Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34718

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14249

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29528

Tập 2 - Minh chứng cho việc đã từng tồn tại - Chap 23 - Cô gái không biết chơi gắp thú bông

Chap 23 - Cô gái không biết chơi gắp thú bông

Nghe những lời Orimoto thông báo trước cổng thư viện, tôi vừa sững sờ, nhưng đồng thời cũng thấy khá dễ hiểu.

“Ah, cậu ấy bảo đang ở khu vui chơi.”

“……Nhỏ đó tự do quá trớn rồi đấy.”

“Đúng kiểu của Inori ha.”

Giải thích như không vậy.

Thứ Bảy, theo đúng kế hoạch của Orimoto, một buổi học nhóm chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ đã được tổ chức, và tôi là người được mời.

Kỳ thi sẽ bắt đầu vào đầu tuần sau.

Thời gian không còn nhiều, nhưng nếu khoanh vùng trọng tâm và nhắm chuẩn thì chắc sẽ thoát được điểm liệt.

Cải thiện những môn yếu kém thay vì cày thêm những môn vốn đã dễ lấy điểm cũng là một trong những chiến thuật.

Cô giáo Orimoto đã hừng hực khí thế tuyên bố như vậy.

──Vậy mà chưa gì, Michikusa đã đi lạc rồi mất tích ở phương trời nào.

“Tớ mới rời mắt một chút xíu thôi mà... Cái con nhỏ này, tính khí cứ thất thường sao ấy.”

“Chẳng khác gì trẻ con.”

Vấn đề thực chất nằm ở địa điểm học nhóm.

Việc tôi bước chân vào nhà Orimoto là điều cấm kỵ.

Tự dưng có một thằng con trai lạ hoắc lạ huơ ngồi chễm chệ trong nhà, không khéo bị báo cảnh sát tóm cổ ngay lập tức chứ chẳng đùa.

Nhà của Michikusa thì bốc hơi rồi. Giờ đang có người khác ở.

Thành ra nhà tôi lại là ứng cử viên cuối cùng.

Nhưng, phương án đó cũng dẹp nốt.

Mời Orimoto và Michikusa đến nhà một thằng con trai thì thật sự rất ngượng ngùng, mà quan trọng nhất là chẳng thể nào tập trung được.

Kết quả, thư viện thành phố đã được chọn.

Dù nhà tôi và Orimoto ở gần nhau, nhưng vì quyết định cứ tập trung tại điểm hẹn cho tiện, và kết cục là thế này đây.

Đúng chuẩn đi làm bảo mẫu trông trẻ.

“Trước tiên cứ đi tìm Inori đã nha.”

“……Biết rồi. Dù sao vẫn còn thời gian.”

“Ây da, hôm nay cậu ngoan ngoãn ghê ta?”

Chỉ vì tôi có thể trì hoãn được cái buổi học nhóm chết tiệt kia thêm một chút thôi, tôi giữ im lặng, giấu nhẹm đi lý do thật sự.

─────

“Khu vui chơi ở chỗ quái nào vậy.”

“Nằm ngay trước nhà ga mà. Cậu chưa đi bao giờ à?”

“Cẩn thận cái miệng giùm đi.”

Cuộc đời tôi hoàn toàn vô duyên với mấy cái khu vui chơi.

Chẳng có lý do gì để một kẻ cô độc lại đơn thương độc mã xông vào cái chốn ồn ào náo nhiệt đó cả. Tóm lại là chưa đi bao giờ.

“Cuộc sống của một kẻ cô độc chỉ xoay quanh cái nhà thôi là đủ rồi.”

“……Mùa hè năm nay, tớ sẽ làm cho cậu hạnh phúc nhé.”

“Đừng có tự tiện thương hại tớ. Dẹp ngay cái ánh mắt đó đi!”

Tôi phải hứng chịu một ánh mắt ngập tràn sự từ ái.

Tôi vừa lớn tiếng là Orimoto lại bật cười.

“──Ah, người mặc Yukata kia kìa! Inori!”

“Sao cô ấy cứ dán mặt vào lớp kính của cỗ máy thế kia.”

“Ưm~, máy gắp thú bông hả?”

Vừa bước vào khu mua sắm trước ga, y như rằng, tôi đã thấy ngay một bóng dáng lạc quẻ nổi bần bật giữa đám đông.

Mặc Yukata, mang guốc mộc. Mái tóc vàng óng bay phấp phới.

Đến cả một kẻ tự nhận thức được sự hờ hững với người khác như tôi cũng phải công nhận thiếu nữ mang tên Michikusa Inori này hoàn toàn khác biệt so với chuẩn mực thông thường. Quả không hổ danh là dàn harem của Sera.

