn cậu ta sẽ chẳng tin lấy nửa lời.

Thậm chí, cậu ta còn chẳng thèm cố mà tin.

──Nước trôi tuột xuống lỗ thoát.

Chút nước đọng lại trong bồn rửa mặt thoắt cái đã chảy đi sạch. Tiếng trò chuyện vẫn không ngừng vọng lại.

Một nụ cười khổ xen lẫn sự mệt mỏi khẽ vương trên khóe môi.

Rời khỏi phòng tắm, âm thanh ấy càng trở nên rõ mồn một, cố tình len lỏi vào màng nhĩ tôi.

Nơi này từng là một căn nhà câm lặng.

Chỉ là một không gian vô hồn.

Một ngôi nhà tồi tàn, trống rỗng, chỉ vương lại vài ký ức nhạt nhòa, mờ ảo chực chờ tan biến.

Chẳng có điểm nhấn gì ngoài việc nó rộng thênh thang.

Lê những bước chân thong thả, tôi mở cửa phòng khách──đập vào mắt là hiện thân của sự ồn ào.

Ngay buổi sáng sau cái đêm tôi vừa cảnh cáo họ phải giữ trật tự.

Chắc vì là Chủ Nhật nên cả khu phố vẫn đang say giấc nồng. Bên ngoài không có lấy một tiếng động.

Điều đó càng làm cho giọng nói của mấy cô nàng này thêm phần nổi bật.

Có vẻ như với một kẻ ngủ không sâu giấc như tôi, chất giọng lảnh lót của họ quả là một sự kích thích quá đà lên não bộ.

“──Đã bảo bao nhiêu lần là buổi sáng phải giữ im lặng cơ chứ.”

Cả phòng khách ngập tràn mùi hương dịu nhẹ của súp miso. Lời định nói bỗng nghẹn lại ở cổ họng.

Cảnh tượng những cô bạn cùng lớp đang đứng xếp hàng trong bếp.

“Ah! Chào buổi sáng, Kasugai-kun.”

Vừa thoăn thoắt nếm thử món ăn bằng một chiếc đĩa nhỏ, Orimoto vừa tắm mình trong ánh ban mai rực rỡ hắt qua khung cửa sổ.

Vẫn là bộ đồng phục không lẫn vào đâu được.

“Đồ ngủ tớ bỏ vào máy rồi, tí tớ giặt cho nhé. Kasugai-kun có đồ gì cần giặt thì đem ra luôn đi.”

“Khoan đã, có quá nhiều thứ cần phải làm rõ ở đây.”

Ngày nghỉ tôi chỉ toàn mặc áo nỉ dài tay. Một bộ đồ mặc nhà màu xám xịt, chẳng có gì đặc biệt, được chọn đơn thuần vì sự thoải mái.

Đồ giặt quả thực đã chất thành đống.

Tôi cũng định bụng hôm nay sẽ xử lý chúng.

Nhưng vấn đề không nằm ở đó. Mà là ở hành động và lời nói của Orimoto.

Tại sao cô ấy lại làm bữa sáng.

Và cũng đâu cần phải giặt giũ hộ tôi làm gì.

“Thứ nhất, tại sao cậu lại làm bữa sáng?”

Orimoto khẽ nghiêng đầu thắc mắc, rồi thản nhiên đưa tay chỉ thẳng về một hướng.

“──Mì ly.”

Mùi thất bại nồng nặc. Phải chuồn ngay thôi.

Đêm qua. Khi phải bỏ cuộc ở nhà Orimoto vì không có chìa khóa và lủi thủi đi về, tôi cũng bị đánh bại bởi đúng cái từ này.

“──Bánh mì kẹp.”

“Biết rồi, vụ bữa sáng coi như tớ hiểu.”

“Kasugai-kun. Sinh hoạt thiếu lành mạnh là kẻ thù đó.”

Vừa khuấy nồi súp miso đang sôi lục bục bằng vá, Orimoto vừa cười tươi như hoa nở.

Tôi có cảm giác mình vừa nhìn thấu một góc lý do vì sao cô ấy lại nổi tiếng đến vậy.

Tôi bẻ lái câu chuyện.

