Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

309 2419

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

296 2185

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

8 22

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

53 622

Zettai ni Hatarakitakunai Dungeon Master ga Damin wo Musaboru made

(Đang ra)

Zettai ni Hatarakitakunai Dungeon Master ga Damin wo Musaboru made

Spanner Onikage

Keima có thể vượt qua tình huống "ngàn cân treo sợi tóc" này không và đạt được cuộc sống lười biếng không cần làm gì của anh ấy.

453 73492

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

56 409

Tập 2 - Minh chứng cho việc đã từng tồn tại - Chap 25 - Chìa khóa, tìm thấy? Hay không tìm thấy?

Chap 25 - Chìa khóa, tìm thấy? Hay không tìm thấy?

Tiết mục tìm kiếm chìa khóa đột xuất chính thức bắt đầu.

Chúng tôi cất bước quay lại con đường cũ, cứ thế dán chặt mắt xuống mặt đất, căng mắt ra mà tìm.

Những cơn gió mát thoảng qua chỉ như muối bỏ bể.

Cái nóng như muốn luộc chín cả người.

Chìa khóa chắc chắn đã rơi đâu đó quanh đây. Nó đã bốc hơi hoàn toàn khỏi túi của Orimoto.

Thiệt tình... đúng là cô nàng rắc rối.

“Này, lúc ngã có nhớ là làm rơi không?”

“Xin lỗi, không nhớ... Cậu đang giận, đúng không?”

“Không có giận. Chỉ là nóng quá thôi.”

Thực ra, cỡ này thì tôi không giận. Tôi chẳng muốn tốn năng lượng vô ích cho việc lớn tiếng làm gì.

Chỉ là tình cảnh hiện tại quá mức phiền toái mà thôi.

Giữa trưa hè nắng gắt mà đi tổ chức sự kiện tìm đồ, có ma nào lại đâm đầu vào chứ. Huống hồ lại là chìa khóa.

Nó quá nhỏ, chẳng có dấu hiệu gì là sẽ tìm thấy cả.

“Khả năng cao nhất là lúc cậu ngã. Vì lúc đó Suzuka lao đi với đà rất mạnh mà.”

Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của Michikusa.

Dù Orimoto không nhớ, nhưng nếu đưa ra giả thuyết thì chắc chắn là lúc đó. Tôi gật gù tán thành.

“Ư... xin lỗi hai cậu nhé? Tiệc mừng chiến thắng hiếm hoi mới có vậy mà lại thành ra thế này.”

“Có sao đâu. Người bỏ tiền cho tiệc mừng là tớ mà.”

“Rắc rối đa phần đều là tại Suzuka.”

“............Không nương tay chút nào luôn á~!”

Nếu bữa tiệc ăn mừng kiêm họp bàn chiến thuật mà tổ chức ở quán cà phê hay nhà hàng gia đình, thì nhà tài trợ chính là tôi.

Ít ra cũng tránh được một khoản chi phí phát sinh.

Nghĩ vậy thì mọi chuyện cũng không hẳn là tệ.

Tất nhiên, rồi tôi cũng sẽ bắt cô nàng trả lại cả vốn lẫn lãi, nên coi như đây chỉ là một khoản nợ tạm thời thôi.

Quay lại một đoạn, chúng tôi đến hiện trường vụ việc.

Đó là con đường đi học nằm khá gần trường cấp ba của tôi.

Tuy nhiên, do vừa thi xong nên chẳng thấy bóng dáng học sinh nào cả. Con đường rợp bóng cây yên tĩnh chỉ có cành lá đung đưa trong gió.

Orimoto vừa lầm bầm vừa ngồi xổm xuống tìm kiếm trên mặt đất. Thấy vậy, tôi cũng đưa mắt dò xét mặt đường.

“Quanh đây thôi, phải không nhỉ?”

“Ừ, ngay cái lúc cậu đè lên người tớ ấy.”

“Cái cách nói chuyện kia! Nghe dễ gây hiểu lầm lắm đó Kasugai-kun!”

Những lời cằn nhằn liến thoắng bay ra từ miệng Orimoto.

Nhưng, mọi chuyện đã xong xuôi nếu cô nàng không làm rơi chìa khóa.

Thế nên tôi quyết định bơ đẹp cô nàng luôn.

“Kasugai, xét theo góc độ thì hướng này sao?”

“……Ừm, cũng có khả năng. Thử tìm xem.”