“Oái, bị đụng trúng kìa!”

“……Sắp ngã tới nơi rồi.”

“……Nhưng cậu ấy lại dán mặt vào kính tiếp rồi. Bộ cậu ấy thích món quà trong máy đó đến vậy sao...?”

Mọi người xung quanh không nhận thức được sự hiện diện của cô ấy.

Bị những người khách khác va quệt không thương tiếc, vậy mà cô nàng vẫn không hề nản lòng, cứ chăm chăm nhìn vào trong cỗ máy với một gương mặt không thể đoán được ý đồ.

Michikusa rất ít khi bộc lộ cảm xúc. Ở khía cạnh này, cô ấy hoàn toàn trái ngược với Orimoto.

Chúng tôi chậm rãi tiến lại gần.

Đã không có tiền thì chớ, mà giả dụ có tiền đi nữa, nếu cô ấy điều khiển để máy móc tự động di chuyển thì kiểu gì cũng gây ra một phen náo loạn.

Michikusa có nét gì đó rất trẻ con.

Lời lẽ ngắn gọn, thông minh nhưng lại rất độc miệng.

Tuy nhiên, sự hứng thú của cô ấy lại rất độc đáo.

Đừng nói là tôi, đến cả người bạn thân như Orimoto nhiều khi cũng chẳng thể hiểu nổi nguyên lý hành động của cô nàng.

Một đứa trẻ đang tuổi lớn.

Thật khó để diễn tả thành lời, nhưng thi thoảng tôi lại cảm nhận được một bầu không khí có phần nguy hiểm toát ra từ Michikusa.

“……Nhắm mục tiêu nghiêm túc luôn kìa.”

“Thú bông hả? Cậu ấy muốn lấy sao?”

“Ai biết. Ra gọi đi.”

Nhanh hơn cả lúc chúng tôi tiến lại để lên tiếng gọi, tiếng “Bịch” rơi xuống đầy tàn nhẫn vang lên khắp cửa hàng.

Không phải do Michikusa điều khiển.

Đó là tiếng món đồ rớt xuống khe nhận quà do một vị khách khác gắp được. Michikusa trân trân nhìn con thú bông bị người ta lấy đi.

Gương mặt cô tĩnh lặng, cả người cứng đờ.

“Vĩnh biệt, Puu-tarou.”

“Gì mà vĩnh biệt, có phải sinh ly tử biệt đâu.”

“──Ưm, Kasugai và Suzuka này.”

Michikusa giơ một tay lên.

Về cơ bản, mắt của Michikusa lúc nào cũng mở hờ, và trừ những chuyện liên quan đến đồ ngọt ra thì hiếm khi thấy biểu cảm của cô ấy thay đổi.

“Inori~! Thật tình, tự tiện bỏ đi đâu vậy hả!”

“Không sao đâu Suzuka. Tớ không quên buổi học nhóm.”

Michikusa ngoan ngoãn gật đầu.

Chỉ có điều, ánh mắt cô lại dán chặt vào một điểm.

“Tại giống quá nên tớ thấy tò mò.”

Nghe vậy, tôi liền hỏi lại.

“Giống cái gì.”

“Giống Keiichi, cái này này.”

Thứ Michikusa chỉ vào là con thú bông tên Puu-tarou mà nhân viên vừa mới xếp thêm vào.

Puu-tarou. Tạm gác cái tên qua một bên đi.

Phải công nhận diện mạo của nó đẹp mã một cách thừa thãi.

Dù là gấu, nhưng tay chân lại thon dài, nói chung là ranh giới giữa đẹp và gớm ghiếc khá là mong manh.

“Thế nên tớ mới đứng ngắm một chút.”

“……Cũng không phải là không hiểu cậu đang ám chỉ cái gì.”

“Ưm, đúng không.”

Tôi chẳng có hứng thú muốn biết lý do hay quá trình Michikusa nảy sinh tình cảm với Sera. Mỗi người đều có hoàn cảnh riêng.

Michikusa vẫn giữ khuôn mặt vô hồn, dán mắt vào phần thưởng trong máy. Nhìn là biết cô nàng đang muốn có nó.

Chợt, cô đưa mắt sang một cỗ máy khác.

“Cái này, tớ cũng xem nữa.”

Ở phía cô chỉ là một đống gấu bông hình chó bị vứt lăn lóc ở một góc. Số lượng ít hơn hẳn bầy gấu kia.

Chỉ là, ánh mắt của nó trông xảo quyệt một cách kỳ lạ.

