Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 47

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1685

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 506

Web Novel - Chương 119: Điều ước lần 1 (2)

Chương 119: Điều ước lần 1 (2)

“Tetsuya-kun, sao hôm nay cậu ít nói thế?”

Trước câu hỏi của Miyuki đang ngồi ở ghế phụ, Tetsuya nãy giờ vẫn ngồi im lặng ở ghế sau nhìn ra ngoài cửa sổ giật mình đáp.

“Tại tớ có nhiều chuyện phải suy nghĩ...”

“Chuyện phải suy nghĩ? Chuyện gì thế?”

Qua gương chiếu hậu, tôi thấy ánh mắt Tetsuya hướng về phía mình.

Tôi thừa biết hắn đang nghĩ gì.

Chuyện liên quan đến tôi nên khó nói ở đây chứ gì? Tao biết thừa.

“... Nhiều chuyện lắm. Phải nghĩ đến kỳ thi cuối kỳ nữa...”

“Cậu cũng biết lo xa gớm nhỉ? Vậy hôm nay tớ gọi video kèm cậu học nhé?”

“Hả? Cậu làm thế được không?”

“Đương nhiên rồi. Tớ không ra ngoài được vì sợ mẹ mắng, nhưng chừng đó thì dư sức.”

“Vậy nhờ cậu nhé. Lâu lắm rồi mới được cậu kèm học đấy.”

Khuôn mặt Tetsuya giãn ra hẳn.

Được Miyuki - người mà giờ hắn không thể với tới - chơi cùng nên sướng rơn lên, trông đến là thảm hại.

Đến nhà Tetsuya, tôi nhân từ nhận lời cảm ơn của cái thằng trơ trẽn đó rồi nổ máy rời đi.

Thấy vậy, Miyuki tròn mắt hỏi.

“Hôm nay cậu tốt bụng thế? Có chuyện gì à?”

“Thế này mà gọi là tốt bụng á?”

“Với Matsuda-kun thì thế là cực kỳ tốt bụng rồi...”

“Vậy sao? Nhưng mà hôm nay cậu có vẻ hơi hư hỏng đấy nhé?”

“Sao cơ?”

“Không nhớ chuyện tiết 1 à?”

Mặt Miyuki đỏ bừng.

Cô ấy nhớ lại chuyện nắn bóp đũng quần tôi.

Cắn nhẹ môi dưới, cô ấy nói.

“L, lúc đó tại tớ tức quá nên mới làm thế thôi...! Ai bảo Matsuda-kun cứ làm tớ khó xử...”

“Nên cậu định trả đũa tớ à?”

“Thì... cũng có phần là thế...”

“Lần sau lại làm thế nữa nhé.”

Nghe tôi nói bóng gió rằng tôi rất thích, Miyuki vội vàng quay mặt ra ngoài cửa sổ.

Chắc cô ấy đang thấy xấu hổ vì hành động bồng bột trẻ con của mình.

Cười khúc khích, tôi lặng lẽ lái xe đến tổ ấm của cô ấy.

“Đến nơi rồi.”

“...”

Miyuki im lặng xách cặp, mở cửa xe rồi quay lại nhìn tôi.

Làn da đẹp đến mức lúc nào nhìn cũng phải trầm trồ, cùng những đường nét thanh tú trên khuôn mặt, trông cô ấy thật sự rất xinh đẹp.

“Nhìn gì mà nhìn?”

Tôi hất cằm, cất giọng cộc lốc, Miyuki đột nhiên thè lưỡi lêu lêu tôi.

Rồi cô ấy vội vàng xuống xe, vừa đóng cửa lại đã co giò chạy thẳng đến cửa nhà.

Đã định làm giá thì làm cho trót đi, cái dáng vẻ cuống cuồng đó trông chỉ thấy buồn cười thôi.

Mở cửa bước vào trong, Miyuki thò mỗi cái đầu ra ngoài, thấy xe tôi vẫn đỗ ở đó, cô ấy lại thè lưỡi lêu lêu lần nữa.

Lần này còn nhắm tịt cả hai mắt lại.

Bật cười trước hành động đáng yêu đó, tôi đợi Miyuki vẫy tay rối rít rồi đóng cửa lại mới lái xe hướng về trung tâm thành phố, chính xác hơn là Khách sạn Rafia - nơi tôi từng massage thình thịch cho Chinami.

Đỗ xe ở lối vào rồi bước vào sảnh, một khung cảnh quen thuộc chào đón tôi.

