Chương 582: Ngoại Truyện - Hậu Nhật Đàm 1: Dục Vọng Hay Lòng Tự Trọng (2)
Sột soạt.
“Á, xin lỗi.”
Đang giả vờ tập trung xem anime, chân Renka lại gác lên người tôi rồi hạ xuống.
Lúc nãy cô ấy cũng làm vậy. Không chỉ một lần này, mà cứ thỉnh thoảng cô ấy lại ngáp ngắn ngáp dài, trở mình rồi chạm vào người tôi.
Cứ như thể đang hành động theo bản năng để tìm một tư thế thoải mái cho mình vậy.
“Không sao. Đội trưởng buồn ngủ rồi à?”
“Một chút.”
“Chắc tại xem rồi nên thế? Dù sao thì Đội trưởng buồn ngủ cứ ngủ đi.”
“Sợ cậu làm trò bậy bạ nên không dám ngủ.”
“Lại nói câu đó à? Đã bảo là không làm mà?”
“Không tin.”
“Nghĩ theo lẽ thường xem nào. Nếu tôi muốn làm với Đội trưởng thì tôi cứ sờ thẳng luôn chứ đợi lúc Đội trưởng ngủ làm gì?”
“Biết đâu cậu lại có sở thích đó.”
“Sở thích đó? Là sao?”
“Thì lén lút lúc người ta đang ngủ... À tóm lại là mấy trò kiểu đó.”
Chắc cô ấy đang nói đến một dạng BDSM Play... kiểu như cưỡng hiếp lúc ngủ.
Tôi vốn không nghĩ đến chuyện đó, nhưng nghe Renka nói vậy tự dưng lại thấy hứng thú.
Cảnh Renka đang ngủ say, chợt cảm nhận được có thứ gì đó đâm sâu vào bên dưới mình, cơ thể đang rã rời bỗng vùng vẫy, miệng cuống cuồng hét lên "Quýt" với tôi...
Sự kích thích mang tính phản luân lý này chắc chắn sẽ rất tuyệt.
“Không có chuyện đó đâu.”
“Đã bảo là không tin rồi mà.”
“Vậy Đội trưởng định làm gì?”
“Xem anime.”
“Buồn ngủ thế kia liệu có xem nổi không?”
“Ồn ào. Tôi sẽ không để cậu dẫn dắt tình huống theo ý cậu đâu.”
Thế thì sang phòng khác khóa cửa lại mà ngủ.
Tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện đó.
Dễ đoán, quá dễ đoán.
“Vậy sao.”
“... Đồ rác rưởi.”
“Sao lại thế nữa rồi? Cả ngày hôm nay Đội trưởng kiềm chế không chửi thề làm tôi thấy vui lắm cơ mà.”
“Tại cậu cứ chọc tức tôi nên thành thói quen rồi.”
“Nếu vậy thì tôi xin lỗi.”
“Đừng có giả vờ tốt bụng.”
“Nói gì cũng bị chửi. Thôi tôi xem anime đây.”
“Tùy cậu.”
Cứ thế, tôi ngậm miệng và chỉ nhìn chằm chằm vào tivi, lúc này Renka hắng giọng.
Rồi như cảm thấy áy náy vì câu nói lúc nãy, cô ấy lí nhí xin lỗi tôi.
“Sorry.”
Thậm chí còn không muốn nói "Xin lỗi" nên mới dùng từ "Sorry".
Lúc nãy chạm vào chân tôi thì tự nhiên lắm cơ mà... Thật cạn lời.
Đồng thời, một cảm giác yêu thương trào dâng. Tôi chỉ muốn đè Renka ra ngay lập tức và lăng nhục đôi môi cô ấy một cách tàn nhẫn.
Cố gắng kìm nén cảm xúc đó, tôi chỉ khẽ gật đầu, Renka liền dùng ngón chân véo vào bên hông đùi tôi.
Đây không phải là hành động hờn dỗi vì bị tổn thương.
Mà là vì không thể trực tiếp bày tỏ cảm xúc rạo rực, hồi hộp của mình nên cô ấy mới làm trò vòng vo như vậy.
Biết rất rõ điều đó nên tôi chẳng hề có phản ứng gì trước hành động của cô ấy.
Chắc vì thế nên cô ấy càng sốt ruột hơn chăng?
Renka đặt tay lên bụng tôi rồi từ từ vạch áo choàng tắm ra.
Sợi dây buộc cẩn thận bị nới lỏng, vạt áo mở sang hai bên để lộ phần bụng.
Renka luồn tay vào đó, dựng móng tay lên và chọc chọc vào da thịt tôi.
“Đội trưởng làm gì thế?”
