Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

376 1327

Cách Để Sống Sót Với Tư Cách Con Trai Hiệp Sĩ

(Đang ra)

Cách Để Sống Sót Với Tư Cách Con Trai Hiệp Sĩ

피봇

Nhưng dù vậy, cũng đâu thể từ bỏ thói khốn nạn này được, phải không?

2 5

Vợ Tôi Hóa Ra Lại Là Ma Pháp Thiếu Nữ

(Đang ra)

Vợ Tôi Hóa Ra Lại Là Ma Pháp Thiếu Nữ

국거리장단

Thế nhưng, ma pháp thiếu nữ đó lại chính là vợ tôi.

2 5

Chuyển sinh TS thành mỹ thiếu nữ, Netora Reiko muốn bị NTR!

(Đang ra)

Chuyển sinh TS thành mỹ thiếu nữ, Netora Reiko muốn bị NTR!

二本目海老天マン

Câu chuyện hài-lãng mạn (?) vừa tồi tệ lại vừa đỉnh cao về một người được chuyển sinh TS thành mỹ thiếu nữ nghiện cảm giác bị cướp đoạt, lừa gạt tất cả để "phá hủy não" cậu bạn thuở nhỏ của cô!!

11 739

Ngoại Truyện - Chương 586: Ngoại Truyện - Hậu Nhật Đàm 1: Một Ngày Đầy Sóng Gió Của Nô Lệ (2)

Chương 586: Ngoại Truyện - Hậu Nhật Đàm 1: Một Ngày Đầy Sóng Gió Của Nô Lệ (2)

“D-dừng lại...! Dừng lại đi...! Á á!”

“Ngậm miệng lại.”

Gần như có thể dùng từ cưỡng hiếp để diễn tả, Renka bị tôi đè dưới thân, đang phải tiếp nhận vật thể ra vào bên trong mình một cách thô bạo.

“Xin cậu đấy...! Chủ nhân... Dừng lại đi...!”

Chắc là mệt mỏi lắm nên cô ấy mới tự miệng gọi tôi là chủ nhân.

Dù chỉ là nhất thời nhưng việc cô ấy tự nguyện hạ mình như vậy cho thấy cô ấy đã gần như kiệt sức sau vài lần lên đỉnh.

Lớp nước đọng trên toàn thân Renka đã biến thành mồ hôi trơn nhẫy từ lâu.

Tóc cũng không được lau khô đàng hoàng, vài lọn tóc dính quanh khóe miệng Renka trông vô cùng gợi tình.

Khoái cảm thị giác quá lớn nên tôi không thể dừng lại được.

Nhưng thấy Renka có vẻ rất mệt mỏi, chắc tôi chỉ bắn thêm một lần nữa rồi thôi vậy.

Với suy nghĩ đó, tôi phớt lờ giọng nói khẩn khoản của Renka, tiếp tục lắc hông, và khi cảm giác muốn xuất tinh ập đến, tôi trầm giọng nói.

“Bắn vào trong nhé, con chó cái.”

“Đ-đừng có nói... kiểu đó...!”

Dạo gần đây, mỗi lần tôi buông lời nhục mạ là cơ thể Renka lại căng cứng.

Vì tức giận, và cũng vì cảm nhận được một khoái cảm khó tả nên cô ấy mới có phản ứng như vậy.

Bây giờ cũng thế. À không, còn tệ hơn.

Không biết có phải vì lúc nãy tôi dồn ép cô ấy quá mức hay không, nhưng hôm nay mỗi lần tôi nói lời cay nghiệt, cô ấy lại khép chặt đôi chân đang dang rộng đến mức chạm vào xương chậu của tôi và vô cùng hưng phấn.

“Mang thai đi...!”

“Á...!”

Đặc biệt là khi tôi dùng giọng điệu ra lệnh bảo cô ấy mang thai như vừa nãy, đó là lúc cô ấy lên đỉnh.

Renka dao động mạnh, đồng thời khoái cảm như những đợt sóng ập đến khiến cô ấy dùng chân quấn lấy eo tôi và siết chặt.

Chắc do hay xem doujinshi R-19 không chút do dự nên cô ấy mới có những ảo tưởng kiểu này.

Nghĩ đến khuynh hướng của Renka thì chắc là đúng rồi.

Dù sao thì chửi rủa cũng khiến Renka thích, tôi cũng thích nên không thể không làm được.