“Vụ giặt giũ thì không cần đâu. Đằng nào cũng toàn đồ đi chơi của tớ thôi. Chẳng việc gì phải phiền đến cậu──”

“Đâu có giống bộ này, đồ ngủ của tớ bị bẩn rồi mà.”

Orimoto đưa tay chỉnh lại cổ áo đồng phục.

Bất chợt, tôi hỏi về một điều khiến mình tò mò.

“Nghĩa là sao. Cuối cùng cậu vẫn mặc đồ của tớ để ngủ à… Rõ ràng là ghét ra mặt cơ mà.”

“! Không, không có ghét đâu!”

Orimoto lắc đầu nguầy nguậy. Sau một hồi cuống quýt, cô ấy khẽ thở dài.

Nhưng mà──cũng dễ hiểu thôi.

Cứ sau mỗi lần làm mới, đồng phục của Orimoto và yukata của Michikusa lại sạch tươm. Như thể dòng thời gian quay ngược lại vậy.

Cơ mà, đồ của tôi thì đúng là ngoại lệ.

“Chỉ là... tớ nghĩ cứ ngoan cố mãi thì không hay. Tại sự ích kỷ và sai lầm của tớ mới dẫn đến cớ sự này mà.”

“Đừng có tự trách mình nữa. Phiền phức quá đấy.”

“Biết ngay là Kasugai-kun sẽ nói vậy mà.”

Chẳng hiểu tôi vừa chọc trúng chỗ nào mà góc nghiêng của Orimoto lại ngập tràn vẻ vui tươi đến thế. Tôi chỉ cho họ mượn quần áo và chỗ ở thôi.

Người đang được ban phát đồ ăn là tôi mới đúng.

“Với lại, mặc thử rồi mới thấy cũng không tệ lắm.”

“...Cái cảm nhận đó nghe tởm quá nha.”

“Quá đáng?!”

Cuộc sống chung nhà tiếp diễn này đã có một khởi đầu mới, sau khi chúng tôi thiết lập vài quy tắc.

“Câu hỏi cuối. Con nhỏ kia đang làm trò gì vậy.”

Dù đang gật gù như chèo thuyền, cô bé tóc vàng nhỏ nhắn vẫn đang cố sống cố chết đảo cái chảo.

Tay chân thì lóng nga lóng ngóng. Thấy mà ớn lạnh.

Rõ rành rành là con nhóc đó còn ghét buổi sáng hơn cả tôi, thà nó cứ lăn ra ngủ cho rảnh nợ.

Lỡ mà cháy nhà thì chẳng vui chút nào đâu.

“Này Michikusa, cẩn thận chút đi...”

Tôi chen vào giữa hai người, vặn nhỏ lửa bếp ga. Ngay lúc đó, một giọng nói thều thào vang lên.

“A... i. ...u.”

“Hả? Nói cái gì cơ??”

Lỡ thốt ra câu thoại y hệt mấy thằng nam chính điếc đặc rồi. Cơ mà thật sự là tôi có nghe thấy gì đâu.

Chữ nghĩa chẳng rõ ràng một tẹo nào.

“À, ‘Kasugai, chào buổi sáng’. Cậu ấy bảo thế đấy.”

“...Tại sao cậu lại phiên dịch được thế?”

“Thì tớ là bạn thân của cậu ấy mà.”

Hm, Orimoto hếch mũi, ưỡn ngực tự hào. Một sự khẳng định đầy chắc nịch dù có vẻ khiêm tốn.

“Biết ơn vụ bữa sáng thì biết ơn thật, cơ mà sao cái đứa ngái ngủ như Michikusa cũng phải lết xác đứng trong bếp làm gì.”

“Biết ơn?! Kasugai-kun mà cũng biết ơn á?!”

“Làm gì mà ngạc nhiên dữ vậy.”

Orimoto gật đầu liên lịa, gật mạnh tới mức tôi tưởng cổ cô nàng sắp gãy đến nơi.

Trong mắt cô ấy tôi là con quái vật vô cảm hay gì.

“Cậu nghĩ yoed là cái loại đàn ông được người ta nấu ăn sáng cho mà còn kiếm chuyện càu nhàu à.”

“Ừ.”

Orimoto thản nhiên xác nhận.

“Hô? Muốn gây sự hả.”

