Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34718

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14249

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29528

Tập 2 - Minh chứng cho việc đã từng tồn tại - Chap 21 - Ngày xuất viện, nhịp bước vẫn chưa đồng điệu

Chap 21 - Ngày xuất viện, nhịp bước vẫn chưa đồng điệu

Giấy phép xuất viện được cấp vào đúng buổi sáng hai ngày sau đó. Kết quả khám bệnh đã nhanh chóng xác nhận điều này.

Theo lời bác sĩ, “Quá trình hồi phục đang tiến triển tốt, cậu nên ra ngoài hít thở không khí trong lành thì tốt hơn là cứ ở mãi trong bệnh viện”.

Rơi từ trên vách đá xuống mà chỉ bị thế này thì kể ra cũng rẻ chán.

Người ta hay đồn cơm bệnh viện dở tệ, nhưng hoàn toàn không phải vậy. Chẳng qua là vị hơi nhạt thôi.

Còn về mặt cân bằng dinh dưỡng thì phải gọi là hoàn hảo.

“Mà nói đi cũng phải nói lại, hành lý của mình ít thật đấy.”

Bộ quần áo mặc lúc sắp ngất, ví tiền, điện thoại, hết. Bây giờ tôi cũng đang mặc lại chính bộ đồ của mấy hôm trước.

Có vẻ như chúng đã được giặt giũ sạch sẽ rồi.

Phảng phất chút mùi thuốc sát trùng.

Hành lý ít ỏi đến mức chẳng có gì để mà cất dọn.

Vừa nhét đống đồ đó vào túi quần, cánh cửa phòng bệnh chợt mở ra. Ba cái vụ xuất viện tẹp nhẹp của tôi thì màng gì đến mức phải tụ tập đông đủ thế này, nhưng hai người họ đã ra chỉ thị là phải báo một tiếng.

“──Kasugai-kun, một lần nữa chúc mừng cậu xuất viện nhé!”

“Tớ cũng chỉ nằm ngủ, ăn cơm rồi đi vệ sinh thôi mà.”

“Chi tiết đi vệ sinh thì không cần kể đâu ạ...”

Orimoto cúi gằm mặt, điệu bộ hơi cạn lời.

“Tớ báo cáo sau khi về cũng được cơ mà.” 

“Không được đâu~, bạn bè xuất viện mà. Với lại, tớ nghĩ có mặt ở đây là phép lịch sự tối thiểu rồi.”

“...Cậu nề nếp gớm nhỉ.”

Tôi gãi gãi má, pha chút ngán ngẩm.

Lý do tôi nhảy xuống vách đá là vì cái khăn, cơ mà cô ấy đâu cần phải cảm thấy có trách nhiệm về chuyện đó cơ chứ.

“Đường đến bệnh viện, khó nhớ quá.”

“...Này Michikusa, đến lúc cậu nên nhớ đường đi rồi đấy.”

Michikusa hôm nay vẫn chứng nào tật nấy, mù đường trọn kiếp.

Orimoto chỉ biết mỉm cười như thể đành bó tay.

Cảm giác khoảng cách giữa hai người họ giống như những người đã quá thấu hiểu hoàn cảnh của nhau vậy.

“Đúng hơn là, hôm kia Inori có thể một mình tìm đến bệnh viện mới là chuyện khiến tớ ngạc nhiên đấy.”

“Lạc đường vài lần. Thành quả của sự nỗ lực.”

Michikusa nở một vẻ mặt đầy đắc thắng.

“...Cứ hễ để Inori đi một mình là y như rằng cậu ấy sẽ đi lạc. Thế nên hoạt động nhóm là điều bắt buộc.”

“Chỉ hơi tốn thời gian thôi. Không vấn đề.”

Michikusa lắc đầu nguầy nguậy trước phát ngôn của Orimoto.

“Chính chủ đã nói vậy rồi kìa.”

“Thì đi tìm kiểu gì cũng thấy nên không sao đâu.”