Dù rất muốn nói những lời nặng nề hơn, nhưng sợ làm thế sẽ khiến sự hưng phấn nguội lạnh nên mức độ nhục mạ tối đa dành cho Renka hiện tại chỉ đến đây là vừa đủ.

Sau khi trút những hạt giống cuối cùng vào bên trong Renka, tôi quan sát cô ấy đang nằm vật ra giường.

Nhìn là biết cô ấy mệt đến mức không muốn nhúc nhích, nên tôi bế bổng Renka lên.

Sau đó, tôi đưa cô ấy - người đang ngước đôi mắt ngấn nước lên nhìn tôi - vào phòng tắm.

“T-tôi tự làm được...”

Lúc tôi bế lên thì tự nhiên vòng tay ôm cổ tôi, thế mà giờ lại còn sĩ diện.

Tôi đặt Renka đang nói những lời nực cười vào bồn tắm và nói.

“Ồn ào.”

“V-vậy cậu ra ngoài 5 phút để tôi dọn dẹp qua loa đã...”

“Tôi sẽ tắm, trong lúc đó cô cứ dọn dẹp đi.”

“Có mỗi một cái vòi hoa sen mà cậu nói cái gì vô lý thế...!”

“Nói nhiều quá. Muốn tôi đâm thêm phát nữa không?”

“N-nói gì thế... Đừng có làm thế...! Bây giờ thì không được thật đâu...! Thà tôi dùng miệng còn hơn...!”

Tự nguyện phục vụ đến mức khẩn thiết thế này sao?

Đây là do Renka tự chuốc lấy.

Tội làm tôi quá hưng phấn của cô ấy rất lớn.

“Vậy sao? Thế thì làm đi.”

Nghe tôi nói khi tiến lại gần Renka đang tựa lưng vào góc bồn tắm, cô ấy nuốt nước bọt cái ực rồi rất cẩn thận đưa tay lên.

Tiếp đó là bàn tay mềm mại bao bọc lấy phần thân gậy, và hơi thở nóng hổi phả vào phần quy đầu.

Vừa tận hưởng trọn vẹn cảm giác đó bằng toàn bộ cơ thể, tôi vừa đặt tay lên mái tóc ướt đẫm mồ hôi của Renka.

Sau một đêm cuồng nhiệt, tôi và Renka nghỉ ngơi, đến rạng sáng thì trả phòng và ghé vào cửa hàng tiện lợi.

Sau đó, chúng tôi mua vài loại đồ uống đơn giản rồi đi bộ về bãi đỗ xe của khách sạn.

Renka đang đi với khuôn mặt lạnh tanh bỗng buông lời chửi rủa.

“Đồ rác rưởi. Thật sự tôi chưa thấy ai như cậu bao giờ.”

Mới lúc nãy còn thích chết đi được, giờ lại lên mặt kiêu ngạo rồi đây.

Có vẻ cô ấy không biết rằng trò Play vẫn chưa kết thúc, tôi phải cho cô ấy biết mới được.

Chát-!

“Hya!?”

Tôi tóm lấy mông cô ấy thật mạnh như một cú tát, cơ thể Renka giật nảy lên tại chỗ.

Dù là rạng sáng nhưng vì là khu phố sầm uất nên vẫn có khá nhiều người, ánh mắt của họ đổ dồn về phía cô ấy.

Nhận được những ánh mắt khó hiểu của mọi người, khuôn mặt Renka đỏ bừng lên nhanh chóng.

“Á làm gì thế...!”

Với Renka đang nhăn mặt chất vấn, tôi hạ giọng cảnh báo.

“Đừng có láo. Cư xử cho ra dáng con chó cái đi. Rõ chưa?”

“A-ăn nói cho cẩn thận đi...?”

Chắc là sợ rồi nên giọng Renka nhỏ hẳn đi.

Nhưng mà ăn nói cẩn thận á... Nếu cái này mà gọi là quá đáng thì những lời chửi rủa cô ấy dành cho tôi từ trước đến nay chẳng lẽ lại không quá đáng sao?

Đúng là không biết thân biết phận. Trò Play tiếp theo quyết định sẽ là trói và quất roi.

Tôi vòng tay ôm eo Renka, cùng cô ấy - người đang yếu ớt dựa sát vào tôi - thong thả dạo bước cho đầu óc tỉnh táo lại, rồi quay về bãi đỗ xe và lên xe.

“Này.”

“Gì...!”

“Vừa nãy cáu đấy à?”

“Không cáu mới lạ đấy!?”

