Chương 583: Ngoại Truyện - Hậu Nhật Đàm 1: Bắt Ép Phục Vụ
Từ miệng Renka - người đang nhìn thẳng vào tôi - bật ra một tiếng rên rỉ như chú cún con đang thèm khát tình thương.
Chỉ nhìn chằm chằm mà không làm gì cả nên cô ấy bắt đầu thấy sốt ruột rồi.
Mau làm cái trò bậy bạ mà cậu thích đi.
Ánh mắt của Renka như đang muốn nói với tôi điều đó.
Tôi cứ giữ nguyên tư thế chạm mắt với cô ấy, đùi Renka bắt đầu cọ xát vào nhau.
Trông có vẻ như cô ấy đã sốt ruột đến tột độ rồi. Tuy nhiên, tôi vẫn giữ im lặng trước phản ứng của cô ấy.
Không chỉ im lặng, tôi còn nhìn thẳng vào Renka và ngậm chặt miệng.
“... Làm gì thế hả...!”
Chẳng bao lâu sau, từ miệng Renka phát ra một giọng nói như đang cố kìm nén điều gì đó.
Nhìn chằm chằm như thế mà chẳng làm gì cả nên cô ấy bắt đầu thấy bực mình, và dường như không thể chịu đựng thêm được nữa.
Cô ấy biết rất rõ.
Cách để có thể làm chuyện mờ ám với tôi trong tình huống hiện tại.
Thế nhưng Renka vẫn kiệm lời vì lòng tự trọng, vì sự xấu hổ.
Dù cơ thể đã nóng rực lên rồi.
“C-cụp mắt xuống đi cái đồ rác rưởi này...!”
Trong tình huống hiện tại, câu duy nhất cô ấy có thể nói ra là một lời đe dọa chẳng có chút sức uy hiếp nào.
Bỏ ngoài tai lời chửi rủa đáng yêu của Renka, tôi chỉ thỉnh thoảng chớp mắt và nhìn thẳng vào cô ấy.
Cứ thế bao lâu trôi qua nhỉ?
Chiếc chăn Renka đang đắp phát ra tiếng sột soạt khi cơ thể cô ấy cựa quậy, và khi tivi tự động chuyển sang tập tiếp theo của bộ anime,
“Đồ chó! Đồ đáng băm vằm!”
Từ miệng Renka bật ra những lời chửi rủa thô tục.
Đồ đáng băm vằm cơ đấy.
Xét về mức độ thì đây là câu chửi nặng nề nhất mà Renka từng nói từ trước đến nay.
Nhưng nghe hơi cổ lỗ sĩ. Giống như lời thoại của nhân vật phản diện trong mấy bộ anime mecha ngày xưa nên thấy buồn cười.
Cái này thì nhất định phải phản ứng lại mới được, tôi thở dài thườn thượt và lầm bầm đủ để Renka nghe thấy.
“Chó sủa à...”
“N-nói cái gì thế hả cái tên này...!? Cậu vừa nói gì cơ...! Ăn nói kiểu đó với Tiền bối thì...”
“Thế Đội trưởng nói Hậu bối là đồ đáng băm vằm này nọ thì được à?”
“V-vì mục đích răn đạy thì có thể nói thế chứ...!”
“Đúng là vì mục đích răn đạy không? Tôi thấy giống như chỉ để chửi rủa thôi mà.”
“Cậu ảo tưởng rồi...!”
“Chậc.”
“Vừa nãy là sao đấy...! Đừng có chép miệng!”
Tôi không đáp lại lời nào với Renka đang nói như gào lên, cô ấy thở phì phò tức giận rồi rúc đầu vào trong chăn.
Sột soạt.
Cùng lúc đó, một cảm giác ươn ướt và ấm áp truyền đến từ khoảng giữa ngực và sườn tôi.
Renka đã chạm môi vào đó.
Đây chẳng khác nào lời tuyên bố đầu hàng của Renka.
Cô ấy chắc chắn rằng nếu cứ tiếp tục đấu mắt hay cãi vã thế này thì tôi sẽ không đụng vào cô ấy, và vì không thể kìm nén dục vọng thêm được nữa nên cô ấy đã tự mình sấn tới.
Không chỉ trực tiếp vuốt ve, cô ấy còn áp sát chân vào người tôi.
Cặp đùi ướt sũng gác lên chân tôi, cảm giác dính dớp dâng trào cùng với cảm giác nhồn nhột đầy gợi tình khi chiếc lưỡi của Renka lướt qua nửa thân trên khiến tôi suýt chút nữa giật nảy mình.
Rúc đầu vào trong chăn là cơ chế phòng vệ tối thiểu của cô ấy.
Vì cô ấy xấu hổ muốn chết khi phải để lộ cảnh mình chủ động tiếp cận và vuốt ve tôi.