“Bơ tớ à?! Cả hai người hợp sức bơ tớ luôn hả?!”

Trông bề ngoài thế nào thì tính cách Michikusa cũng lạnh nhạt y như vậy. Có đôi khi cô ấy đối xử khá phũ phàng với Orimoto hay Sera.

Trong cái cách kìm cương Orimoto, tôi cũng có nhiều điểm phải học hỏi từ cô ấy. Dù đó có lẽ là khoảng cách đặc quyền của bạn thân.

Vài phút sau, Orimoto đột ngột ló mặt ra.

Từ bên dưới tầm nhìn của tôi.

“Tớ xuất hiện theo kiểu Kasugai-kun không thể nào bơ được đây~! Sao nào? Bất ngờ chưa?”

“……Ể, phiền phức quá. Tìm chìa khóa đi.”

“Ai biểu cậu bơ tớ chi~”

“Rồi rồi, lỗi tớ, tớ sai được chưa. Nào, tìm đi nhé? Orimoto, cậu không về nhà được đâu đấy.”

“Kasugai-kun nay dịu dàng thế... Cậu bị ai nhập à?”

“Muốn ăn đòn à. Trả lại sự từ bi đây cho tôi.”

Chết tiệt, uổng công mình nhọc lòng quan tâm.

Tôi vừa nhẹ nhàng gạt Orimoto ra vừa đưa mắt nhìn quanh quất──nhưng thành thật mà nói, kết quả không mấy khả quan.

Hơn thế nữa, thể lực của chúng tôi cũng đang bị bào mòn.

“……Thực sự cảm ơn hai cậu nhé.”

“……À thì, chuyện nên làm mà.”

Orimoto có vẻ có phản xạ thể thao khá tốt, nhưng tôi thì khỏi nói, ngay cả Michikusa cũng đã ở trong tình trạng bơ phờ rồi.

Chữ『Mệt mỏi』hiện rõ mồn một trên mặt.

“Mệt quá.”

Thậm chí cô ấy còn thốt luôn ra thành lời.

“Mệt quá, Kasugai.”

“Trùng hợp ghê, đây cũng thế.”

“Buộc lại quai guốc cho tớ đi.”

“……Hả, lại nữa sao……!?”

Nhưng riêng lần này thì hết cách rồi. Dù buông lời cộc cằn nhưng trong lòng tôi vẫn thấu hiểu. Dù sao thì đó cũng là guốc mộc mà.

Mang guốc mộc đi tìm đồ quả thật là không thích hợp.

Chuyện đau chân cũng là lẽ hiển nhiên.

“Thấy chưa Orimoto…… Tớ sẽ đi tìm tiếp, cậu buộc lại quai guốc cho Michikusa đi.”

“Ừm, rõ rồi. Inori, lại đây nào.”

“Với lại hai người nghỉ ngơi chút đi. Michikusa thì chắc chắn là đau chân rồi, còn Orimoto thì cũng toàn mùi mồ hôi.”

“Sự quan tâm dành cho tớ sao nghe phũ phàng quá vậy!”

──Nói ra tiếng lòng thì, là thế này.

(Mình sẽ không nói đâu. Dù không nói ra nhưng……)

Mỗi lần Orimoto ngồi xổm xuống tìm, lớp vải bên trong váy cô nàng lại như chực chờ lộ ra, cảm giác ngượng ngùng thật sự rất khủng khiếp.

Tà niệm cứ không ngừng lướt qua trong tâm trí tôi.

─────

Tôi rà soát mặt đất không biết bao nhiêu lần.

Kiểm tra cả bụi cây lẫn những vết nứt trên đường.

Thế nhưng, chiếc chìa khóa vẫn bặt vô âm tín.

“Không có nhỉ.”

Michikusa lầm bầm với chất giọng trầm.

Ánh mắt cô ấy vẫn dán chặt xuống mặt đất như cũ.

Tôi phe phẩy vạt áo đồng phục quanh cổ cho mát.

“Ư…… xin lỗi hai cậu nhé……”

Orimoto ủ rũ buông thõng hai vai. Mồ hôi rịn ra khiến những lọn tóc mái dính bết vào trán, trông cô nàng có chút phờ phạc.

“……Rồi, xong. Giờ tính sao đây.”

Tôi đưa mắt nhìn lên bầu trời.

Ánh tà dương đang nhuộm cả khu phố trong sắc cam rực rỡ.