“Nhưng mà? Ngon tới mức Kasugai-kun phải nói lời cảm ơn luôn cơ à? Hừm~”

“Chắc là vậy──Ây da.”

Ngay lúc tôi định cự lại vài câu──mái tóc vàng của Michikusa khẽ chao đảo.

Cô đã gục ngã trước cơn buồn ngủ, mất thăng bằng.

Trong nháy mắt, tôi vội vã tắt bếp.

Tay còn lại luồn sang đỡ lấy Michikusa. Tự khen bản thân giỏi thật khi có thể giữ trụ được bằng cái tư thế khó nhằn này.

“Bắt hay lắm Kasugai-kun.”

“Đang buồn ngủ thì đừng có đứng trước bếp lửa chứ!”

Chậm một giây thôi là bỏng như chơi chứ chẳng đùa... Nguy hiểm vãi. Chẳng dám lơi mắt phút nào.

“Inori bảo cậu ấy cũng muốn báo đáp theo cách của mình đấy.”

Orimoto tắt bếp nồi súp, rửa tay rồi dìu Michikusa đang phát ra tiếng thở đều đều ra ghế sofa.

Cô ấy đã chìm vào giấc mộng êm đềm tự lúc nào.

Chẳng biết từ bao giờ, con chó bông xấu xí mà tôi gắp được dạo trước ở máy gắp thú cũng đã chễm chệ trên sofa.

Một khuôn mặt nhìn thôi đã thấy ghét.

Nó tỏa ra cái mùi của đồng loại khiến tôi chỉ muốn đấm cho một phát.

Michikusa cũng đang vô thức ôm chặt lấy nó.

“──Được ngâm mình trong bồn tắm thoải mái. Yukata thì khó vận động. Chân cũng không còn đau nữa. Inori đã nói vậy đấy.”

Vuốt ve mái tóc Michikusa bằng những ngón tay, Orimoto thì thầm. Giọng cô vang vọng trong căn phòng yên tĩnh.

Lát sau, Orimoto lạch bạch đi về phía tôi.

“Cậu đúng là kiểu con trai tới lúc cần là rất đáng tin cậy mà.”

“Đó chỉ là cách diễn giải tự biên tự diễn của mấy cậu thôi.”

“Cứ coi như là vậy đi nhé.”

Cạch, Orimoto lại bật bếp lên.

Nồi súp vốn đã nóng sẵn nên chẳng mấy chốc, hơi nước đã bốc lên ngùn ngụt, bị hút tuột vào hệ thống thông gió của nhà bếp.

“Nói các cậu trọng tình nghĩa cũng được, mà nói làm ba cái chuyện thừa thãi cũng chẳng sai... Tớ chỉ cung cấp chỗ ngủ thôi mà.”

“Như thế là tuuuuyệt vời lắm rồi.”

Orimoto lại tiếp tục nếm thử bằng đĩa nhỏ.

Động tác cực kỳ thành thục, vụng về mà xông vào phụ khéo lại thành kỳ đà cản mũi. Đúng chuẩn một người phụ nữ của gia đình.

“Ngủ ngoài hành lang khổ lắm biết không? Vừa nóng, mà hễ nghe thấy tiếng bước chân là phải tỉnh dậy rồi!”

Orimoto phồng má bất mãn kêu ca.

Nghe cô ấy nói mới nhớ──cũng phải ha.

Dù không rõ cấu trúc bên trong nhà Orimoto ra sao, nhưng nhìn bề ngoài thì nó chỉ là một căn nhà biệt lập bình thường.

Căn phòng riêng cũ của cô ấy thì đã biến thành nhà kho nên miễn bàn.

Lại chẳng có phòng nào khác để tự do sử dụng.

Vậy ra lựa chọn duy nhất của cô ấy chỉ có hành lang.

“Ăn cơm xong~ giặt giũ này~ xem TV này~ uwa! Nhà Kasugai-kun thoải mái quá đi mất!”

“Tiêu chuẩn cho sự thoải mái của cậu thấp quá rồi đấy...”

“No no. Là do Kasugai-kun sống sướng quá quen rồi.”

Tôi nuốt ngược câu “Là do một tháng nay mấy người phải sống chật vật quá thì có” vào trong. Chẳng việc gì phải hắt gáo nước lạnh vào mặt cô.

