Chương 580: Ngoại Truyện - Hậu Nhật Đàm 1: Vừa Đối Xử Tốt Vừa Điều Giáo (3)
“Cậu lục lọi cái gì thế?”
Đang xem xét phòng thay đồ cạnh máy chụp ảnh sticker cùng với đống trang phục, tóc giả được bày biện ở đó, Renka tiến lại gần và hỏi tôi.
Một cảm giác bất an vô cớ trào dâng. Chắc cô ấy sợ tôi bắt cô ấy mặc mấy thứ này.
Bộ đồng phục cảnh sát với chiếc váy ngắn, và bộ đồ y tá dạng váy liền màu trắng bóng bẩy khoét sâu ở ngực.
Vừa nhìn thấy tôi đã ưng ý ngay, nhưng tôi không định bắt Renka mặc chúng.
Ít nhất là ở nơi công cộng.
“Chỉ xem thôi.”
“Nói trước nhé, tôi không mặc mấy cái đó đâu. Tóc giả thì còn được chứ trang phục cosplay thì không. Mặc vào cởi ra bất tiện lắm, nhỡ có người nhìn thấy thì ghét lắm. Với lại trong buồng chụp ảnh có camera giám sát nên tôi thấy không thoải mái.”
“Tôi đâu có định bắt Đội trưởng mặc.”
“... Thật không?”
“Vâng.”
“Vậy thì thôi... Không thanh toán à? Lát nữa đông người thì tính sao?”
“Tính sao là sao. Thì đợi thôi. Với lại vắng vẻ thế này chắc chẳng đông được đâu?”
“Chuyện đời ai biết được chữ ngờ. Nhỡ làm phiền người khác thì sao, nhanh lên đi.”
Nói rồi Renka kéo tay tôi đi.
Cố tỏ ra bình thản mà lại hành động như người đang sốt ruột thế này, chẳng phải phí công diễn xuất sao?
“Có vẻ Đội trưởng muốn chụp lắm nhỉ.”
Bị Renka kéo đi xềnh xệch, tôi buông một câu khiến cô ấy quay ngoắt đầu lại với tốc độ chóng mặt.
Nói hơi quá chứ trông đáng sợ như lúc ma nữ nhìn nạn nhân vậy.
“Nói, nói cái gì...! Chỉ là muốn chụp nhanh rồi đi thôi, ai bảo là muốn chụp chứ...!?”
“Ra là vậy à?”
“Đương nhiên rồi...!”
“Đã cất công đến đây chụp thì cứ tận hưởng đi cho vui. Lần trước chụp cùng Miyuki và Sư phụ, Đội trưởng có phàn nàn gì đâu.”
“Chuyện từ đời thuở nào rồi còn nhắc lại...! Dù sao thì... tôi đồng ý với cậu. Đúng vậy, đã cất công đến đây chụp thì cứ tận hưởng thôi.”
Renka hứ một tiếng rõ to như thể câu nói "Đội trưởng muốn chụp lắm nhỉ" của tôi là vô lý đùng đùng.
Cô ấy còn lầm bầm một mình bảo tôi nói nhảm nữa chứ.
Cùng cô ấy thanh toán xong và bước vào trong buồng chụp, tôi đứng vào vị trí theo hướng dẫn trên màn hình.
Rồi tôi liếc nhìn Renka.
“Tạo dáng thế nào đây?”
“Có mấy dáng gợi ý kìa. Cứ làm theo là được.”
“Đội trưởng làm theo mấy dáng đó được không? Trông hơi nhí nhảnh so với Đội trưởng đấy?”
“... Nghe cũng có lý. Vậy thì... cậu muốn tạo dáng thế nào? Cậu rủ đến đây mà, cậu nói đi.”
Rõ ràng là Renka làm ra vẻ mặt như đang năn nỉ tôi đi cùng, nhưng người trực tiếp nói ra lại là tôi nên thôi bỏ qua vậy.
“Vậy ôm nhau nhé?”
“Đúng là ý tưởng của kẻ biến thái. Tùy cậu.”
Bản thân cũng thích nên khóe môi mới giật giật một cái, thế mà chẳng thành thật chút nào.
Trong lúc chúng tôi nói chuyện, bức ảnh đầu tiên đã bắt đầu đếm ngược.
Thế nên tôi và Renka chỉ kịp áp sát vào nhau, trao nhau một cái ôm ấm áp và nhìn nhau, hoàn thành bức ảnh đầu tiên một cách suôn sẻ.
“Tiếp theo làm gì?”
“Không biết nữa? Tôi chưa nghĩ ra.”
“Nực cười. Trong đầu toàn nghĩ chuyện bậy bạ mà.”
Vào tai tôi thì nghe như cô ấy đang muốn tạo mấy dáng tình củm sến súa vậy.
