Chương 579: Ngoại Truyện - Hậu Nhật Đàm 1: Vừa Đối Xử Tốt Vừa Điều Giáo (2)
“Ngon hơn tôi nghĩ đấy. Đúng không?”
“Ừm... Cũng không tệ.”
“Biết thế tôi ăn ké của Đội trưởng thêm một chút.”
“Thì cứ bảo tôi đưa cho là được chứ sao... Cậu đúng là có vấn đề.”
Vừa đi dạo trên phố vừa trò chuyện rôm rả, chúng tôi vẫn nắm chặt tay nhau như lúc ở trên xe.
Ăn xong, tôi đưa tay ra là Renka tự nhiên đan tay vào, và chúng tôi tự nhiên có những cử chỉ thân mật như một cặp đôi bình thường đang mặn nồng.
Và Renka, người đang lầm bầm phàn nàn với giọng lí nhí, có vẻ rất thích bộ dạng hiện tại của tôi nên đã nép sát vào người tôi hơn bình thường một chút.
“Vậy sao?”
“Ừ. Sửa đi...”
“Tôi mà cứ thế xin thì chắc Đội trưởng không cho đâu.”
“Cái tên này nói gì thế hả?”
“Đùa thôi.”
“Tôi biết ngay mà... Á...!?”
Renka đang định nhăn mặt thì giật nảy mình.
Không chỉ vậy, cô ấy còn đứng sững lại và ngẩn người nhìn tôi.
Tôi mỉm cười, ngay khoảnh khắc Renka định nổi cáu, tôi kéo trán cô ấy lại và đặt lên đó một nụ hôn.
“...”
Tôi nâng bàn tay đang há hốc miệng của cô ấy lên giữa hai chúng tôi và nói như không có chuyện gì xảy ra.
“Không đi à?”
“Không... Hừm...”
Lúc này Renka mới tỉnh táo lại, tôi cảm nhận được bàn tay cô ấy đang siết chặt lấy tay tôi.
Kỳ lạ thay, điều đó lại khiến tôi vô cùng hưng phấn. Năm ngón tay thon dài siết chặt lấy tay tôi.
Phải diễn tả thế nào nhỉ, giống như bị tôi áp đảo một cách cưỡng ép rồi phản kháng lần cuối cùng vậy?
Suy nghĩ đó xẹt qua trong đầu tôi.
“Đi... Nhưng mà đi đâu...”
Renka liếc nhìn xung quanh như thể để ý đến ánh mắt của những người xung quanh.
Giọng nói nhỏ hơn lúc nãy rất nhiều, nếu không ghé sát tai vào thì không thể nghe thấy được.
“Đội trưởng nói gì cơ?”
“Đi đâu... Đi đâu vậy... À, đợi chút...”
Renka lúng búng trong miệng rồi đưa tay vuốt ve tóc mái của tôi.
Và trước khi tôi kịp hỏi có chuyện gì, cô ấy xoa xoa ngón cái và ngón trỏ vào nhau rồi giải thích.
“Có mẩu giấy dính trên tóc mái của cậu... Hừm...”
“Cảm ơn vì đã quan tâm nhé. Ngoan quá.”
“Ngoan cái gì mà ngoan...! Tôi tuyệt đối không có ý định quan tâm đến loại người như cậu đâu...! Chỉ là thấy chướng mắt nên...”
“Dù là chướng mắt thì Đội trưởng cũng đã quan tâm tôi mà?”
“Thì sao?”
“Thế nên tôi mới cảm ơn.”
“... Vậy thì đừng có dùng cái giọng điệu dỗ trẻ con đó nữa được không?”
“Tôi dùng lúc nào chứ?”
“À thôi bỏ đi...! Đừng có lôi thôi lếch thếch để dính bẩn lung tung nữa.”
Bản chất thật lại lộ ra rồi, những lúc thế này tôi có cách giải quyết.
Tôi nhìn Renka đang xù lông nhím và dang một cánh tay sang ngang.