Bầu không khí u ám của khu vực sảnh chỉ hoạt động bằng máy tự động (Kiosk).

Nếu Renka bước vào đây, liệu cô ta có run rẩy vì bất an không nhỉ? Tò mò thật đấy.

Phòng tôi thuê là một phòng tiêu chuẩn.

Một căn phòng chỉ dành riêng cho việc nghỉ ngơi, không hề có bất kỳ dụng cụ hỗ trợ concept play nào.

Ngả lưng xuống chiếc giường của căn phòng trông giống hệt phòng khách sạn 3 sao bình thường, tôi gọi điện cho Renka.

Sau ba bốn hồi chuông,

-Alo?

Giọng nói thân thiện của Renka vang lên từ đầu dây bên kia.

Xung quanh khá ồn ào, có vẻ cô ta đang ở ngoài...

Chắc lại đang ở Akihabara chứ gì? Không nhìn cũng đoán ra.

“Tôi đây.”

-Ai... À... Matsuda?

Giọng điệu thay đổi 180 độ trở nên lạnh lùng ngay lập tức, nghe mà tủi thân ghê.

À không, nhận ra giọng tôi qua điện thoại thì phải cảm ơn mới đúng chứ nhỉ?

“Vâng. Đội trưởng không lưu số tôi à?”

-Không... Có lưu, nhưng nãy tôi không nhìn tên người gọi mà bắt máy luôn.

“Ra vậy. Đội trưởng đang ở đâu thế.”

-Đang ở ngoài.

“Ở ngoài là ở đâu.”

-Thì ở ngoài là ở ngoài chứ sao.

Không muốn cho tôi biết đến thế cơ à?

Sau này tôi sẽ bắt cô phải tự động báo cáo cho xem.

Cười khẩy một tiếng, tôi đi thẳng vào vấn đề.

“Bây giờ Đội trưởng rảnh chứ? Đến địa điểm tôi gửi đi.”

-Cái gì... Tại sao tôi phải đến?

“Tôi định dùng một điều ước.”

Chỉ còn tiếng ồn ào như phát ra từ biển quảng cáo và tiếng người nói chuyện vọng lại qua điện thoại.

Có vẻ Renka đã cạn lời.

Một lúc sau, Renka hỏi với giọng điệu vô cùng bối rối.

-Cậu định dùng điều ước bây giờ á...? Mới đi tập huấn về được một ngày thôi mà...?

“Dùng lúc nào là quyền của tôi chứ.”

-Bây giờ tôi đang bận... Í, ít ra cậu cũng phải báo trước một tiếng...

Thế thì còn gì vui nữa.

Tôi muốn thấy cảnh cô vứt bỏ mọi thứ đang làm để chạy đến theo lệnh của tôi cơ.

“Nếu là việc quan trọng thì tôi có thể châm chước cho, nhưng thế thì tính là thêm 1 điều ước nhé.”

-Hả!? Cậu đang nói cái điều vô lý gì vậy...! Đâu có thỏa thuận như thế...!

“Đã bảo là ngoại trừ những điều kiện đã thỏa thuận trước thì yêu cầu gì cũng được mà. Không phải sao?”

-Th, thì đúng là vậy...

“Nên tôi mới không nói trước... Nhưng mới thế này mà Đội trưởng đã làm khó rồi. Hay là tôi bỏ qua cho nhé? Coi như chưa có chuyện điều ước này nhé?”

Renka rất ghét phải chịu thua trong những chuyện liên quan đến tôi.

Chỉ cần khích tướng kiểu ban ơn thế này thôi, Renka - người đã bị chà đạp lòng tự trọng một lần trong đợt tập huấn - sẽ càng không muốn lùi bước và lập tức cắn câu ngay.

-Bỏ qua là bỏ qua thế nào...! Tôi đến! Đến là được chứ gì...! Đến đâu hả!?

Đúng như dự đoán, Renka đáp lại bằng giọng điệu khá gay gắt.

Dễ đoán thật đấy. Chẳng kém gì Chinami.

Tôi bật loa ngoài rồi gửi vị trí cho Renka.

“Đội trưởng kiểm tra tin nhắn đi. Đến đây mất bao lâu?”

-... Khoảng... 30 phút. Nếu tàu đến trễ thì có thể mất thêm 10 phút nữa.

“Vậy là 40 phút nhé. Tôi bắt đầu tính giờ từ bây giờ đấy? Đến nơi thì liên lạc cho tôi.”

-Biết rồi.

Tút.

Điện thoại bị ngắt cái rụp.