Thay vì nói là dễ thương thì gương mặt nó giống một tay nhân viên văn phòng mệt mỏi hơn. Nó toát ra một thứ luồng khí u ám, tiều tụy.

“Sao cái con này, mặt mũi cau có quá vậy…… Ủa? Trông quen quen, hình như thấy ở đâu rồi thì phải……?”

Orimoto cứ nhìn qua nhìn lại giữa tôi và con thú bông, rồi phì cười. Này, ý là sao hả.

“Ah, giống hệt Kasugai-kun luôn!”

“Đừng có đùa. Xin lỗi mau.”

“Không đâu~, giống lắm luôn ấy. Cái ánh mắt đầy vẻ công kích này đích thị là Kasugai-kun rồi? Inori cũng thấy vậy đúng không?”

“Cực kỳ đồng ý.”

Orimoto ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Michikusa cũng gật đầu lia lịa.

Tôi đưa tay lên vuốt trán. Có thu hút sự chú ý của người xung quanh cũng chẳng ích gì, nên tôi cố gắng nén giận xuống mức tối đa.

“Mấy người nha……”

Thở dài một thượt, tôi trừng mắt nhìn vào cỗ máy.

Ánh mắt cau có của con chó chứa đầy sự mệt mỏi. Không một ai buồn lại gần, nên trông nó có vẻ gì đó thật cô đơn.

“Kasugai-kun, gắp nó ra đi?”

Tôi nghiêng đầu khó hiểu.

“Hả, mắc mớ gì tớ phải làm thế.”

“Bọn tớ làm gì có tiền.”

“Thế thì liên quan gì đến việc tớ phải gắp.”

Một đứa lười ra khỏi nhà như tôi, kinh nghiệm chơi trò gắp thú này gần như bằng không. Chơi chỉ có tốn tiền vô ích.

Gắp cái con gấu giống Sera lại càng ngứa mắt.

Thế nên, lựa chọn duy nhất ở đây là từ chối.

“Cái này cũng chấp nhận được.”

Michikusa đứng trước con chó xơ xác.

Khuôn mặt tôi phản chiếu rõ mồn một trên lớp kính.

……Gắp ra rồi cũng chỉ tổ rác nhà.

“Kasugai-kun, hãy thử tự giải cứu lấy chính mình xem nào!”

“Cậu đúng là cái miệng không lúc nào ngơi nghỉ mà……”

“Kasugai thì, làm được mà.”

Bị trêu chọc đủ đường, rốt cuộc tôi cũng phải rút ví ra. Thà tốn tiền còn hơn là bị lôi ra làm trò cười.

Tôi nhét tiền xu vào khe.

Nắm lấy cần gạt, tôi điều khiển cho chiếc càng gắp di chuyển đến trên đầu con chó. Nhưng, một kẻ vụng về như tôi thì làm sao mà thao tác chuẩn xác được.

Chiếc càng gắp chỉ trượt nhẹ qua bề mặt con chó.

“Dở tệ~”

“Im đi.”

Tôi cáu bẳn cắn lại lời trêu chọc của Orimoto.

Lần thứ hai. Lần thứ ba. Số tiền xu cứ vơi dần. Tôi vừa hậm hực vừa chật vật tiếp tục điều khiển.

Rồi đến lần thứ tư. Một cách thần kỳ, chiếc càng móc trúng vào gáy con chó và sợi dây mác, làm trọng tâm của nó nghiêng đi.

Orimoto đứng cạnh khẽ kêu lên “Ah”.

(……Gắp được rồi, chăng?)

Bị tóm ngay cổ, con chó nhồi bông cau có và xấu xí rơi bịch xuống khe nhận thưởng.

“Ooh~! Kasugai-kun giỏi quá!”

“……Cứ có cảm giác mình bị cuốn theo chiều gió sao ấy……”

Tôi nhặt con chó lên rồi dúi vào người Michikusa.

Michikusa bị con thú bông che khuất nửa khuôn mặt, Orimoto thấy vậy liền vỗ vỗ mấy cái lốp bốp lên đầu con chó.

“Cái mặt này, quả nhiên là giống hệt ha?”

“……Aaaah~, phiền chết đi được.”

Tình hình tài chính không cho phép, tôi quyết định nên dừng việc xì tiền ra ở đây. Không đụng đến con gấu giống Sera kia nữa.

──Không nán lại thêm làm gì, chúng tôi bước ra ngoài.

Đó là một ngày hè ngột ngạt, oi bức.

Michikusa ôm con chó bông to bằng cỡ nửa người cô vào lòng, khẽ lẩm bẩm.