Ai nhìn vào cũng biết đó là cử chỉ muốn được ôm. Thấy vậy, Renka nuốt nước bọt cái ực rồi lắp bắp.
“L-làm gì vậy...? Đùa à...? Bây giờ? Ở đây á?”
“Nhanh lên nào.”
Nghe tôi dùng giọng điệu nhẹ nhàng như đang năn nỉ, cô ấy ngó nghiêng hai bên như tên trộm bị cảnh sát truy đuổi.
Rồi cô ấy ngập ngừng bước tới và ôm chầm lấy tôi.
“Thật cạn lời...”
Miệng thì nói vậy nhưng vòng tay ôm eo tôi lại siết chặt hơn, thật đáng yêu.
Sự rung động của cô ấy như truyền đến tận chỗ tôi.
Nếu áp tai vào ngực cô ấy lúc này, chắc hẳn sẽ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch như động đất mất.
Sau khi ôm Renka, tôi cùng cô ấy - người đang đỏ bừng mặt như sắp nổ tung - bước đi, rồi phát hiện ra một cửa hàng bán móc khóa xinh xắn và bước vào trong.
Vẫn nắm chặt tay nhau như bao cặp đôi đang hạnh phúc khác, tôi vừa ngắm nghía những chiếc móc khóa vừa chỉ vào một nhân vật dễ thương và hỏi Renka.
“Cái này cũng là nhân vật anime à?”
“Ừ. Anime học đường chiếu cách đây khoảng 10 năm.”
“Chắc không nổi tiếng lắm nhỉ?”
“Nổi tiếng đấy.”
“Nhưng sao tôi lại không biết nhỉ? Mấy bộ anime nổi tiếng tôi xem cùng Đội trưởng nhiều lắm mà?”
“Bộ đó tôi chưa xem. Không chỉ bộ đó mà còn nhiều bộ tôi chưa xem lắm. Để sau... Để sau này xem cùng nhau cũng được.”
“Sau này là bao giờ?”
“Thì... Hôm nay cũng được... Ngày mai cũng được...”
“Đội trưởng thấy lúc nào thì tiện?”
“... Nhân tiện nhắc đến thì hôm nay xem luôn cũng được... Đến chỗ cậu thích ấy...”
Chỗ tôi thích mà cô ấy nói chắc là khách sạn tình yêu rồi.
Tự miệng cô ấy rủ đến đó trước... Có vẻ cô ấy rất ưng ý với tôi của hiện tại, và cũng rất thích tôi nữa.
“C-cười cái gì...”
Renka trách móc tôi khi thấy tôi nở nụ cười tinh quái, rồi chính cô ấy cũng thấy buồn cười nên khẽ mỉm cười.
Lâu lắm rồi mới thấy cô ấy cười trước mặt tôi.
Phản ứng thật sự rất thành thật. Dù muốn thấy một khía cạnh mới mẻ nhưng tôi không thể tưởng tượng được nó lại mới mẻ đến mức này.
Cười thì có gì to tát đâu, nhưng nụ cười bẽn lẽn mới là quan trọng.
Điểm kích thích chính là việc cô ấy đang bộc lộ cảm xúc chân thật dành cho người mình thực sự thích.
Và Renka hiện tại đang làm điều đó.
Chắc giờ này Renka cũng nhận ra ý đồ của tôi rồi.
Cô ấy sẽ nghĩ rằng tôi đang định thao túng cô ấy theo một cách khác.
Nhưng suy nghĩ đó trở nên vô nghĩa trước sở thích áp đảo.
Renka đang chứng minh điều đó. Dù thấy bực mình nhưng từ đầu đến chân tôi đều quá hợp gu cô ấy, đến mức chỉ nhìn thôi cũng thấy xấu hổ... Cô ấy đang mang biểu cảm như vậy đấy.
“Đ-đừng có cười nữa, định mua thì mua nhanh lên...!”