Tôi lầm bầm lên tiếng, Orimoto cũng điềm nhiên đáp lại. Tuy nhiên, tôi chẳng cảm nhận được chút ác ý nào.

Giống như đang dỗ dành một đứa trẻ phiền phức vậy.

“Inori tuy có lạc đường, nhưng rồi cũng sẽ đến đích.”

Orimoto có dáng người khá cao ráo trong số các nữ sinh, nên khi hai người họ đứng cạnh nhau thì trông chẳng khác gì chị em.

Nhìn từ ngoài vào, y hệt một người chị đang dỗ dành cô em gái bé bỏng.

Mà, cái tật mù đường cũng coi như là một cá tính đi.

“Lúc gặp khó khăn thì Suzuka sẽ giúp tớ. Với cả, Kasugai cũng đưa tớ ra tận sảnh cơ mà.”

“Cậu thấy chưa, thực ra cậu ấy chăm sóc người khác giỏi lắm đúng không?”

“Ừm, thấy rồi.”

Mấy cái người này, cứ hùa nhau nói hươu nói vượn.

─────

Vừa bước ra khỏi bệnh viện, một cảnh tượng hệt như địa ngục thiêu đốt hiện ra.

Mặt đường nhựa nóng rẫy, dù mới ra ngoài chưa đầy vài phút mà những giọt mồ hôi lấm tấm đã bắt đầu tuôn túa trên trán tôi.

Từng nhịp thở mang theo hơi nóng rát làm nghẹn ứ cả cuống họng.

“Không ngờ bên trong xe cứu thương lại rộng rãi phết cậu nhỉ?”

“Gì đây, sao tự nhiên lại xả kho kiến thức vậy.”

“Thì lúc Kasugai-kun được đưa đi, tớ với Inori cũng ngồi trên xe mà. Tớ đã kể rồi đấy, hai đứa ngồi thu lu một góc ý.”

Nghe dự báo thì đây là những ngày nhiệt độ lên cao nhất. Vừa mới xuất viện xong đã vớ ngay thời tiết này, đúng là không còn từ nào khác ngoài xui xẻo.

“Xe buýt, chưa đến à?”

“Inori cố lên, sắp có rồi nhé.”

Lịch trình ở trạm xe buýt vẫn vận hành đúng giờ.

Cơ mà chờ đợi vài phút thôi cũng thấy ngột ngạt khó thở rồi.

Vừa nhìn Michikusa và Orimoto đang cố chịu đựng trong bóng râm, tôi lại lôi điện thoại ra vuốt vuốt trong vô thức.

“Lúc đi Michikusa cũng như thế này à?”

“Bọn tớ trốn trong nhà ga cho mát tới tận sát giờ mới ra mà.”

Orimoto đang dùng những ngón tay chải lại mái tóc cho Michikusa.

Đáng tiếc là từ bệnh viện ra đến trạm xe buýt lại cách một đoạn khá xa. Nên việc kiếm chỗ mát mẻ để trốn nóng đến sát giờ là điều bất khả thi.

“Kasugai, xe buýt, chưa đến à?”

“…………Michikusa hóa thành con bot đợi xe buýt luôn rồi. Tớ hiểu cảm giác của cậu, nhưng ráng chờ chút nữa đi.”

Có vẻ như Orimoto và Michikusa đã đi chuyến xe buýt trung chuyển miễn phí từ nhà ga đến đây để thăm tôi.

Tôi khẽ liếc mắt quan sát dòng xe cộ trên đường.

Đằng xa, bóng dáng một chiếc xe buýt dần hiện ra.

“Xe đến rồi kìa hai cô nương, đứng dậy đứng dậy đi.”

“Rõ rồ~i, Inori xe tới rồi kìa.”

Chẳng mấy chốc chiếc xe buýt đã dừng lại ngay trước mắt. Đợi hành khách xuống xe hết, tôi đứng xếp hàng ở cuối dòng người chuẩn bị lên xe.

