Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34718

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14249

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29528

Tập 1 - Sự tan biến của chứng nhân - Chap 6 - Mỹ thiếu nữ không nhà, đến cơm cũng chẳng có mà ăn

Chap 6 - Mỹ thiếu nữ không nhà, đến cơm cũng chẳng có mà ăn

Cửa hàng tiện lợi về đêm. Ánh đèn sáng loà đến vô vị hắt ra ngoài, đâm sầm vào tầm mắt khiến tôi bất giác phải ngoảnh mặt đi.

Bầu không khí ban đêm hầm cập như muốn bóp nghẹt lồng ngực. 

Hai chiếc bóng trải dài, loang lổ trên mặt đường nhựa.

Những tiếng thở dài nặng nề vì độ ẩm cứ thế rơi rụng xuống hư không.

“Thật không ngờ là cậu lại đói đến thế đấy.”

“……Đói, bụng đói, muốn ăn.”

Cách nói chuyện cứ như một con thú hoang đang khao khát tình thương vậy.

……Mà, có lẽ chính chủ cũng chẳng có ý đó đâu. Giữa những dòng suy nghĩ miên man, tôi đưa món đồ ra trước mặt cô ấy.

“Này, cơm nắm đây. Loại rẻ tiền thôi.”

Không có bầu không khí u ám nào bao trùm cả.

Sự nghi ngờ từ phía Oritomo tạm thời đã được giải tỏa. Tôi chẳng liên quan gì và cũng không hề thao túng những hiện tượng kỳ quái này.

Đơn giản tôi chỉ là một người bình thường, vì lý do nào đó mà có thể nhìn thấy được một Oritomo Suzuka vốn dĩ vô hình trong mắt kẻ khác.

Tôi chỉ mong cô ấy đừng hiểu sai chỗ đó.

Mà không, không thể nào, tuyệt đối không thể có chuyện đó được.

Việc tôi giỏi nhất cùng lắm là sắp xếp sách lên kệ, làm sao có khả năng thao túng được trí nhớ hay nhận thức của ai đó chứ.

Nhận lấy nắm cơm, Oritomo nhìn đi nhìn lại, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối pha lẫn một nụ cười khổ.

“……Tớ lại kéo cậu vào chuyện quái gở này rồi nhỉ.”

Cánh cửa kính của cửa hàng tiện lợi gần đó mờ mịt, nhòe nhoẹt bởi sự kết hợp giữa hơi nước ngưng tụ và độ ẩm.

Thế nhưng nếu nheo mắt nhìn kỹ.

Chắc chắn hình bóng tôi và Oritomo đang đứng đó vẫn hiện hữu.

Chuyện là ngay khi vừa rời khỏi nhà hàng gia đình.

Bụng ai đó đã đánh trống biểu tình. ──Phải, là bụng của Oritomo.

Nói cách khác là cô ấy đang đói mốc mồm. Bảo sao lúc nãy ở quán cà phê, cô ấy cứ dán mắt vào thực đơn như muốn xuyên thủng tờ giấy vậy.

“Cảm ơn cậu nhé! ……À, tớ sẽ trả lại tiền mà, tớ không có thói quen nhận không của ai đâu!”

“Tớ không bảo cậu phải trả ngay lập tức. Nhưng nhớ là phải trả đấy.”

“Ừm, dĩ nhiên rồi!”

Cô gái tên Oritomo này, có vẻ dai sức và sở hữu tinh thần thép hơn tôi tưởng.

Cô ấy từng bị tất cả mọi người phớt lờ.

Bị đối xử như một kẻ không tồn tại.

Dù đến giờ tôi vẫn thấy khó mà tin nổi, nhưng cô ấy rõ ràng đã bị dồn vào một tình cảnh mang tính siêu nhiên. Thế mà giờ đây, cô ấy đang đưa nắm cơm lên miệng ăn một cách cực kỳ ngon lành.

Nếu phải dùng từ tượng thanh để mô tả thì chính là “phập phập phập”.

“……Cậu cũng lạc quan gớm nhỉ. Này, không lẽ cậu thấy vẫn ổn sao? Ngay cả trong tình cảnh này?”

“Hồi nãy tớ còn muốn chết quách đi cho xong đấy chứ?”

“Hả? ……À, ừ?”

Tôi không kịp tiếp thu. Hả?

Một khoảng lặng bao trùm.

──Khoan đã nào.

Hóa ra không phải cô ấy đang ổn sao?

Một hơi thở nặng nề nghẹn lại nơi cổ họng tôi.

“Lúc bị đẩy ngã, thú thật là…… tớ đã rất sợ, nhưng cũng có chút cảm giác kiểu ‘à, ra là vậy’ nữa.”