“Thì cũng có thể làm thế này chứ sao. Như cậu nói, tôi là...”
“Đội trưởng là gì cơ.”
“Gì đâu.”
Có lẽ cô ấy định nói: "Như cậu nói, tôi là bạn gái cậu, làm mấy trò này cũng được chứ sao".
Muốn bày tỏ tình cảm thì cứ làm như lúc chửi tôi ấy... Thật nực cười.
Tất nhiên với tôi thì Renka làm gì cũng đáng yêu nên chẳng sao cả, nhưng bản thân cô ấy chắc sẽ thấy hơi bức bối.
“Biết rồi.”
“Biết cái gì mà biết. Xem anime đi.”
“Vâng.”
Bản thân bộ anime không có gì thú vị.
À không, phải nói là không có hứng thú mới đúng.
Dù chiếu cảnh nào tôi cũng chẳng có ý định muốn xem, cơn buồn ngủ cứ thế ập đến, nên tôi giả vờ xem một lúc rồi nhắm mắt lại luôn.
Cứ ngủ một giấc rồi dậy xem phản ứng của Renka sau vậy.
Sột soạt.
Cảm giác nhồn nhột truyền đến từ thắt lưng khiến tôi tỉnh giấc từ một giấc ngủ nông, tôi vẫn nhắm nghiền mắt và quan sát tình hình.
Hơi thở nóng hổi của Renka phả ra từng nhịp dài, đều đặn, mơn trớn cổ tôi.
Những ngón tay thon thả của cô ấy đang đặt ở thắt lưng tôi, sau một thoáng chần chừ, chúng tiếp tục trượt xuống dưới, lướt qua háng và dừng lại ở một bên đùi.
Đồng thời, Renka thở hắt ra một hơi thật mạnh.
Từ nãy đã thấy cô ấy có vẻ hưng phấn rồi, chắc do tôi không có hành động gì mờ ám nên sự hưng phấn đó càng trở nên mãnh liệt hơn.
“Á bực mình...”
Tiếp đó là một tiếng thở dài đầy vẻ thất vọng.
Tưởng cô ấy đang cảm thấy tự ti, nhưng có vẻ cô ấy đang đấu tranh giữa đạo đức và sự phản luân lý thì đúng hơn.
Liệu Renka sẽ chọn cách nào đây?
Kết quả có ngay lập tức.
“Hà...”
Renka rút bàn tay đang định sờ soạng bên dưới của tôi ra, rồi quay lưng lại với tôi.
Dù dục vọng có sục sôi đến mấy, cô ấy cũng nghĩ rằng không nên tấn công tôi lúc tôi đang ngủ.
Sợ tôi trêu chọc hay chế giễu sao?
Không hẳn, có lẽ chỉ là vấn đề về khuynh hướng thôi.
Nhưng chắc chắn cô ấy đang rất khao khát được tôi tấn công. Renka của chúng ta là một cô nô lệ có tố chất M (Masochist) rất cao mà.
Renka cứ giữ nguyên tư thế đó, cuộn tròn người lại như con tôm và rên rỉ.
Cô ấy đang rất khó khăn trong việc kiểm soát cơ thể đang nóng rực của mình.
Bộ dạng của tôi hôm nay ưng ý đến mức khiến cô ấy có phản ứng như vậy sao?
Nếu tôi ăn mặc như hôm nay và yêu cầu chơi trò BDSM Play, có khi cô ấy sẽ vui vẻ đồng ý cũng nên.
Sột soạt-!
Cơ thể Renka cựa quậy trong chăn rồi dừng lại.
Chẳng lẽ định tự xử nhưng lại thấy tự ti nên thôi à?
Dù là gì thì tôi cũng không thể để mặc Renka trong tình trạng này được.
Chạm.
“Ưi...!?”
Tôi khẽ chạm vào gáy Renka, cô ấy giật nảy mình như cá mắc cạn rồi quay đầu lại.
“Á...!”
Và khi nhìn thấy tôi đang lờ đờ nhìn mình, cô ấy giật mình kinh hãi như thể vừa nhìn thấy ma.
Một bộ dạng khá đáng yêu, nhưng thứ đập vào mắt tôi lại là thứ khác.
Đó chính là khuôn mặt đỏ bừng, nóng rực của Renka.
Khuôn mặt vốn trắng trẻo của cô ấy nay lại ửng đỏ toàn bộ như người vừa uống rượu mạnh.
Nhìn là thấy ngay. Đó là bằng chứng cho thấy cô ấy đang vô cùng hưng phấn.
“Đội trưởng làm gì thế?”
“...”
“Đội trưởng ốm à? Mặt đỏ bừng kìa.”