Hình như tôi thấy được cảnh Renka đang nắm chặt tay run rẩy vì tức giận thì phải, là ảo giác chăng?

Cười khúc khích, tôi cởi phăng quần áo rồi bước vào phòng tắm.

@@

‘Cái gì đây...?’

Đến nơi trước giờ hẹn 5 phút, Renka ngước nhìn tòa nhà cao tầng sừng sững trước mặt.

Một tòa nhà mang tên [Khách sạn Rafia] chễm chệ nằm đó... Chuyện này là sao?

Nhắm chặt đôi mắt to tròn rồi mở ra, Renka liên tục đối chiếu vị trí trên điện thoại với tòa nhà.

“Đúng mà...?”

Nhìn đi nhìn lại mấy lần vẫn đúng là địa điểm Matsuda gửi.

Nghiêng đầu suy nghĩ một lát, Renka mở mạng lên tìm kiếm Khách sạn Rafia.

Và,

[Khách sạn Rafia]

[Phân loại: Love Hotel]

[Đánh giá: 4.8/5]

Nhìn thấy kết quả tìm kiếm hiện ra chình ình, cô trợn tròn mắt.

‘L, Love Hotel...?’

Bây giờ Matsuda đang gọi cô đến cái nơi... mà nam nữ ân ái với nhau sao?

Đứng hình mất một lúc, ánh mắt Renka trở nên lạnh lẽo.

Cô lập tức gọi điện cho Matsuda, ngay khi có người bắt máy, cô liền gắt lên.

“Cậu đang làm cái trò gì vậy hả?”

-Trò gì là trò gì.

“Tại sao cậu lại gọi tôi đến Love...”

Đang định chất vấn, Renka vội vàng lấy tay che miệng lại.

Cô sợ lớn tiếng sẽ gây sự chú ý.

Nhanh chóng nhìn quanh, cô hạ giọng xuống.

“Tại sao cậu lại gọi tôi đến Love Hotel...? Đừng bảo là cậu...”

-Từ bữa trước Đội trưởng cứ tự suy diễn linh tinh rồi nhé? Tôi biết giới hạn nên đừng lo.

Nghe giọng điệu vô cùng bình tĩnh và lạc quan của Matsuda, cô có cảm giác như mình đã hiểu lầm.

Dù nhìn bề ngoài thì đây rõ ràng là một địa điểm đáng ngờ.

“L, làm sao tôi tin cậu được...?”

“Dù tôi có làm càn thì cũng không đến mức khốn nạn như vậy đâu. Tôi đến đây chỉ để nghỉ ngơi thôi, thật đấy.”

“Muốn nghỉ ngơi thì về nhà mà nghỉ... Hoặc là...”

-Đội trưởng khó tính thật đấy. Nhập số 503 vào máy Kiosk sẽ có thẻ từ chạy ra, muốn đến thì đến, muốn về thì về.

“Đợi đã... Matsu...”

Tút.

Đang định nói gì đó thì điện thoại bị ngắt.

Cười khẩy mấy tiếng, Renka bực bội nhét điện thoại vào túi.

Đi thì đi.

Đến đó đường hoàng thực hiện điều ước của Matsuda rồi về.

Nếu cậu ta dám giở trò đồi bại với cô, cô sẽ đá vỡ bi cậu ta.

Kìm nén cơn giận đang sôi sục trong lòng, Renka khựng lại một chút rồi bước vào trong tòa nhà.

Khu vực sảnh với ánh đèn mờ ảo chào đón cô.

Không hiểu sao lại mang đến một bầu không khí u ám, bên trong nồng nặc mùi nước hoa xịt phòng rẻ tiền.

Cảm thấy bồn chồn, Renka ngó nghiêng xung quanh rồi phát hiện ra chiếc máy Kiosk mà Matsuda nhắc đến.

Lóng ngóng thao tác nhập số phòng, một tiếng "tít" vang lên và chiếc thẻ từ chạy ra ở khe bên dưới.

‘Sao an ninh lỏng lẻo thế này...?’

Dù biết là có camera giám sát, nhưng không có lấy một nhân viên túc trực thì có quá đáng không?

Dù là Love Hotel thì cũng mang tiếng là khách sạn mà... Hay là có nhân viên ngồi sau tấm kính mờ kia?

Vừa nghĩ ngợi mông lung vừa bước vào thang máy, Renka cố giấu vẻ căng thẳng, nhấn nút lên tầng 5.