Trước tiên, tôi tinh tế nhường cho Michikusa và Orimoto lên trước.

Sau đó, tôi mới thong thả bước lên đầy cố ý.

May mắn thay, ghế ngồi vẫn còn khá dôi dư, hành khách trên xe cũng thưa thớt. Tỉ lệ kẹt cứng người gần như bằng không.

Vì là xe trung chuyển nên cũng sẽ không đón thêm khách dọc đường.

Xem ra chúng tôi có thể tận hưởng một chuyến đi êm đềm rồi đây.

“Tuyệt quá, may mà có chỗ để ngồi cạnh nhau~”

“Ừm, lúc đi tớ phải đứng trong góc. Đúng là cực hình.”

Đừng nói đến việc bắt chuyện, đến cả sự tồn tại của cô ấy cũng chẳng được người khác nhận thức. Tùy từng trường hợp mà đến một chỗ ngồi tử tế còn khó kiếm nữa là.

Chẳng biết cái ghế mà họ đang ngồi lúc này trông có bị lún xuống không, hay chỉ là một khoảng không vô hình trong mắt người khác.

Là một người nhìn thấy được sự hiện diện của họ, tôi thực sự khó mà đưa ra phán đoán.

Nhưng tôi nghĩ cứ bắt một cô gái phải đứng mãi như thế thì thật tàn nhẫn.

“Mát quá, sống lại rồi.”

“Không ngờ mặc Yukata lại hầm hơi đến vậy luôn á.”

“Chưa kể đi guốc Geta đau chân nữa chứ.”

Không gian bên trong chiếc xe buýt bật điều hòa mát rượi thật dễ chịu.

Tôi ngồi ở băng ghế ngay phía sau hai người họ, đôi mắt thả hồn ra ngoài cửa sổ xe. Cũng chẳng để làm gì.

“Kasugai, đau chân quá.”

Bất chợt, Michikusa ló đầu ra phía lối đi và than thở với tôi. Hình như quai guốc đang cọ vào chân cô ấy thì phải.

Nói là vậy, nhưng tôi cũng bó tay thôi.

Trên xe ít nhiều vẫn có hành khách, nếu tôi thản nhiên đứng dậy hì hục chỉnh sửa thì sẽ nổi bần bật cho xem.

“Orimoto, nới lỏng nó ra giúp cô ấy đi.”

“Ể~, người cậu ấy muốn nhờ là Kasugai-kun cơ mà.”

“Này nhé, cậu nhìn cũng tự hiểu rồi đấy.”

Tôi hạ thấp giọng, đưa tay day day hai đầu chân mày.

“Đang yên đang lành tự dưng đứng dậy thì kỳ lắm. Mà này Michikusa, có tí việc cỏn con vậy cậu tự chỉnh lại cũng được mà.”

“Tớ muốn cậu làm cơ.”

Sự im lặng kéo dài vài giây. Con nhỏ này bị dở người à.

Cái nết sống tùy hứng của cô nàng thì đến bản thân cô ấy và cả người ngoài đều phải công nhận rồi, nhưng xem ra cô nàng còn mang cả thói ích kỷ nữa.

“Hết cách với Inori rồi đấy. Để tớ chỉnh cho.”

“Ừm, cũng được. Trăm sự nhờ cậu, Suzuka.”

Còn nữa, nếu để phải viện một cái cớ biện minh.

Thì việc trực tiếp đụng chạm vào chân Michikusa khiến tôi có cảm giác gì đó hơi cấn cấn. 

May mà Orimoto đã đứng ra gánh vác, trút bớt gánh nặng trên vai tôi.

(……Buồn ngủ quá đi mất.)

Vẫn còn dư dả thời gian trước khi đến nơi.

Hơi lạnh từ máy điều hòa chầm chậm bốc lên từ dưới chân, khiến cơn buồn ngủ cứ thế ập đến kéo trĩu đôi mí mắt tôi lúc nào chẳng hay.