Ráng chiều dần buông xuống, kéo dài những bóng cây ven đường. Dù đang là mùa hè, ngày dài hơn đêm, nhưng có lẽ sắc tím hoàng hôn sẽ chẳng mấy chốc mà buông lấp.

Nếu vậy thì chẳng còn tâm trí đâu mà tìm với chả kiếm chìa khóa nữa. Hệ thống đèn đường ở khu này cũng khá thưa thớt, nên tầm nhìn sẽ sớm bị che khuất.

Việc tìm thấy nó sẽ khó như mò kim đáy bể.

“Cứ thế này thì trời tối mất thôi……”

Có vẻ Orimoto cũng cùng chung suy nghĩ.

Sự tĩnh lặng bao trùm, một chút bất an len lỏi trong bầu không khí.

……Không ngờ lại khó tìm đến mức này.

Nếu lúc suýt ngã mà nó văng vào miệng cống rồi rớt xuống đường ống thoát nước thì đúng là tệ nhất.

Và, còn một chuyện tệ hơn thế nữa.

Đó là phải làm gì với Orimoto và Michikusa đây.

(……Cứ để bọn họ ngủ ngoài đường sao?)

Không không, như thế thì quá đáng thật.

Tôi gạt phăng ngay suy nghĩ đó. Tôi tự biết bản thân mình có phần chai sạn, nhưng làm thế thì chẳng khác nào biến thành một thằng khốn.

(Cố chấp tìm chìa khóa cho bằng được à?)

Đó chỉ là lý thuyết suông. Thật đáng tiếc, cán cân hiện tại đang nghiêng về khả năng không thể tìm thấy.

Không có chìa khóa nhà Orimoto thì cả hai người họ, Orimoto và Michikusa, sẽ mất chỗ ngủ trong đêm nay──thậm chí là từ ngày mai trở đi.

Việc ngủ trọ bên ngoài như ở khách sạn là điều không tưởng.

Làm gì có căn phòng nào cho những con người không tồn tại thuê chứ.

“Kasugai, Kasugai.”

“Hả? Gì đấy. Tớ đang bận suy nghĩ.”

“……Vẫn còn chỗ để về mà.”

Nghe vậy, Orimoto nhanh nhạy phản ứng lại.

Đó cũng chính là phương án vừa nảy ra trong một góc tâm trí tôi.

“Nhà của, Kasugai.”

“…………Quả nhiên, lại thành ra thế này à.”

“Nhà của Kasugai-kun á?! Chuyện đó thì……” 

Orimoto vừa giật mình kinh ngạc vừa liếc nhìn tôi. Trái lại, Michikusa vẫn giữ khuôn mặt vô cảm, để mặc mái tóc bay bay trong gió.

Sự do dự xoay mòng mòng trong đầu tôi.

……Công nhận, công nhận là vậy thật.

Bố mẹ tôi hiếm khi về nhà, lại còn chả mấy khi liên lạc. Phòng trống cũng còn thừa.

Căn nhà đó giờ chỉ như một vật thể lạ bị bỏ lại mà thôi.

Vậy nên, cho họ mượn tá túc cũng chẳng thành vấn đề.

Phải, nếu chỉ đơn thuần là cho mượn chỗ ở.

Vấn đề nằm ở chỗ──phải rước hai người con gái về nhà.

Dù gì đi nữa thì đó vẫn là nhà của một thằng con trai. Đã vậy còn là bạn cùng lớp.

Phiền phức, rắc rối, ngượng ngùng, xấu hổ. Tôi tự vắt óc nghĩ ra đủ thứ lý do vụn vặt để cân nhắc.

“Kasugai, sao rồi. Không được à?”

“……Không được thì, cũng không hẳn. Nhưng mà này?”

“Có vấn đề gì sao? Nếu vậy thì đành chịu.”

“Hai người sắp phải qua đêm ở nhà của một thằng con trai đấy.”

Nghe tôi nói, Michikusa chớp chớp mắt.

Tiếp đó, cô nàng hơi nghiêng đầu.

“Sẽ bị Kasugai tấn công sao?”

“Tớ không có tấn công!”

“Vậy thì ổn rồi.”

Tôi bất giác lớn tiếng. Lý lẽ kiểu gì mà vô lý đùng đùng thế.

Cô nàng Michikusa với nhịp sống bàng quan này đúng là có một tinh thần thép.

Tôi buông một tiếng thở dài, trừng mắt liếc sang Orimoto…… Không biết nhỏ này đang cảm thấy thế nào đây.