Khi nghe ai đó thản nhiên nói ra câu muốn chết, tôi cứ ngỡ tai mình có vấn đề rồi.

“……Dù một kẻ ngoài cuộc như tôi nói thế này thì hơi kỳ, nhưng chết bây giờ thì sớm quá đấy, vẫn còn cách giải quyết mà.”

“Cậu có nghe tớ nói không? Tớ bảo là ‘hồi nãy’ mà?”

Oritomo đính chính lại với tôi.

Dù chỉ là bạn cùng lớp, còn chẳng thân thiết bằng người quen, nhưng tôi nhất quyết từ chối việc phải đứng nhìn ai đó tự sát. Làm vậy thì việc tôi cứu cô ấy trong khi phải chịu bao sự xấu hổ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

“Tớ chưa từng tưởng tượng nổi mình lại suy sụp đến mức này chỉ trong vài ngày, nhưng nếu không có Kasugai-kun, khả năng cao là tớ đã nhảy xuống từ cầu vượt rồi.”

“Nhảy cái gì mà──”

Oritomo đặt ngón trỏ lên má.

“──Khi tỉnh dậy, phòng của tớ đã biến mất. Trong ảnh gia đình cũng không hề có mặt tớ.”

Oritomo vừa nói vừa nhìn đăm đăm vào ánh đèn đường. Có một sự huyền ảo nào đó như đang vẽ nên một đường viền nhạt nhòa quanh bóng hình cô ấy dưới ánh sáng.

“Á, dính hạt cơm rồi. Ngượng quá……”

Oritomo khẽ nhón hạt cơm trên má rồi ăn luôn.

Hành động vô tình đó khiến sợi dây căng thẳng trong tôi bỗng chốc chùng xuống. Cô ấy vẫn đang hiện diện ở đó như một người bình thường.

“Trong mắt bạn bè không có hình bóng tớ, lúc tớ thử chạm vào họ thì ai nấy đều lộ vẻ mặt kinh hãi. ──Có vẻ họ tưởng tớ là yêu quái hay gì đó tương tự. Nếu tớ cầm đồ vật của người khác lên, nó sẽ biến mất. Chỉ khi tớ buông tay ra họ mới tìm thấy được. Cậu tin nổi không? Cứ như một cơn ác mộng tồi tệ vậy.”

Có vẻ cô ấy thuộc tuýp người hay nói giống như vẻ bề ngoài.

Dù giữ tông giọng đều đều nhưng cách kể chuyện của cô ấy không hề gây nhàm chán. Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã bị cuốn vào lời nói đó.

Hàng mi dài của Oritomo khẽ rung, thi thoảng cô ấy lại dùng đầu ngón tay vân vê lọn tóc. Với tôi, đó là những cử chỉ của một mỹ thiếu nữ, khiến tôi suýt chút nữa thì ngẩn ngơ ngắm nhìn.

“Tớ nói lại lần nữa nhé, mới chỉ có vài ngày thôi đấy! Chỉ vài ngày mà đã bị dồn đến mức này…… tớ yếu đuối thật nhỉ~”

Oritomo thở ra một hơi dài thườn thượt.

“……Bình thường thì làm quái gì có chuyện sự tồn tại của ai đó bị xóa sổ chứ. Đây đâu phải rắc rối thông thường. Mà nói thật, nếu cậu cứ thế chấp nhận việc mình biến mất một cách suôn sẻ thì mới là đáng sợ đấy.”

“Vậy còn Kasugai-kun, cậu vẫn đang nói chuyện với tớ bằng vẻ mặt khá bình thản đấy thôi? Tính sao đây? Nếu sự thật không phải tại tớ, mà là do Kasugai-kun bị điên thì sao?”

Bị hỏi vặn lại, tôi cứng họng.

Nghĩ kỹ thì cũng đúng thật.

Tôi không thể lập tức đưa ra câu trả lời nào để phản bác lại câu hỏi “ai mới là kẻ bất thường” của cô ấy.

……À không khoan, rõ ràng là Oritomo mà.

Tôi vẫn có thể nói chuyện với người khác. Vẫn bị coi là kẻ làm đổ nước. Vẫn bị đối xử như một gã kỳ quặc và phiền phức.

“Không có chuyện đó đâu. Tôi vừa bị nhân viên cửa hàng lo cho kia kìa.”

“……Vụ đó tớ thật sự xin lỗi, tớ chỉ nghĩ là làm cách đó sẽ nhanh nhất để cậu tin vào tình cảnh của tớ thôi……!”

Tôi gãi sống mũi.

“Nói sao nhỉ, không phải là đột ngột đâu.”

“Ý cậu là sao?”

Oritomo tròn xoe đôi mắt ngơ ngác, nghiêng đầu chờ đợi tôi nói tiếp. Ngay cả động tác đó cũng thật dễ thương.