“Đồ giặt thì chừa đồ của tớ ra đấy.”

“Hả? Sao thế, tiện tay giặt chung luôn cho rồi?”

Cô nàng vừa ngâm nga hát vừa thoăn thoắt làm bếp.

Vén lọn tóc màu hạt dẻ ra sau tai.

“Cậu tính giặt luôn cả quần lót của tớ đấy à, cái con này.”

“──Khụ! Quần... lót á!”

Cảnh một thiếu nữ xinh đẹp mặc đồng phục đang cặm cụi nấu ăn ở nhà mình từ sáng sớm tinh mơ ngày Chủ Nhật đem lại một cảm giác tội lỗi mờ nhạt.

Nhưng nói thế chứ giữa chúng tôi chẳng có chuyện gì mờ ám cả.

“Phân loại đồ của tớ ra. Với lại bẩn quá. Bắn cả nước bọt vào nồi rồi kìa.”

“C... cậu nghĩ là tại ai hả!?”

Đối với tôi, Orimoto là một người trên mức người quen──đúng vậy. Trên mức người quen.

Nhưng tôi lại chẳng thể xác định được ranh giới tiếp theo là gì.

─────

“Kasugai-kun, cậu định đi đâu à?”

Dùng bữa sáng xong xuôi, cũng là lúc Michikusa đã tỉnh táo hoàn toàn. Đồng hồ treo tường chỉ gần đến trưa.

Tôi thay một bộ đồ đi chơi thường ngày.

Tôi có một việc bận không thể hủy.

Vừa bước ra hành lang thì bị Orimoto bắt gặp. Cô nàng ném cho tôi một ánh nhìn đan xen giữa nghi hoặc và dò xét.

“Đi làm thêm.”

“Làm thêm?! Cậu mà cũng đi làm thêm á?!”

“...Tớ đi làm thì có gì sai à.”

Ngôi trường cấp ba tôi đang theo học có nội quy khá lỏng lẻo. Lợi dụng điều đó, tôi cũng lao đầu vào con đường bán sức lao động.

“Tại bất ngờ quá nên não tớ chưa load kịp...”

“Làm sang năm thứ hai rồi… Gì đây, cái bản mặt đó là sao hả.”

Một công việc bóc lột thể xác mà chẳng đòi hỏi chút kỹ năng giao tiếp nào.

Bốc vác trong những chiếc container kín mít có điều hòa. Lương lậu cũng không đến nỗi tệ, nên thi thoảng tôi lại đăng ký ca.

“Một Kasugai-kun chuyên gia tự kỷ mà lại đi làm thêm...?”

“...Rất muốn đấm cậu một cái nhưng để sau đi. Tớ đi đây.”

“A, ừm? Đi đường cẩn thận nhé?”

Trông thế này thôi chứ tôi cũng tốn kém đủ đường. Tuy không mất tiền thuê nhà nhưng tiền ăn uống tôi phải tự túc.

Có điều, tôi chẳng hề có ý định than nghèo kể khổ.

Là con đường tôi tự chọn. Sẽ chẳng có chuyện hối hận.

“Cần mua gì thì nhắn tin. Tan làm tớ sẽ mua mang về. Tối tớ mới về.”

Tôi vội bật nguồn điện thoại.

Giờ làm thêm đã sát nút rồi. Đáng tiếc là tôi chẳng còn dư dả thời gian mà đứng tán gẫu nữa.

Orimoto xì xầm.

“Cứ tưởng hiếm hoi lắm mới có dịp thong thả bên nhau.”

“Ở nhà chung với mấy cậu thì có cái gì mà làm.”

“...Hứ. Đi cẩn thận đó!”

Không hiểu sao lại pha chút bực dọc, Orimoto dậm chân thình thịch quay lại phòng khách.

À, biết đâu chừng định bàn bạc kế hoạch tác chiến gì đó cũng nên.

“Ây, chết dở, phải đi ngay thôi.”

Có khoảng thời gian tôi còn phải gồng gánh cả tiền ăn cho Orimoto nữa cơ… Cơ mà kể ra thì giống kể công quá nên tôi chẳng thèm nói.

Thôi nào, đến giờ đi lao động rồi──

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!