“Kasugai. Đứa bé này, làm sao bây giờ?”

“……Thì cứ mang để ở nhà Orimoto như bình thường thôi.”

“Nhà tớ thì chắc không được đâu nhỉ?”

Nhìn sang Orimoto thì thấy cô nàng đang lắc đầu quầy quậy.

“Nếu Inori buông tay ra thì người khác có thể nhìn thấy nó mất. Bị cho là đồ khả nghi rồi bị đem vứt thì sao. Như thế, không được đâu.”

Nghe cô nói vậy, tôi mới chợt nhận ra khả năng đó.

Đúng là gắp được thì tốt đấy, nhưng giờ lại chẳng nghĩ ra chỗ nào hợp lý để cất…… Đến nước này thì, tôi đã thấu.

Nhìn Orimoto, cô nàng đang cười gượng gạo.

Có vẻ nhỏ đã đọc vị trước được tình huống này.

“──Vậy là chỉ còn nước để ở nhà tớ thôi, chứ gì.”

Nhà Orimoto thì có gia đình cô ấy ở…… Tự dưng lòi đâu ra một con thú bông lạ hoắc, chắc chắn họ sẽ sinh nghi.

Nhà Michikusa thì miễn bàn. Bác bỏ.

“Được không?”

“Được với không cái gì nữa.”

“Kasugai, tuyệt vời.”

“……Chậc.”

Cái tặc lưỡi thay cho lời chấp thuận.

Trong lúc tôi thở dài ngao ngán, Michikusa gật đầu nhè nhẹ rồi ôm ghì lấy con chó bông.

Thế nhưng, vẫn là một nét mặt không cảm xúc ấy.

“Thật sự, được chứ.”

“Gì đây, muốn tớ ném nó đi à.”

“Vậy thì, không được.”

“……Dù sao thì cũng chỉ có nhà tớ là lựa chọn duy nhất thôi. Ở đó chẳng có ai rảnh rỗi mà đi can thiệp vào mấy chuyện cỏn con đâu.”

Trước khi đến thư viện, chúng tôi ghé qua nhà tôi.

Nhận lại con thú bông từ tay Michikusa, tôi đặt nó vào một góc nhà, và lập tức bị một ánh mắt cau có chằm chằm nhìn lại.

(……Cái mặt nó giống mình, nhìn thấy ghét thật.)

─────

Trên đường đi.

“Kasugai, cậu chơi gắp thú giỏi nhỉ?”

“Mới chơi đàng hoàng được mấy lần đâu. Còn cậu?”

“Inori cũng thế, thực ra tớ chưa chơi bao giờ.”

Vậy sao. Thật bất ngờ.

Tôi cứ nghĩ một người có quan hệ với bọn Sera hay Orimoto thì chắc chắn phải quen với mấy cái trò gắp thú này rồi chứ.

“Ngày xưa, Inori bị cấm không được đi chơi. Ngay cả bây giờ, việc tự mình chơi đùa…… tớ cũng không giỏi lắm.”

Câu nói hững hờ ấy khiến tôi khựng lại trong thoáng chốc. Là bị cấm đoán vì mục đích giáo dục sao.

Nhưng tôi có cảm giác chất giọng của Michikusa còn ẩn chứa điều gì đó sâu xa hơn cả việc “bị cấm chơi đùa”. Tôi chợt cảm thấy một bức tường ngăn cách, và rồi──lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.

“…………Tại sao lại cấm.”

“Tại sao nhỉ. Người ta cứ bảo là, không được.”

Không có thêm lời giải thích nào. Cảm giác như có một lớp băng mỏng manh đang bao phủ, nếu tôi gượng ép tra hỏi, nó sẽ vỡ vụn ngay lập tức.

Tôi quyết định không đào sâu thêm nữa.

Nếu cô ấy muốn kể, tôi sẽ lắng nghe. Nhưng tôi nghĩ mình không nên ép buộc cô ấy phải nói ra.

“……Thôi thì, dù sao cũng mất công gắp rồi. Tớ sẽ để con chó đó ở nhà mình cho.”

“Ừm.”

Ngắm nhìn góc mặt nghiêng đầy mong manh ấy, tôi bị kéo tuột về với thực tại phũ phàng, kỳ thi cuối kỳ sẽ ập đến vào đầu tuần sau.

“Kasugai-kun! Inori! Hai người rù rì cái gì nãy giờ vậy hả~? Sắp tới thư viện rồi đó nha~!”

“Thoát khỏi điểm liệt, Kasugai, đừng bỏ cuộc.”

“Kệ xác mấy cái bài thi chết tiệt đi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!