“──Ah, Kasugai-kun.”

Ngay khi ý thức đang dần mờ đi, giọng nói của Orimoto đã kéo tôi tỉnh lại. Tôi hé mở đôi mắt màng màng sương thì bị cô ấy cười vào mặt.

“Cậu ngủ gật à?”

“Ngủ một chút thôi.”

Orimoto ngồi ở hàng ghế sát cửa sổ. Xem ra cô ấy đã nghiêng người nhìn xuống. Tôi nhắm hờ một bên mắt, cất giọng hỏi, “Có chuyện gì à?”.

Orimoto dùng một tông giọng vô tư kể lể.

“Inori đang ở nhà tớ đấy.”

“...Hả?”

Lời thông báo đường đột khiến tôi buộc miệng hỏi ngược lại.

Ở nhà Orimoto làm gì có phòng riêng cho cô ấy. Chính cô ấy từng than phiền với tôi rằng phòng mình đã biến thành cái nhà kho chứa đồ rồi cơ mà.

Tức là cô nàng phải ngủ ngoài hành lang.

Việc tắm rửa sinh hoạt cá nhân cũng phải lựa lúc người nhà đi vắng mới lén lút giải quyết, một sự bất tiện đạt đến đỉnh điểm.

Một ngôi nhà như vậy á? Mà Michikusa cũng chui vào đó sống nữa sao?

“Tại giờ Inori không có chỗ nào để ở cả.”

“...Không có phòng á… Càng nghe càng thấy lú đấy.”

“Kasugai. Inori từng sống một mình.”

Michikusa chêm vào cuộc hội thoại và bắt đầu giải thích cho tôi hiểu. Giọng điệu của cô ấy đều đều, ráo hoảnh như đang báo cáo công việc.

“Căn hộ mà Inori từng sống. Mất rồi. Tại nơi Inori từng sống giờ lại có một người khác chuyển đến sinh hoạt.”

“...Ra là vậy. Cứ cho là vậy đi, nhưng...”

“Thế nên tớ mới ngủ ngoài hành lang cùng với Suzuka.”

Hai thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần lại rủ nhau ra hành lang ngủ. Sự lệch pha ngoạn mục này khiến trí tưởng tượng của tôi cũng phải chào thua.

Michikusa Inori đã từng sống một mình.

Thế nhưng, do sự phai mờ về mặt hiện diện của cô, căn hộ ấy đã nghiễm nhiên có một cư dân khác dọn vào sinh sống. Một sự can thiệp và chỉnh sửa thực tại đến vô lý.

Tôi cũng chẳng buồn gặng hỏi lý do vì sao cô ấy lại dọn ra ở riêng. Chắc chắn là có một vài sự tình phức tạp ẩn sâu bên trong đó.

Một nữ sinh trung học sống một mình.

Thường thì các bậc phụ huynh hiếm ai chấp thuận chuyện này.

Nếu đã vậy, tôi tốt nhất đừng nên dính líu quá sâu.

Ít nhất là cho đến khi chính miệng cô ấy muốn cất lời.

“Bây giờ không có chăn thì vẫn ổn đúng không? Nhưng cứ đà này đến mùa đông chắc là toang luôn đấy.”

“Nhà tớ còn dư chăn đấy. Cần dùng không?”

Orimoto tỏ vẻ trầm ngâm suy nghĩ.

Nghe lời đề nghị của tôi, nét mặt cô ấy chợt bừng sáng. 

Phốc một cái, cô ấy ghé sát mặt lại gần tôi.

“Thật sao?! Cảm ơn Kasugai-kun nhiều nha!”

“...Nhưng dưới góc nhìn của người nhà cậu, đột nhiên có một cái chăn lạ hoắc xuất hiện trong nhà chẳng phải rất đáng nghi sao?”

“Chuyện đó tớ tự lo được! Không sao đâu!”

