Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 55

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1690

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 508

Web Novel - Chương 118: Điều ước lần 1

Chương 118: Điều ước lần 1

“Nhắc mới nhớ, không thấy Takashi đến nhỉ.”

Trước khi giờ học bắt đầu, tôi thẫn thờ nhìn xuống sách giáo khoa rồi lẩm bẩm.

Nghe vậy, Miyuki nghiêng đầu hỏi.

“Takashi? Ý cậu là Watanabe Takashi á?”

“Ừ. Đáng lẽ phải đi học lại từ 2 tuần trước rồi, thế mà bảo đi học việc của bố xong lặn mất tăm luôn.”

“Cậu ta đừng đến luôn thì tốt.”

Phũ phàng thật đấy.

Mà cũng phải, Miyuki còn ghét Takashi hơn cả tôi mà.

Gọi cả họ lẫn tên, thậm chí còn chẳng thèm thêm kính ngữ "-kun" vào nữa là đủ hiểu rồi.

“Đừng ghét nó quá. Nó cũng giúp tớ lúc bị đánh mà.”

“Tớ biết. Nhưng ghét thì vẫn ghét thôi, biết làm sao được? Con người cậu ta... rẻ tiền lắm.”

“Tớ cũng thế mà?”

“Ừ. Matsuda-kun cũng rẻ tiền. Nhưng mà...”

Miyuki liếc nhìn lên bàn trên, hạ giọng nói tiếp.

“Không đến mức như Watanabe Takashi đâu. Với lại sự rẻ tiền của Matsuda-kun mang lại cảm giác dễ chịu.”

Sự rẻ tiền mang lại cảm giác dễ chịu rốt cuộc là cái quái gì.

Giống như kiểu một người đẹp trai nói bậy bạ thì nghe lại thấy buồn cười ấy hả?

Cười nhạt trước câu trả lời có phần ngớ ngẩn của Miyuki, tôi kéo ghế sát lại rồi luồn tay vào mặt trong đùi cô ấy.

“Như thế này á?”

Vừa bị chạm vào, Miyuki đã giật nảy mình rồi ngó nghiêng xung quanh.

Cô ấy nhích người, tóm lấy cổ tay tôi đẩy sang một bên.

Rồi thì thầm bằng một giọng rất nhỏ.

“Mới sáng ngày ra đừng có làm mấy trò này...”

“Sao.”

“Sao trăng gì... Cậu nói thế mà nghe được à...? Lỡ ai nhìn thấy thì cả hai đứa mình đều bị phạt điểm đấy...”

Nhìn cái dáng vẻ cúi gập người sát mặt bàn, mặt mày nhăn nhó của cậu thì không bị phát hiện cũng thành bị phát hiện đấy.

Tôi ngoan ngoãn rút tay lại, lúc này Miyuki mới thở phào nhẹ nhõm, thẳng lưng ngồi ngay ngắn.

Không lâu sau, một giáo viên trung niên bước vào với khuôn mặt mệt mỏi và bắt đầu điểm danh.

Tiết học bắt đầu.

Trong lúc cả lớp đang im lặng theo dõi bài giảng của giáo viên,

Sột soạt...

Một thứ gì đó mềm mại luồn vào giữa hai chân tôi khi tôi đang ghi chép.

Giật mình, tôi dừng hẳn chiếc bút chì kim đang cầm trên tay, thứ đó bắt đầu nắn bóp đũng quần tôi một cách trắng trợn.

“...”

Tôi quay sang nhìn Miyuki với vẻ mặt hoang mang tột độ, nhưng cô ấy không hề chớp mắt, vẫn nhìn thẳng lên bảng.

Vậy mà tay vẫn không ngừng cử động, kích thích phần dưới của tôi. Rõ ràng bảo tôi đừng làm thế mà bản thân lại đang tận hưởng, thật nực cười.

Có vẻ cô ấy rất thích thú khi thấy tôi tỏ ra yếu đuối lúc cô ấy "giải quyết" cho tôi ngày hôm qua.

Thời gian trôi qua, Miyuki càng mạnh dạn sờ soạng "cậu bé" của tôi hơn.