“Cáu ở chỗ nào?”

“Tự dưng làm trò kỳ cục... Á thôi bỏ đi. Đi nhanh lên.”

“Về là ngủ luôn à?”

“Chứ sao.”

“Trước khi ngủ nhớ báo cáo đấy.”

“B-báo cáo...?”

“Ừ. Trước khi ngủ làm gì cũng phải báo cáo hết cho tôi. Gọi điện hay nhắn tin đều được.”

“Cần gì phải...”

“Bảo làm thì làm đi.”

“Hà... Vậy thì tôi sẽ ngủ luôn nên chỉ cần bảo là đi ngủ thôi đúng không?”

“Cái đó thì tùy cô.”

“Đồ chó...”

Tôi đặc biệt giả vờ không nghe thấy tiếng lầm bầm nhỏ hơn cả tiếng muỗi kêu của Renka, đưa cô ấy về rồi trở về nhà.

Sau đó, tôi nằm vật ra tấm nệm vẫn còn vương vấn mùi hương của Miyuki.

Vì dùng quá nhiều sức nên cơn buồn ngủ kéo đến, nhưng tôi không được nhắm mắt lúc này.

Vì tôi phải đợi báo cáo.

Nếu Renka phớt lờ lời tôi và không liên lạc báo cáo thì sao? Thế thì càng tốt.

Vì tôi sẽ có cớ để hành hạ cô ấy thêm.

Ting-!

Nhưng thật đáng tiếc cho tôi, chẳng bao lâu sau tin nhắn của Renka đã đến.

Kiểm tra tin nhắn, tôi bất giác mỉm cười khi thấy dòng chữ [Tôi ngủ đây] kèm theo một bức ảnh.

Tôi chỉ bảo báo cáo chứ có bảo gửi ảnh đâu, thế mà cô ấy tự nguyện làm kẻ bề dưới.

Thậm chí còn là một bức ảnh nửa kín nửa hở để lộ một bên ngực, khá là gợi tình.

Chắc cô ấy nghĩ phải gửi bức ảnh thế này thì tôi mới hài lòng và không hành hạ cô ấy nữa...

Thế mới nói giáo dục là cần thiết. Thật đáng mừng.

Nhìn bức ảnh, phần thân dưới vốn đã xẹp xuống của tôi lại căng cứng lên.

Hay là gọi Renka đến đây nhỉ?

Nghĩ vậy, tôi nhớ lại cảnh cô ấy mệt mỏi rã rời sau khi quan hệ và gõ điện thoại.

[Ngày mai ngủ dậy cũng phải báo cáo ngay đấy.]

[Thế thì khó lắm.]

[Cứ làm như lúc cô đăng lên tài khoản bí mật ấy, có gì mà khó? Không muốn cho tôi xem à?]

[Dừng lại đi. Tôi thực sự mệt mỏi lắm rồi. Ngủ ngon.]

Nội dung cuộc trò chuyện thật là... Người ngoài nhìn vào chắc tưởng tôi đang đe dọa Renka mất.

Hoặc là Renka mệt mỏi với người bạn trai áp đặt nên quyết định chia tay.

Thế nên tôi mới càng hưng phấn. Cảm giác như sắp phát điên vậy.

Cái sở thích này mà trở thành sở thích chính thì không ổn đâu... Nhưng Renka cứ làm ra những hành động khiến tôi không thể không làm thế nên thật khó xử.

[Tôi cảnh báo rồi đấy.]

Dù không có tin nhắn trả lời nào nữa, nhưng tôi biết Renka sẽ rất ngoan ngoãn nghe lời tôi.

Vài giờ sau, tôi cố gắng mở đôi mắt đang díp lại và việc đầu tiên làm là kiểm tra điện thoại.

Phát hiện có một bức ảnh được gửi đến, tôi mở ra xem và cười khẩy.

Bức ảnh chụp cô ấy vén vạt áo ngủ lên, để lộ vòng eo thon gọn.

Lần này Renka cũng không làm tôi thất vọng.

Hôm nay phải đi học đúng là nỗi hận ngàn thu.

Nếu không phải thứ Hai thì tôi đã chạy ngay đến chỗ Renka rồi... Tiếc thật đấy.

Nhưng ở học viện còn có Chinami, có cả Hiyori nữa.

Có rất nhiều nữ chính đang đợi tôi nên cũng không đến mức quá tiếc nuối.

Đằng nào cũng gặp được Renka ở học viện mà, cứ vui vẻ đến trường thôi.