Phải chiều theo ý cô ấy mới được.
“Chụp lại dáng ôm nhau nhé?”
“Lại chụp dáng đó á?”
“Vâng. Lần này Đội trưởng cười lên chút đi. Cười lên đẹp thế mà sao cứ làm mặt lạnh vậy?”
“C-câm đi...! Nhìn thấy cậu là tự nhiên thấy khó chịu rồi, cười sao nổi...”
“Vậy thì coi như đặc cách cười vì đang đi chụp ảnh đi.”
“... Bực mình thật đấy.”
Chiều theo ý Renka thật khó.
Không phải vì cái tính tsundere của cô ấy khó chiều.
Mà là vì nói chuyện với cô ấy cứ khiến tôi bật cười toe toét nên mới khó.
“Cười cái gì...? Muốn chết à?”
Renka, người nãy giờ toàn nói những lời trái với lòng mình, nhìn mặt tôi rồi trừng mắt.
Tôi ôm lấy Renka giống như lúc nãy, nhìn xuống cô ấy đang giật mình và nở một nụ cười rạng rỡ.
Thấy vậy, Renka nhìn chằm chằm vào mặt tôi rồi cắn chặt môi dưới.
Bản thân cô ấy cũng muốn bật cười giống tôi, nhưng có vẻ vì sợ thua kém nếu cười trước mặt tôi nên đang cố nhịn hết sức.
“Cười lên nhanh nào.”
Nhưng trước sự thúc giục bằng giọng điệu nhẹ nhàng của tôi, cô ấy lầm bầm "Hết cách rồi" và nở một nụ cười gượng gạo.
Nụ cười với cơ mặt cứng đờ đó khiến tôi hoàn toàn mất đi sự kiên nhẫn.
“Đ-điên rồi à...!? Sao lại cười như thế...! Tôi buồn cười lắm hả cái tên này!?”
Renka buông lời chửi rủa khi thấy tôi cười phá lên.
Cô ấy vừa bối rối vừa bực tức nổi cáu, rồi như bị lây tiếng cười sằng sặc của tôi, chính cô ấy cũng bất chợt bật cười lớn.
Tách-!
“Trời ạ... Đúng là đồ rác rưởi... Bực chết đi được.”
Nghe lời cằn nhằn chẳng có chút thật lòng nào của Renka khi nhìn những bức ảnh của chúng tôi hiện ra ở khu vực trang trí, tôi mặc kệ và nói.
“Nhưng nhờ tôi nên ảnh mới đẹp mà.”
“Nói cái gì thế... Cứ làm theo dáng gợi ý là được rồi... Đúng là đồ biến thái, toàn chụp mấy cái dáng kỳ cục...”
Sở dĩ Renka nói vậy là vì sáu bức ảnh chúng tôi chụp hầu hết đều liên quan đến những cử chỉ thân mật.
Từ bức ảnh ôm nhau thứ nhất và thứ hai, đến bức ảnh đan tay vào nhau đưa ra trước ống kính rồi áp má vào mu bàn tay...
Cho đến bức ảnh hai đứa nhắm mắt hôn nhau.
Trừ một bức ra thì năm bức còn lại đều như vậy.
“Chẳng phải Đội trưởng cũng thấy mấy dáng gợi ý đó không đẹp sao. Bức cuối cùng chúng ta cũng chụp y như thế mà.”
“Câm đi.”
“Tôi thấy ảnh đẹp lắm mà, Đội trưởng thấy không đẹp à?”
“Không phải thế...”
“Đấy thấy chưa. Tôi thích nhất bức này.”
Tôi chỉ vào bức ảnh hôn nhau và bức ảnh cuối cùng chụp theo dáng gợi ý - hai tay đưa lên đầu làm động tác tai thỏ, Renka từ từ gật đầu.
“Bức cuối cùng chụp nhiều tấm liên tiếp mà? Dùng điện thoại quét mã thanh toán là tải được ảnh động về lưu đấy.”
“Đội trưởng rành quá nhỉ?”
“Câm đi.”
“Bớt chửi thề đi.”
“Ồn ào.”
Cứ làm ra vẻ cộc lốc thế thôi chứ nói gì nghe nấy.
Đang bật cười trước hành động dễ đoán của Renka, cô ấy đột nhiên lấy một tờ khăn giấy ướt từ trong túi đeo chéo ra và nhẹ nhàng lau má cho tôi.
“Son dính trên má cậu kìa...”
“Cứ để thế cũng được mà.”
“N-nực cười...! Người ta nhìn vào sẽ nghĩ gì chứ...!”
“Chúng ta có phải là người phải để ý đến ánh mắt của người khác đâu?”
“Không... Ý tôi không phải vậy...! Tôi không muốn bị người ta nhìn như thể vừa làm chuyện mờ ám gì đó xong...!”