Orimoto buông thõng một câu qua loa đại khái, “Miễn sao giải quyết xong trước khi mùa đông tới là được rồi~”.

Chẳng bao lâu sau, chiếc xe buýt đã tiến vào trạm đỗ nhà ga.

Thân xe khẽ nhún xuống một nhịp.

Lần này đổi ngược lại, tôi nhường chỗ cho hai người Orimoto bước xuống trước, bản thân đi theo sau. Đồng hồ lúc này đã điểm quá giờ trưa.

Giải tán tại đây──mới là một diễn biến bình thường.

Ngặt nỗi, theo lời cô nàng thì nhà bố mẹ đẻ của Orimoto lại nằm ngay gần nhà tôi, rốt cuộc cả đám vẫn cứ dắt díu nhau đi chung một đường.

“...Kasugai, đi bộ nhanh quá.”

“Đúng đó đúng đó, Kasugai-kun vội gì thế~”

“Phiền phức, quá phiền phức.”

Đã bảo là tôi chẳng việc gì phải miễn cưỡng giữ nhịp độ lúc đi về chung với mấy người. Thế nên tôi cứ giữ tốc độ đi bộ như bình thường thôi.

Ấy vậy mà sau lưng vẫn vọng lại những tiếng càm ràm.

Tôi cố nuốt cục tức đang sôi sục xuống bụng.

“...Không phải từ hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu họp bàn tác chiến đấy chứ. Hai cô nương mau xéo về nhà đi cho người ta nhờ.”

“Đến đoạn này mà cậu vẫn tính tách đoàn sao, Kasugai-kun.”

“Kasugai FA cẩu độc thân là điều hiển nhiên.”

Bị sỉ nhục đến mức này luôn đấy.

“Ngày mai vẫn là ngày thường. Nghỉ nốt hôm nay là phải lục đục chuẩn bị sách vở đến trường rồi. Tớ rảo bước nhanh thì có gì sai.”

“Nhưng bọn tớ muốn mở tiệc chúc mừng cậu xuất viện mà~?”

“Khỏi cần. Đến thăm thế này là đủ lắm rồi.”

Chiếc xe buýt lúc nãy vừa chở chúng tôi bất chợt rẽ qua một ngã tư, in bóng mờ ảo lướt qua những tán cây trồng ven đường.

“Ây da, cứ tưởng dạo này thái độ của cậu mềm mỏng hơn rồi cơ đấy? Lại dở thói Tsun Tsun rồi.”

“Tớ chả hiền lành dịu dàng gì sất. Mặc định nó thế.”

Orimoto mỉm cười ngao ngán.

“Inori đi nhanh sẽ đau chân. Đi chậm chậm thôi.”

“...Thì cậu cứ đi chung với Orimoto là được rồi.”

“Đã là bạn bè, thì phải cùng nhau đi về.”

Tán lá của mấy hàng cây thuộc chiến dịch phủ xanh đô thị gì đó đu đưa theo chiều gió. Thế quái nào mà tôi lại bị vơ vào làm bạn bè với đám này vậy.

Tư duy của mấy đứa huớng ngoại thật là một bí ẩn khó lường.

Dù cho tôi có cố gắng chối bỏ đi chăng nữa, thì bọn họ vẫn có thể lái câu chuyện theo một lối suy luận độc đáo nào đó, để rồi tôi vẫn là kẻ nắm chắc phần thua trong các cuộc chiến ngôn từ.

Dẫu sao thì tôi cũng thuộc tuýp người tôn thờ chủ nghĩa bình yên.

“Kasugai-kun, cùng về thôi nào?”

“…………Hầy.”

“Inori, rơi vào trường hợp này là chắc kèo thắng rồi. Bởi vì hễ Kasugai-kun mà thở dài thì đồng nghĩa với việc cậu ấy đã chịu nhượng bộ.”

“Lĩnh giáo. Đã rõ cách đối phó với Kasugai.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!