Tắm rửa xong xuôi, tôi đến nhà Miyuki và đón cô ấy.

“Đến nhà họ hàng chơi vui chứ?”

“Ừ, buồn ngủ quá.”

“Sao lại buồn ngủ?”

“Tại phải chơi với mấy đứa nhóc... Cảm giác như đang chơi với Matsuda-kun vậy, mệt lắm.”

“Chơi với tôi mệt lắm à?”

“Thỉnh thoảng.”

Cái "thỉnh thoảng" mà Miyuki nói chắc là lúc chúng tôi quan hệ với nhau.

Nhìn cô ấy xấu hổ lấy tóc che mắt là biết ngay.

Cảm thấy trái tim được chữa lành trước hành động đáng yêu của cô ấy, tôi cẩn thận lái xe hướng đến học viện.

“Ưm... Trạng thái của Renka hơi lạ ạ.”

Giờ hoạt động câu lạc bộ sau giờ học.

Chinami trong bộ võ phục Kendo ra đón tôi từ đằng xa và nghiêng đầu khó hiểu.

“Lạ ở chỗ nào?”

“Vừa nãy Renka có ra ngoài một lát, nhưng nhìn thấy Hậu bối thì giật mình hoảng hốt rồi lại đi vào trong.”

“Vậy sao?”

“Vâng. Cậu ấy bảo phải chợp mắt một lát. Vừa hay hôm nay ở lớp cậu ấy cũng ngủ gật suốt, chắc là tối qua ngủ không ngon giấc rồi.”

“Cũng đúng. Tối qua ở khách sạn chúng tôi làm hơi nhiều.”

“Nát...!?”

Vai Chinami giật nảy lên và co rúm lại.

Phản ứng thành thật này lần nào nhìn cũng thấy đáng yêu.

Tôi nhìn xuống cô nàng, nở một nụ cười nham hiểm và nói.

“Cuối tuần này Đội trưởng cũng nhờ đến giúp việc đúng không?”

“Dạ...? Đúng rồi ạ.”

“Cứ đi cùng nhau như cuối tuần trước là được nhỉ?”

“Làm thế chắc sẽ tiện hơn ạ...”

“Hôm đó chắc tôi phải dành rất nhiều thời gian cho Sư phụ rồi.”

“S-sao lại... À đúng rồi, lúc nãy Hậu bối Asahina có ghé qua...”

“Đánh trống lảng đấy à?”

“Kh-không phải đâu ạ...”

“Tôi biết rồi. Hiyori bảo sao?”

“Em ấy bảo có đồ muốn để ở nhà Hậu bối nên hôm nay hãy đi cùng nhau, nhờ mình chuyển lời bảo Hậu bối đợi em ấy ạ.”

Đồ muốn để ở nhà?

Nghe là biết chắc chắn liên quan đến thời trang rồi.

Chắc định mang tủ quần áo hay giá treo quần áo từ nhà đến đây mà, cứ đà này chắc nhà tôi chẳng còn chỗ đặt chân mất.

“Tôi biết rồi. Cảm ơn Sư phụ đã chuyển lời nhé.”

“Dạ... Vậy mình...”

“Sư phụ định vào trong à?”

“Ưm... Mình ở lại đây nhé...?”

“Không. Sư phụ cứ vào trong đi.”

“Còn Hậu bối thì sao ạ?”

“Tôi đi hóng gió một lát rồi vào.”

“Vâng. Vậy...”

Chinami đỏ mặt bước vào phòng câu lạc bộ...

Tôi đang vừa nhìn những cành cây đung đưa trong gió vừa suy nghĩ xem có nên mở rộng nhà vì lời nhắn của Hiyori hay không thì,

Cạch-!

Cửa mở ra và có người bước ra, tôi quay lại nhìn và mừng rỡ.

“Đội trưởng!”

“Cái tên này...! Cười cái gì mà cười...!”

Renka lầm bầm với giọng điệu đầy vẻ thất vọng, không thèm nhìn tôi mà chạy tót vào nhà kho như đang đi bộ nhanh.

Rõ ràng là định đi hướng ngược lại nhưng thấy tôi nên mới đổi hướng...

Nghĩ bóng lưng đó thật đáng yêu, tôi liền đi theo cô ấy.

Chỗ trốn lại đúng là nhà kho sao?

Một địa điểm đầy ẩn ý. Cảm giác như nếu không làm gì đó thì thật có lỗi với đạo lý vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!