“Cậu nghĩ sao đây hả, Orimoto.”

“Ể, ừm. Cá nhân tớ thì~, cái đó~. Chỉ cần Kasugai-kun thấy không sao thì tớ xin phép làm phiền vậy……”

Vuốt ve gò má, nghịch ngợm những lọn tóc. Orimoto bày tỏ ý tứ có phần nghiêng về sự đồng thuận. Thật luôn đó hả.

Chẳng lẽ người bận tâm nãy giờ chỉ có mỗi mình tôi sao.

Thấy tôi đang lầm bầm rên rỉ, Orimoto lên tiếng,

“Ngày xưa tớ cũng hay sang nhà Keiichi chơi mà? Tớ thì quen rồi, nhưng nếu Kasugai-kun thấy không thích thì……”

“Không thích thì, cũng không phải…… Ưm.”

Một Orimoto vốn đã quen chơi với người khác giới từ khi còn nhỏ.

Một Michikusa vốn có lối tư duy kỳ lạ.

Trí khôn thông thường của tôi hoàn toàn trở nên vô dụng trước hai cô gái này. Trời đã chập choạng tối, tôi cần phải nhanh chóng đưa ra quyết định.

(Phiền phức thật. Phiền thì phiền, nhưng mà mối quan hệ của cả bọn cũng chẳng mỏng manh đến mức mình có thể bỏ mặc bọn họ……)

May mắn thay, phòng dành cho khách vẫn còn trống.

Vốn dĩ đây chỉ là một cái hộp mang hình hài căn nhà với số lượng đồ cá nhân ít ỏi đến mức tối đa.

Đó là nơi tôi chỉ sử dụng làm chỗ ngủ. Việc cho hai cô gái tá túc có lẽ cũng chẳng khó khăn gì.

Hai người trước mặt rõ ràng đang ở trong tình thế không thể tự lực mà về được. ──Tôi suy nghĩ mất trọn 10 giây.

(……Xem ra chỉ có một lựa chọn duy nhất thôi nhỉ.)

Nếu bỏ mặc họ thì phần lương tâm nhỏ nhoi trong tôi sẽ bị cắn rứt.

Hiện tại chẳng còn sự lựa chọn nào khác ngoài nhà tôi.

──Cảm giác buông xuôi đè nặng lên tôi.

“……Chỉ hôm nay thôi đấy.”

Tôi cất giọng thành lời. Orimoto và Michikusa đồng loạt ngẩng mặt lên, biểu lộ nét an tâm xen lẫn chút nhẹ nhõm.

Ngay sau đó, tôi quay sang nói với hai người họ.

“Vì hết cách thôi! Chỉ vì hết cách thôi đấy nhé!”

“Kasugai, đỡ quá. Thực ra cậu rất tốt bụng.”

“Đã bảo là không có tốt bụng gì đâu.”

Tôi vốn là một kẻ tự mãn và chỉ biết nghĩ cho bản thân. Bị khen thế này khiến lưng tôi cứ râm ran khó chịu.

Bỗng nhiên, Orimoto nắm chặt lấy tay tôi.

Tôi có thể cảm nhận rõ hơi ấm từ những ngón tay mềm mại.

“Cậu thực sự…… không phiền chứ?”

“Đã bảo là không sao mà. Với cả mau bỏ tay tớ ra đi.”

“Ah! Wa, xin lỗi nhé!?!”

Nghe tôi nói, mặt Orimoto bỗng chốc đỏ bừng lên rồi vội vã buông tay ra. Khái niệm về khoảng cách của cô nàng đúng là bị lỗi rồi.

Kể từ ngày lễ hội đó, nhỏ này lạ lắm.

Những lọn tóc vẫn còn vương chút mồ hôi dính bết trên má cô ấy, hình ảnh đó đọng lại trong tôi một ấn tượng khó tả.

“……Orimoto, tớ không làm vậy vì ý tốt đâu. Chỉ là không còn lựa chọn nào khác thôi.”

“Đúng là cách nói chuyện mang đậm phong cách Kasugai-kun nhỉ.”

Orimoto mỉm cười rạng rỡ.

Đôi má cô ấy vẫn còn vương chút ửng hồng. Nụ cười ấy quá đỗi rạng ngời, khiến tôi bất giác quay mặt đi chỗ khác.

Bởi vì với tôi, nụ cười ấy thật sự quá chói lóa.

Dễ khiến người ta muốn trốn tránh.