Dù rất muốn nhìn thấy cảnh Renka vừa trừng mắt nhìn tôi một cách hung dữ vừa miễn cưỡng vuốt ve, nhưng là một người chủ nhân khoan dung, tôi quyết định thấu hiểu cho nỗi lòng của nô lệ một lần.
Cái đầu nhỏ nhắn của Renka ngọ nguậy khắp nơi trong chăn cũng rất đáng yêu nên hoàn toàn có thể châm chước được.
Với tâm trạng thư thái, tôi nằm im tận hưởng sự vuốt ve của Renka, chợt cảm thấy nhói đau ở thắt lưng nên cau mày.
Chắc vì tôi không có phản ứng gì trước sự phục vụ của cô ấy nên cô ấy bực mình, cắn khá mạnh vào eo tôi.
Tiếp đó, một cơn đau tương tự cũng truyền đến từ bên eo còn lại.
Cô ấy đang dùng móng tay ấn mạnh vào da thịt tôi, gọi là phản kháng mà chỉ làm được đến mức này thì thật nực cười.
Sột soạt.
Khẽ vén chăn lên, tôi lờ mờ nhìn thấy Renka đang cuộn tròn người lại như con tôm.
Dựa vào chút ánh sáng yếu ớt hắt vào từ bên ngoài tấm chăn được vén lên, tôi quan sát Renka, bàn tay cô ấy hướng về phía háng tôi rồi bắt đầu gõ nhẹ xung quanh đó.
Bắt đầu từ phần trong cùng của đùi, đến bìu, rồi tiến xa hơn là chạm nhẹ vào thân gậy.
Cảm giác nhồn nhột không thể cưỡng lại bằng ý chí đó khiến vật thể đang cương cứng một nửa của tôi trở nên cứng ngắc.
Phập-!
Renka túm lấy mặt trong của chiếc chăn rồi kéo xuống.
Dù trời tối không nhìn rõ nhưng có vẻ cô ấy chết cũng không muốn tôi nhìn thấy cảnh cô ấy đang làm trò này.
Tôi cứ nằm im không có hành động gì, Renka ngày càng trở nên táo bạo hơn.
Cô ấy dùng tay nắm lấy vật đó của tôi rồi siết chặt, hoặc thử vuốt ve lên xuống một chút.
Dù động tác tay có hơi gượng gạo nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ràng mục đích muốn làm tôi hưng phấn của cô ấy.
Cơ thể tôi cũng dần nóng rực lên như khuôn mặt của Renka, giờ thì bắt đầu khó kìm nén rồi đây.
Trong lúc đang suy nghĩ như vậy, tôi thấy cái đầu của Renka đang nhô ra ngoài chăn dần dần cúi xuống.
Chẳng lẽ cô ấy định làm cái việc mà tôi đang nghĩ sao?
Vừa nghĩ đến đó, một luồng hơi nóng hổi phả vào nơi đang bị tay Renka nắm lấy.
Luồng hơi thở từ miệng mơn trớn phần quy đầu khiến tôi bất giác rùng mình,
-Đồ điên... Thích không?
Giọng nói pha chút mỉa mai của Renka vọng ra từ trong chăn.
Thấy vậy, tôi nảy sinh ý định trêu chọc nên không nói gì mà chỉ gõ nhẹ lên đỉnh đầu Renka, cô ấy lại lầm bầm.
-Đồ chó... Chỉ muốn đấm cho một trận... Đồ rác rưởi không thể tái chế.
Chửi rủa như vậy thì Renka có thấy hả dạ hơn không?
Và không biết cô ấy có biết rằng điều đó khiến tôi vô cùng hưng phấn không nhỉ.
-Á bực mình...
Một tiếng thở dài khe khẽ bật ra.
Có vẻ cô ấy đã quyết tâm dùng miệng rồi, nhưng không biết phải làm thế nào nên đang lúng túng.
Đây cũng là một thử nghiệm mới mẻ đối với Renka.
Thay vì nói thẳng ra là muốn tôi cho vào, cô ấy muốn tự mình thử nghiệm một điều mới mẻ để làm lay động trái tim tôi.
Đó là một trong những đức tính lớn nhất của một người nô lệ.
Thực ra cũng không cần phải nghĩ ngợi cao siêu như vậy.
Chỉ cần coi đó là một diễn biến tự nhiên khi hai người quen nhau lâu là được.
Dù sao thì tôi cũng hoàn toàn không có ý định chỉ đạo Renka phải làm thế này thế kia.
Tôi muốn cô ấy tự mình thử nghiệm nên cứ nằm im.
Cốc, cốc.
Chắc vẫn chưa đủ can đảm để ngậm vào miệng sao?
Ngón tay Renka chạm vào quy đầu của tôi.