“Biết rồi. Mau trang trí ảnh đi. Có giới hạn thời gian đấy.”
Tôi chỉ vào đồng hồ đếm ngược hiện ở giữa màn hình, Renka liền cau mày.
“Đúng thật. Quán vắng tanh mà sao cho ít thời gian thế? Cứ để người ta thong thả làm không được à... Buôn bán chán thật đấy.”
Lúc chưa chụp thì bảo sợ làm phiền người khác nên giục đi nhanh lên, giờ lại nói cái giọng này.
Chắc đang hưng phấn quá nên quên mất mình vừa nói gì rồi.
Mấy nữ sinh trung học có người thầm thương trộm nhớ, khi đứng trước mặt người đó mà cảm xúc dâng trào thì thường hay nói năng lộn xộn thế này, Renka hiện tại trông y hệt vậy.
Cứ thế, chúng tôi đã trang trí ảnh rất nhiệt tình trong khoảng thời gian ngắn ngủi, tải cả bức ảnh cuối cùng về điện thoại và rời khỏi khu vui chơi với cái bụng no căng.
“Vui chứ?”
Tôi khoác tay lên vai Renka và hỏi cảm nhận của cô ấy, cô ấy lặng lẽ gật đầu.
Thành thật mà nói thì tôi khá bất ngờ. Cứ tưởng cô ấy sẽ bảo "Giết thời gian cũng được", ai ngờ lại ngoan ngoãn thừa nhận là vui thế này... Có vẻ cô ấy rất thích khoảng thời gian chúng tôi ở bên nhau hôm nay.
Việc cô ấy tự nhiên nép sát vào người tôi để tôi dễ ôm cũng vậy... Nếu có thể nhìn thấy mức độ hài lòng thì chắc chắn là 100 rồi.
“Đừng có tự đắc. Chỉ là lâu lắm rồi mới đi khu vui chơi nên thấy mới mẻ thôi.”
Nhưng cuối cùng vẫn phải bắt bẻ một câu mới chịu được.
Thế mới là Renka chứ.
“Tôi có nói gì đâu?”
“Giờ đi đâu đây?”
“Đội trưởng mệt à?”
“Bình thường.”
“Vậy đi xem anime nhé?”
Giật mình.
Cơ thể Renka khẽ run lên.
Chắc cô ấy nhớ lại chuyện lúc nãy nhắc đến khách sạn tình yêu và rủ tôi đến đó xem anime.
“Tôi sao cũng được.”
Câu trả lời của Renka - người đang cố lấy lại vẻ bình tĩnh - rõ ràng ẩn chứa sự căng thẳng và phấn khích.
Chắc mẩm là sẽ có chuyện mờ ám xảy ra đây mà...
Vừa trải qua một buổi hẹn hò vui vẻ thế này, nghĩ đến việc kết thúc bằng một chuyện mờ ám chắc cô ấy đã thấy rạo rực rồi.
“Cậu đặt phòng rồi chứ? Vậy đến đó đi.”
Nghe Renka nói tiếp, tôi nhún vai.
“Đến đâu cơ?”
“... Chỗ đó. Chỗ chúng ta hay đến ấy.”
“Tôi chưa đặt phòng.”
“Sao vậy?”
“Thì cứ đến đó chắc vẫn còn phòng trống mà. Nếu hết phòng thì về nhà tôi xem cũng được.”
“Nhà cậu á? Không có ai ở nhà à? À không không, ý tôi là...! Tôi không muốn để người khác biết tôi thích anime đâu...”
Vô tình để lộ mong muốn được ở riêng với tôi, rồi nhận ra sự thấtố của bản thân liền viện cớ như vậy, thật nực cười.
“Biết rồi. Vậy trước tiên cứ xem có phòng không đã rồi từ từ quyết định nhé?”
“Ừ. Cái... chỗ đó đúng không? Chỗ chúng ta hay...”
“Đúng rồi. Có vẻ Đội trưởng thích chỗ đó nhỉ? Đến mức phải nhấn mạnh cơ mà.”
“Nói cái gì thế...! Sao tôi lại thích chỗ đó chứ? Không phải nhấn mạnh mà chỉ là muốn đến chỗ quen thuộc nên mới hỏi thôi...!”
“Biết rồi. Đưa tay đây.”
“...”
Tôi xòe lòng bàn tay ra đặt gần bụng Renka, cô ấy mang vẻ mặt phụng phịu rồi từ từ đặt tay lên.
Lúc nãy còn cằn nhằn bảo mình không phải là chó cơ mà... Thật dễ đoán.
Cứ thế, tôi dính chặt lấy Renka đi đến bãi đỗ xe công cộng, rồi lên xe hướng thẳng đến khách sạn tình yêu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