Máu bắt đầu dồn xuống thân dưới.

Mỗi lần Miyuki siết tay, nửa thân dưới của tôi lại vô thức giật nảy lên.

“Matsuda? Em thấy không khỏe ở đâu à?”

Giáo viên đang vừa giảng bài vừa quan sát học sinh liền gọi tên tôi.

Cùng lúc đó, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, bàn tay của Miyuki rụt tọt ra ngoài.

Đang lúc hưng phấn, tôi đành nuốt sự tiếc nuối vào trong và lắc đầu.

“... Dạ không ạ. Em chỉ đang chỉnh lại tư thế ngồi thôi...”

“Được rồi. Nào, vậy thì chỗ này...”

Thầy giáo tiếp tục bài giảng.

Lặng lẽ trút ra một tiếng thở dài nóng hổi từ tận đáy lòng, tôi quay sang nhìn Miyuki.

“Sao thế?”

Miyuki nhìn tôi với vẻ mặt thản nhiên.

Cái kiểu trơ trẽn một cách tự nhiên này... Đang học theo tôi đấy à?

Chẳng ai bảo ai, chúng tôi nhìn nhau rồi bật cười khúc khích.

Đang cười thì thấy ngứa ngáy sau gáy, tôi quay đầu lại thì thấy Tetsuya đang liếc nhìn hai đứa tôi tình tứ với nhau.

Cảm thấy chướng mắt à?

Sáng nay lúc tôi chở đến Học viện, mặt mũi cũng đã xị ra rồi...

Càng bóc tách càng thấy nhiều bộ mặt mới của thằng này.

Tất nhiên là theo chiều hướng tiêu cực.

Sau giờ học buổi chiều, trên đường đến câu lạc bộ.

Khuôn mặt ủ rũ suốt cả ngày hôm nay của Tetsuya đã giãn ra khá nhiều.

Có vẻ hắn đang rất mong chờ được gặp Renka...

Vẫn còn tình cảm với Miyuki nên không cam tâm khi thấy tôi ở bên cạnh cô ấy, nhưng lại không muốn bỏ lỡ bầu không khí tốt đẹp với Renka.

Có khi kẻ lăng nhăng thực sự không phải tôi mà là thằng ranh này cũng nên? Tôi thầm nghĩ vậy.

Tetsuya im lặng suốt dọc đường, mãi đến khi gần tới phòng câu lạc bộ Kendo mới lên tiếng.

“Hôm nay cậu cũng làm quản lý à?”

“Ừ.”

“Lát nữa xong việc, chúng ta đấu tập một ván được không?”

“Đấu tập?”

“Hồi đi tập huấn tôi thua thảm quá... Đã bảo là sẽ cho cậu thấy sự tiến bộ mà chưa kịp làm gì đã xong rồi. Trong lòng cứ thấy bứt rứt sao ấy...”

Cũng có tinh thần hiếu thắng đấy chứ.

Được rồi, cứ sống hết mình đi. Trông cũng được đấy.

Tôi vỗ vai Tetsuya, nói những lời trái với lòng mình.

“Chưa kịp làm gì là sao... Tại tôi bị đánh trúng cổ tay nên tức quá mới đánh bừa thôi. Chứ nếu đấu Kendo đàng hoàng thì chưa biết thế nào đâu.”

“Sao tự dưng lại khiêm tốn thế?”

“Thằng ranh này, nói tử tế mà cũng ý kiến. Dù sao thì chúng ta cũng đâu được tự ý đấu tập. Thời gian mặc Bogu, đấu tập, tắm rửa, dọn dẹp... cộng lại cũng mất kha khá thời gian đấy. Trừ khi Miyuki về muộn, còn không thì... để khi khác đi.”

“Nói cũng đúng... Vậy nhất định phải đấu vào dịp khác đấy nhé?”

Đạt được mục đích rồi thì tao ngu gì mà đấu?

Tao không rảnh để làm mấy việc vô bổ đâu.

“Ừ.”

Bước vào phòng câu lạc bộ, chúng tôi chào hỏi các thành viên rồi thay võ phục.