Tôi thầm nghĩ, làm mỹ nhân hay soái ca đúng là có lợi thật.

Dù dạo này người ta hay chỉ trích về vấn đề trọng ngoại hình, nhưng quả nhiên nhan sắc chính là công lý, là một loại vũ khí.

“Nếu bị bảo là ‘Tớ vô hình với tất cả mọi người!’, tớ sẽ bảo người đó đi lắp lại não ngay, nhưng suốt mấy ngày qua cảm giác sai trái đó cứ lởn vởn mãi không tan.”

“Ra vậy, cậu là người theo chủ nghĩa thực tế nhỉ.”

“……Dù tớ cực kỳ nghi ngờ việc đây là thực tế. Nhưng tớ chỉ tin vào những gì mình thấy tận mắt, vậy thôi.”

Chẳng mấy chốc, một nắm cơm đã biến mất.

Tôi đã đưa cho cô ấy hai cái. Oritomo bắt đầu bóc cái còn lại, có vẻ cô ấy đói dữ lắm rồi.

Nắm cơm đầu tiên vẫn còn sót lại trong miệng, làm một bên má cô ấy phồng lên. ──Cái con nhỏ này, vừa ăn vừa nói đấy à. Nhưng giữa chúng tôi chưa đến mức để tôi nhắc nhở phép tắc, vả lại tình hình hiện tại cũng đang dầu sôi lửa bỏng.

“Cơm nó không chạy mất đâu mà lo.”

Nghe tôi nói thế, Oritomo lắc đầu lia lịa. Mái tóc màu hạt dẻ rủ xuống đung đưa theo nhịp.

Một mùi hương ngọt ngào lấp đầy khoảng cách ngắn ngủi giữa hai đứa.

“Chạy chứ sao không! Cậu biết không, chỉ có phần thức ăn của tớ là biến mất, lúc tớ xới cơm là mẹ tớ hoảng loạn cả lên, khổ sở lắm luôn đấy!”

“……Gần quá, gần quá rồi……!”

Oritomo rướn người sát rạt, đôi đồng tử của cô ấy phản chiếu khuôn mặt đần thối của tôi. Một đôi mắt hai mí thật đẹp.

Bảo sao ở trường lại có nhiều tin đồn về cô ấy đến vậy.

Việc cô ấy là một thành viên trong dàn harem của Sera cũng là điều dễ hiểu, đúng là có gã đó thì mới có cô bạn thanh mai trúc mã xinh đẹp nhường này.

Dù có chút ngưỡng mộ nhưng tôi không hề muốn đổi chỗ cho cậu ta.

Nếu trở thành cậu ta thì có lẽ cũng thú vị đấy, nhưng với tính cách của tôi, tôi sẽ không chịu nổi sự oán hận từ cánh đàn ông đâu.

Khi tôi lùi lại một bước, Oritomo dường như cũng nhận ra khoảng cách vật lý giữa hai người, cô ấy khẽ ho khan một tiếng.

“Tóm lại là! Cơm sẽ chạy mất! À không phải chạy mà là biến mất luôn! ……Ngon quá ngon quá.”

“……Này, cậu ngủ ở đâu đấy?”

Bất chợt tôi thấy tò mò.

“Ơ, sao tự dưng hỏi vậy. Tớ cứ tưởng cậu là người tốt, hóa ra Kasugai-kun là kẻ biến thái à?”

“Không phải! Vì cậu bảo không có cơm ăn nên tớ mới tiện đà thắc mắc là mấy ngày nay cậu có về nhà không thôi!”

Tôi vặn lại từng li từng tí để đính chính sự hiểu lầm tai hại này.

Tôi vốn không giỏi nói những câu dài dòng.

Chẳng biết có điểm nào buồn cười mà sau khi cười nắc nẻ một hồi, cô ấy đáp, “Không sao đâu, tớ ngủ ở hành lang”, một câu nói mang theo nỗi sầu thê thảm bám riết lấy tôi.

Oritomo kể rằng căn phòng từng là của mình giờ đã biến thành kho chứa đồ, còn chật hẹp hơn cả hành lang.

“──Nói vậy là, cậu vẫn về nhà à?”

“Nhưng tâm trí không được nghỉ ngơi tí nào đâu! Với lại tớ cũng không có tiền, hiện tại tớ chỉ có thể trông cậy vào mỗi Kasugai-kun thôi!”

Oritomo cho biết cô ấy đã mất sạch sành sanh số tài sản ít ỏi của mình, từ tiền lì xì giấu kín cho đến tài khoản ngân hàng và mọi thứ khác.

“…………Thật đấy à?”

“Ừm, thật mà.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!