Michikusa nãy giờ vẫn đứng bàng quan bên cạnh, khẽ buông một câu.

“Kasugai, đang ngại à?”

“Không có ngại. Michikusa bớt nói mấy câu thừa thãi đi.”

“Dù sao thì, thẳng tiến tới nhà Kasugai thôi.”

“Đó là hướng ngược lại rồi kìa.”

“Tớ biết chứ.”

Chắc chắn một trăm phần trăm là cô nàng chẳng biết gì sất.

Thấy tôi cười khổ, Orimoto cũng phì cười theo rồi chạy chậm lên phía trước. Phía sau lưng là mặt trời đang dần lặn. Khoảng thời gian giao thời giữa ngày và đêm, ba chúng tôi rảo bước trên con phố.

Tiếng ve sầu mờ dần.

Thay vào đó là âm thanh rả rích của côn trùng xen lẫn.

Một khoảng thời gian đầy dang dở.

(Chẳng còn tâm trí đâu mà họp bàn chiến thuật nữa……)

Khi đi qua khu phố mua sắm và tiến vào khu dân cư, mặt trời đã lặn hẳn. Ranh giới giữa sắc tím, xanh lam và đỏ rực.

Những ngọn đèn đường bắt đầu tỏa ra ánh sáng mờ ảo.

“Thực ra nhà tớ gần nhà Kasugai-kun lắm.”

“Vậy à. Tớ không biết đấy.”

Đó hoàn toàn không phải là một sự thật đáng vui mừng.

Có là hàng xóm thì cũng chẳng thay đổi được điều gì. Giọng của Orimoto và Michikusa vang lên từ phía sau lưng tôi.

“Cũng chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt đâu.”

“Ế~, làm hàng xóm với một thiếu nữ xinh đẹp không tốt sao?”

“Không hề. Hơn nữa, cái đứa đầu sỏ làm rơi chìa khóa lại là đứa hăng hái nhất ở đây thì đúng là thế nào đây. Tỏ ra hối lỗi chút đi.”

“Bị, bị bắt vì tội dám phơi bày sự thật!”

“Làm gì có cái tội đó.”

Tôi cạn lời buông thõng vai. Một Orimoto luôn lạc quan tếu, tốc độ thay đổi tâm trạng quả thật nhanh chóng mặt.

Những câu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt cứ thế được tung hứng.

Chuyện này trước đây là không tưởng.

Tôi không thể ngờ có ngày mình lại cùng ai đó về nhà──lại còn là hai cô gái thì đúng là nằm mơ cũng chẳng thấy.

Có một điều gì đó chắc chắn đã thay đổi.

“Đây rồi.”

Tôi thẫn thờ buông lời. Bước chân dừng lại.

Một ngôi nhà hai tầng trống trải. Kích cỡ này hơi quá dư thừa đối với một thằng con trai sống một mình.

Nó đứng trơ trọi ở đó.

Cũng chẳng có chiếc ô tô nào đỗ lại, mang đến cảm giác hiu quạnh tột cùng. Đây chính là nơi tôi, Kasugai Kotarou, đang sống.

Orimoto ngước nhìn lên, khe khẽ lên tiếng.

“Tớ từng đến trước cổng rồi, nhưng công nhận nhà cậu lớn thật đấy…… Tự nhiên thấy hơi hồi hộp rồi.”

“Sao lại thế. Cậu bảo quen rồi cơ mà?”

“……Chắc là do tình cảnh khác nhau?”

Tôi bỏ ngoài tai câu nói đó, rút chìa khóa của mình ra khỏi túi và mở cửa chính.

Âm thanh kim loại lách cách vang lên, sau đó là một khoảng lặng.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt thấy ngượng ngùng đến lạ. Bạn bè? Khách khứa? Không, đây là lần đầu tiên tôi mời người quen vào nhà.

Bậc thềm lối vào hiện ra trước mắt.

“Kasugai-kun, lại làm phiền cậu nữa rồi.”

“Nhờ cậu chiếu cố, Kasugai. Tiện thể, tớ khát nước rồi.”

“Ồn ào quá, mau vào đi…… Trong tủ lạnh có trà đấy, muốn uống gì thì tự nhiên đi.”

Thả lại một câu, tôi cởi phăng giày ra.

Tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng cười khúc khích của Orimoto, và một dự cảm mãnh liệt rằng mọi thứ sắp trở nên ồn ào đến mức không thể kiểm soát nổi vừa vụt qua trong tâm trí.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!