Cảm giác như cô ấy đang ướm thử xem có cho hết vào được không vậy, tôi kiên nhẫn chờ đợi thêm một chút thì sự chần chừ của cô ấy đã phá vỡ sự im lặng.
Một khoái cảm nóng hổi, ướt át và mãnh liệt truyền đến từ phần quy đầu.
Phập.
Cảm giác khiến cơ thể tự động co rúm lại đó khiến tôi bất giác đặt một tay lên đầu Renka,
-Ưm...!
Cô ấy bật ra một tiếng rên rỉ ngắn ngủi, nghẹn ngào, rồi cúi đầu xuống sâu hơn.
Hàm răng đều đặn của Renka lướt qua quy đầu và da thịt khá mạnh, gây ra một cơn đau nhói hoàn toàn khác với cảm giác bị véo.
Thực ra gọi là đau nhói thì cũng hơi khó nói.
Phải diễn tả là cảm giác hơi vướng víu, giống như bị cọ xát vào một con đường rải sỏi gồ ghề vậy?
Dù là gì thì cũng rất sướng.
Việc phần tóc mai của Renka khẽ chạm vào đùi tôi càng làm tăng thêm khoái cảm, coi như là đồ tặng kèm.
Tôi đang nghĩ như vậy thì,
“Á!”
Renka cắn mạnh vào vật thể của tôi đang nằm một nửa trong miệng cô ấy, khiến tôi hét lên đau đớn và giãy giụa.
Trái ngược với việc tôi gần như phát điên, Renka lại rất im lặng.
Nói chính xác hơn là cô ấy đã rút miệng ra và ngoan ngoãn nằm im.
Dựa vào phản ứng đó, có vẻ việc cắn tôi là một hành động phản xạ giống như tôi vừa nãy.
Chắc do nó vào sâu quá ngoài dự kiến nên cô ấy hoảng hốt ngậm chặt răng lại.
Chắc là vậy rồi. Nếu không thì con nô lệ của tôi đáng bị quất roi đến mức mông tím bầm mới phải.
Tôi vén chăn lên đến tận trên bụng, giả vờ tức giận và chất vấn Renka.
“Làm cái gì thế hả?”
“... Thì sao. Tại cậu làm trò kỳ cục nên tôi giật mình mới thế. Với lại đừng có nói trống không. Cậu á... Sao dám... Đồ rác rưởi...”
Cô ấy gần như ôm chặt lấy một bên chân tôi và đưa ra câu trả lời trơ trẽn.
Tôi cười khẩy trước bộ dạng đó của cô ấy và nói.
“Đứt thì tính sao?”
“Tôi cắn đâu có mạnh mà đứt. Với lại đứt thì nối lại là được chứ gì.”
“Nói thế mà nghe được à?”
“Thì làm bằng miệng nên mới nói thế. Cậu bị ngốc à?”
“Điên thật rồi đấy?”
“Đã bảo đừng có nói trống không cơ mà?”
“Nói một câu xin lỗi thì chết ai à?”
“Nếu cậu dùng kính ngữ hỏi tôi đang làm gì thì tôi đã xin lỗi rồi, nhưng cậu ăn nói xấc xược quá nên tôi hết muốn xin lỗi luôn.”
“Hết thuốc chữa với cô rồi.”
“Hết thuốc chữa cái gì mà hết... Này! Làm gì thế!”
Renka, người từ đầu đến cuối luôn cố giữ vẻ trơ trẽn, bỗng giật mình kinh hãi.
Bởi vì tôi đã tung hẳn chăn ra và đứng dậy.
Nhìn cô ấy vội vàng khép lại chiếc áo choàng tắm đang tuột một nửa, tôi cởi hẳn dây buộc áo choàng tắm của mình ra, nắm lấy cánh tay đang định kéo chăn lại của cô ấy và kéo nửa thân trên của cô ấy ngồi dậy.
“Á...! Làm gì thế cái tên này...! Bỏ ra không...!? Với lại cất cái đó đi...!”
Dám nhìn cái thứ mình vừa mút mát như nhìn đống rác rưởi bẩn thỉu sao.
Cần phải giáo dục lại. Không phải chỉ nói mồm mà là cần giáo dục thực sự.
Nghĩ vậy, tôi tắt đèn phòng ngủ và bật đèn ngủ ở mức rất yếu.
Đây là phép lịch sự tối thiểu. Để giảm bớt sự phản cảm của Renka sắp tới và giữ lại cho cô ấy chút lòng tự trọng.
Làm xong, tôi đưa vật đó của mình ra trước mặt cô ấy - người đang ngồi nửa vời với vẻ mặt ngơ ngác.
Và tôi nói ngắn gọn, bằng giọng điệu ra lệnh.
“Quỳ xuống.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