Sau đó, cô nhìn biển báo số phòng ở giữa hành lang để tìm phòng 503, hít một hơi thật sâu rồi quẹt thẻ.

Tít tít.

Cánh cửa mở ra cùng tiếng bíp của máy móc.

Cẩn thận kéo tay nắm cửa, trái ngược với hành lang tối tăm, một luồng ánh sáng rực rỡ hắt ra từ bên trong.

Đứng chần chừ một lúc nhìn vào căn phòng im ắng, Renka nghiến chặt răng khi nghe thấy giọng nói của Matsuda vọng ra từ góc khuất sau bức tường nhà vệ sinh.

“Đến rồi à? Vào đi. Có dép đi trong nhà đấy, cởi giày ra nhé.”

“...”

Ngoan ngoãn thay dép, Renka sải đôi chân dài bước vào.

Vừa bước vào phòng, đập vào mắt cô đầu tiên là hình ảnh Matsuda với mái tóc ướt sũng như vừa tắm xong, đang gối đầu lên gối nằm ườn ra một cách thảnh thơi.

Thật nực cười nhưng cô cố không để lộ ra mặt.

Nghĩ vậy, Renka lên tiếng.

“Tôi phải thêm một điều kiện nữa.”

“Tự dưng lại nói gì thế? Chuyện đó hôm qua bàn xong hết rồi mà.”

“Không... Vậy ý cậu là bắt tôi cứ phải sống trong lo sợ không biết lúc nào cậu sẽ gọi đến à? Lần này may mà tôi không có việc gì gấp... Cậu thử đặt mình vào vị trí của tôi xem. Nếu cậu đang có việc bận không thể bỏ dở mà tôi lại gọi cậu đến thì cậu thấy sao?”

Nghe vậy, Matsuda xoa xoa cằm.

“Ưm... Chắc chắn là sẽ rất khó xử.”

“Thấy chưa...! Điều tôi mong muốn rất nhỏ nhoi. Từ lần sau, đừng có gọi đột ngột nữa, hãy báo trước cho tôi biết thời gian và địa điểm. Nếu tôi dùng điều ước, tôi cũng sẽ nghĩ cho hoàn cảnh của cậu. Như vậy thì công bằng cho cả hai, đúng không?”

“Tôi sẽ suy nghĩ tích cực về chuyện đó.”

Cứ tưởng cậu ta sẽ cãi cùn, may mà vẫn nói lý lẽ được.

Thở phào nhẹ nhõm trong lòng, Renka hỏi.

“Vậy... điều ước là gì?”

“Trước khi ước, tôi có một chuyện muốn hỏi.”

“Nói đi.”

“Mấy giờ Đội trưởng phải về?”

“Về đâu?”

“Về nhà ấy.”

“10 giờ tôi phải xuất phát từ đây.”

“Nếu tôi đưa Đội trưởng về thì sao?”

“... Vậy thì chắc 11 rưỡi cũng được.”

“Vậy sao? Tôi hiểu rồi. Đội trưởng cứ đứng đó đi.”

Gật gù, Matsuda cầm điều khiển TV bấm bấm rồi mở một kênh giải trí.

Sau đó, cậu ta nằm với tư thế vô cùng thoải mái và bắt đầu xem.

Không hiểu tên này đang định làm cái quái gì, Renka lên tiếng.

“Cậu làm gì thế...? Ước đi chứ.”

“Tôi ước rồi mà.”

“Lúc nào?”

“Vừa nãy đấy. Tôi ước Đội trưởng cứ đứng đó mà.”

“...”

Miệng Renka hơi hé mở.

Việc cô cứ đứng yên đó là điều ước á?

Trên đời này làm gì có cái điều ước nào giản dị thế này?

Đang định suy nghĩ sâu xa về hành động khó hiểu của Matsuda, cậu ta bật màn hình điện thoại lên xem giờ rồi nói tiếp.

“Cho đến khi tôi bắt chuyện, Đội trưởng không được mở miệng nói trước đâu đấy. Bây giờ là 7 giờ... Vậy Đội trưởng cứ đứng đó khoảng bốn tiếng rưỡi là được.”

“... Cái gì? Thế là sao...”

Đang ngớ người ra, Renka bỗng nín thở.

Bởi vì Matsuda vừa đưa ngón trỏ lên môi, ra hiệu cho cô im lặng.

Nhìn chằm chằm vào Renka, thấy cô lập tức ngậm chặt miệng lại, Matsuda mỉm cười ranh mãnh như thể rất hài lòng rồi quay lại xem TV.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!