Nghe Renka nói vậy, tôi gật đầu và hỏi.
“Mua cái này tặng Đội trưởng thì Đội trưởng có treo vào điện thoại không?”
“... Nhất thiết phải thế à?”
“Đội trưởng không thích à?”
“Bản thân ốp lưng điện thoại không có chỗ để treo... Vậy mua cái này rồi ra cửa hàng ốp lưng điện thoại... Vài ngày treo một lần cũng được...”
“Vậy sao? Nhưng treo cái này người ta lại hỏi Đội trưởng thích anime à thì sao?”
“Thì cứ bảo thấy nhân vật dễ thương nên mua là được... Dù hơi rắc rối một chút...”
Vào tai tôi thì nghe như cô ấy đang muốn treo ngay lập tức nên giục tôi mua nhanh lên vậy.
“Đội trưởng không sao chứ?”
“Đã bảo rồi mà. Sẽ hơi rắc rối một chút.”
“Dù vậy tôi vẫn mua.”
“Tùy cậu.”
“Đội trưởng cũng chọn cho tôi một cái đi.”
“Hả...? Của cậu á?”
Trong lòng thì thích mê mà ngoài mặt cứ giả vờ ngơ ngác như không biết gì, lộ liễu quá đi mất.
Bản thân cô ấy cũng biết diễn xuất của mình tệ hại nên cứ nhắm tịt mắt lại rồi mở ra.
Càng nhìn những biểu cảm đó, tôi càng cảm thấy mình như phát điên.
Có khi người bị điều giáo không phải là Renka mà là tôi cũng nên.
“Nhanh lên.”
“... Biết rồi.”
Có vẻ hôm nay tôi sẽ về nhà muộn đây.
Hoặc là không về luôn.
“Cho tôi một ngụm với.”
“Á bực mình...! Thế nên tôi mới hỏi cậu hai lần rồi mà...! Cái này ngon lắm, cậu không gọi thật à...!”
“Không muốn cho à?”
“Không phải thế, nhưng tôi nói thì sống chết không nghe, nếm thử một ngụm rồi cứ đòi mãi nên thấy bực... À không. Đây, uống đi.”
Tôi hút một ngụm sinh tố từ ly Renka đưa, lúc rời môi khỏi ống hút, một giọt sinh tố dính lại trên cằm tôi.
Thấy vậy, Renka hơi ngượng ngùng mắng tôi một câu rồi thản nhiên dùng ngón tay lau đi giọt sinh tố đó.
“Đội trưởng có muốn uống của tôi không?”
“Không. Hôm nay tôi không thèm cà phê lắm.”
Renka trả lời với vẻ hờ hững, tay cứ mân mê chiếc túi đeo chéo màu đen của mình.
Đó là nơi chứa chiếc móc khóa tôi tặng và chiếc ốp lưng điện thoại chúng tôi cùng chọn.
Cái tâm ý trân trọng món quà trong vô thức đó khiến tôi vô cùng vui sướng.
“Biết rồi. Dạo này Đội trưởng có sở thích gì mới không?”
“Sở thích gì.”
“Thì cứ nói đại đi.”
“Không có gì đặc biệt. Vẫn thế.”
“Vậy sao?”
“Ừ. Sao tự dưng lại hỏi thế?”
“Bạn gái tôi có sở thích gì mới thì tôi cũng có quyền hỏi chứ sao?”
Ly sinh tố trên tay Renka nghiêng ngả dữ dội.
Lúc nào cũng gọi là đồ vật, là nô lệ, giờ tự dưng gọi là bạn gái nên cô ấy giật mình thật sự.
Nhìn cô ấy nắm chặt lấy quai túi đeo chéo, tôi ngơ ngác hỏi.
“Sao vậy?”
“À, không... Chỉ là bước hụt chân thôi...”
“Làm gì có chỗ nào để bước hụt đâu?”
“Đang đi thì bước hụt cũng là chuyện bình thường mà...”