“Đỏ đâu mà đỏ...!”
Renka cao giọng.
Bình thường tôi rất nhạy bén trong mấy chuyện này, nay lại tỏ ra chậm tiêu nên cô ấy vừa bực mình vừa thấy tủi thân.
Cũng có vẻ cô ấy đang lo lắng không biết tôi có nhìn thấy cảnh cô ấy định tự an ủi mình hay không.
Nhìn cô ấy nhanh chóng trừng mắt, tôi cố nhịn cười và nói.
“Sao tự dưng lại nổi cáu thế.”
“Cứ ngủ tiếp đi...!”
“Ngủ tiếp đi á? Giọng điệu hơi...”
“Thì sao...! Không muốn ngủ thì xem anime đi...”
“Tỉnh ngủ rồi, anime cũng không muốn xem thì phải làm sao?”
“Sao tôi biết được...?”
“Đội trưởng gợi ý thử xem.”
“... Ăn cái gì đó đi.”
“Tôi không đói. Đội trưởng đói à?”
“Không.”
“Vậy làm gì bây giờ?”
“Cái tên chó... Cậu đang trêu tôi đấy à?”
“Sao tôi phải trêu Đội trưởng? Có lý do gì đâu.”
“Lúc nào cậu chẳng trêu tôi vô cớ...! Bây giờ chắc cũng thế chứ gì...!”
Renka đang hiểu lầm một chuyện.
Tôi không bao giờ trêu chọc cô ấy vô cớ.
Vì phản ứng của cô ấy thú vị nên tôi mới trêu thôi.
“Không phải đâu.”
“Không phải cái gì... Đồ bẩn thỉu, đê tiện...”
“Sao tự dưng lại lôi từ đê tiện ra thế?”
“Á bực mình...! Đừng có chơi chữ nữa, cứ nằm ườn ra đó mà... Á...!?”
Đang định nổi đóa lên, Renka bỗng thốt lên một tiếng kêu thất thanh.
Đó là chuyện xảy ra ngay sau khi tay tôi luồn vào trong vạt áo choàng tắm của Renka từ dưới chăn.
“L-làm cái gì thế...!”
Cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng cơ thể lại rất thành thật, mỗi lần tay tôi lướt qua eo trần và xương chậu của cô ấy là cô ấy lại giật nảy mình.
Mặc kệ Renka đang chất vấn, tôi đưa tay xuống thấp hơn, và khi chạm vào một chất lỏng ấm áp, dính dớp ở vùng đùi, tôi mở to mắt.
Tôi biết cô ấy đang hưng phấn từ lâu rồi, nhưng không ngờ lại ướt át đến mức chảy ròng ròng thế này.
Tự dưng thấy hối hận vô cùng. Nếu đến mức này thì chắc Renka đã không thể chịu đựng nổi mà tự mình tấn công tôi rồi.
Quả nhiên con người phải có sự kiên nhẫn. Vừa thấy phản ứng của Renka đã vội vàng động thủ nên mới bỏ lỡ cảnh tượng mới mẻ này đây.
Vốn dĩ mục tiêu là thế mà, thật thảm hại.
“Cái gì đây?”
“...”
Phập-!
Chắc do nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi nên thấy xấu hổ chăng?
Renka kéo thốc chăn lên che kín mặt.
Bộ phận cơ thể duy nhất của Renka thò ra ngoài chăn là những ngón tay, những chiếc móng tay sơn màu tím đen đang cựa quậy vò nát chiếc chăn trông thật đáng yêu.
Trong tình cảnh này mà Renka vẫn không hề có ý định hất tay tôi đang sờ soạng chân cô ấy ra.
Thấy vậy thật ngộ nghĩnh, tôi liền chúi mặt vào trong chăn, nơi Renka đang nơm nớp lo sợ.
Và trong bóng tối đó, tôi lần theo tiếng thở và tiến sát đến ngay cạnh Renka.
“L-làm gì thế...”
Giọng nói đã nhỏ hơn lúc nãy một chút.
Đó là bằng chứng cho thấy giờ đây nhu cầu giải tỏa dục vọng đã trở nên cấp thiết hơn cả sự xấu hổ.
Khi tôi áp sát cơ thể vào Renka - người đang thở hắt ra từng luồng khí nóng hổi, một tiếng "ực-!" vang lên.
Có vẻ cô ấy đang mong chờ lắm đây... Nhưng thật đáng tiếc cho Renka, tôi hoàn toàn không có ý định chủ động tiếp cận cô ấy.
Nếu thực sự muốn làm thì Renka phải tự mình sấn tới.
Ít nhất tôi cũng định duy trì thái độ này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