“Vừa nãy Đội trưởng đang đứng yên mà.”
“Tôi định bước đi...!”
“Ra vậy. Nhưng Đội trưởng cứ bình tĩnh trả lời là được mà, sao phải cáu gắt thế.”
“... Ồn ào quá. Giờ đi đâu đây?”
“Đến khu vui chơi chơi vài ván game nhé.”
“Thế cũng được.”
Cảm giác như tâm trạng của Renka đang lên cao một cách kỳ lạ.
Vừa nãy làm đổ sinh tố cũng không tức giận mà tự động lau cho tôi, giờ đề nghị đi chơi game cũng không bắt bẻ mà ngoan ngoãn đồng ý, có vẻ cô ấy rất ưng ý với tôi của ngày hôm nay.
Việc cô ấy thỉnh thoảng lén lút chạm vào tay hay vai tôi lúc nói chuyện coi như là đồ tặng kèm.
Chắc thỉnh thoảng, à không, thường xuyên ăn diện thế này ra ngoài để làm Renka mê mẩn cũng là một ý hay.
Cùng Renka đến một khu vui chơi lớn gần đó, tôi và cô ấy đã chơi rất nhiều trò.
Chơi game đối kháng thay phiên nhau trên cùng một máy, rồi tự dưng có người ở máy đối diện nhảy vào và dùng kỹ năng siêu phàm đánh bại nhân vật của chúng tôi, hai đứa nhìn nhau cười khúc khích.
Chơi game bắn súng diệt zombie, hai đứa tranh nhau ăn một vật phẩm tăng tốc độ bắn vừa rơi ra.
Chơi game co-op dễ thương, hai đứa tranh luận sôi nổi xem làm thế nào để qua màn...
Cứ thế giết thời gian, tôi vòng tay ôm eo Renka định chuyển sang máy khác.
Lúc đó, cô ấy đặt tay lên tay tôi như một cô bạn gái thân thiết và nói.
“Cứ chơi game mãi không thấy chán à?”
Tôi biết Renka đang rất quan tâm đến quầy chụp ảnh sticker được đặt riêng cạnh lối vào khu vui chơi.
Cô ấy nói vậy là có ý định dẫn dụ tôi ra đó.
Muốn chụp ảnh thì cứ nói thẳng ra là muốn chụp, cứ phải vòng vo thế này khiến tôi vừa muốn trêu chọc, vừa thấy cô ấy thật ranh ma.
Có nên mắc bẫy câu hỏi dẫn dụ này không nhỉ?
Bình thường thì tôi tuyệt đối không làm thế đâu, nhưng riêng hôm nay tôi sẽ chiều theo ý Renka.
“Đội trưởng chán rồi à?”
“Một chút.”
“Vậy Đội trưởng muốn làm gì?”
“Không biết nữa...”
Renka bỏ lửng câu nói, ánh mắt dừng lại ở quầy chụp ảnh sticker một chút.
Đây cũng là một nước cờ của Renka. Cố tình làm vậy để ánh mắt tôi dõi theo cô ấy cũng dừng lại ở đó.
Cố nén cảm giác buồn cười chực trào, tôi lên tiếng.
“Hay là chụp ảnh sticker nhé?”
“Ảnh sticker á? Ừm... Tôi thì sao... cũng được.”
Thực ra là rất muốn chụp nhưng lại cố tình tỏ ra thờ ơ để giữ thể diện, để duy trì vẻ kiêu kỳ, trông cô ấy vừa nực cười vừa đáng yêu.
“Vậy đi thôi.”
“Thế cũng được.”
Nghe câu trả lời của Renka, tôi lại muốn phá lên cười.
Sức chịu đựng của tôi sắp đến giới hạn rồi. Cứ nhịn cười mãi thế này đau tim quá, không biết có ai chết vì nhịn cười chưa nhỉ?
Nếu chưa có thì chắc tôi sẽ là người đầu tiên mất.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