Sau đó, tôi bước ra ngoài, chia tay Tetsuya rồi tiến lại gần Chinami đang kiểm tra tình trạng Bogu trong phòng bảo quản, cất tiếng chào.

“Chào Sư phụ.”

“A, cậu đến rồi à. Hôm qua cậu về nhà an toàn chứ?”

“Vâng. Sư phụ nghỉ ngơi khỏe chứ?”

“Tất nhiên rồi. Nghỉ ngơi kỹ quá nên sáng nay ngủ dậy người cứ nhũn cả ra đây này.”

Chinami uốn éo hai cánh tay như con giun.

Tôi bật cười yếu ớt, hỏi.

“Ra vậy. Bogu thế nào rồi?”

“Bộ Bogu trên cùng thì phải lấy xuống mới biết được, còn lại thì tuyệt vời. Hôm qua dọn dẹp xong xuôi rồi mới về đúng là một quyết định sáng suốt.”

“Ra vậy.”

Tôi định với tay lấy bộ Bogu ở ngăn trên cùng mà Chinami không với tới, nhưng chợt đổi ý.

Cơ hội tạo ra một sự kiện nhỏ tự phát thế này, bỏ lỡ thì phí lắm.

Gật gù, tôi quay lưng lại phía Chinami và ngồi xổm xuống.

“Tôi kiệu cổ cho Sư phụ kiểm tra nhé.”

“Hả...? Ki, kiệu cổ á...?”

“Kiểm tra xong lại phải cất lên phiền lắm. Thà kiểm tra luôn một thể rồi làm việc khác còn hơn.”

“Cất, cất lên thì mất bao nhiêu thời gian đâu chứ...?”

“Tiết kiệm được chút thời gian nào hay chút ấy. Nhanh lên đi. Tôi mỏi chân rồi.”

“...”

Thấy tôi cố tình thúc giục, Chinami miễn cưỡng bước tới, đặt tay lên vai tôi.

“Tôi trèo lên thật đấy nhé...?”

“Vâng.”

Nghe câu trả lời dứt khoát của tôi, một chân của cô ấy vắt qua vai tôi.

Tôi giữ chặt lấy chân đó để cố định, Chinami chần chừ một lúc rồi vắt nốt chân còn lại lên, tôi từ từ đứng dậy.

“Uwaa...?”

Chắc do tầm nhìn đột ngột cao lên nên cô ấy hoảng hốt?

Chinami túm chặt lấy tóc tôi.

Hai đùi cô ấy cũng kẹp chặt lấy mặt tôi.

Cảm nhận hơi ấm truyền đến từ đôi chân cô ấy, tôi lên tiếng.

“Bây giờ Sư phụ kiểm tra đi.”

“V, vâng...! Nhưng mà hậu bối này... tầm nhìn cao thật đấy...?”

“Vẫn thấp hơn tầm nhìn của tôi bây giờ mà.”

“Dù là vậy... Oa... Thích thật đấy. Từ hồi bé xíu đến giờ tôi chưa được kiệu cổ lần nào... M, mà tôi có nặng quá không...?”

“Không nặng, nhưng Sư phụ buông tóc tôi ra được không.”

“Cậu nói gì... Á!?”

Nhận ra mình vẫn đang túm tóc tôi, Chinami hoảng hốt buông tay ra.

Nhưng chỉ buông một tay thôi.

Tay kia vẫn nắm chặt lấy tóc tôi.

“T, tôi xin lỗi... Tại tôi sợ ngã...”

“Tôi đang giữ chặt rồi, chỉ cần Sư phụ đừng ngả người ra trước hay ra sau là không sao đâu. Nên Sư phụ buông tay ra được không?”

“Không được đâu...”

“Sư phụ không tin tôi à?”

“Ấy chết...! Cậu không động viên tôi thì thôi, sao lại nói mấy lời làm giảm nhuệ khí thế hả...!”

Tôi muốn tạo ra một bầu không khí hòa thuận, vui vẻ nên mới kiệu cổ cô ấy, chứ đâu phải để cô ấy sợ hãi như người lần đầu cưỡi ngựa thế này...

Dù biết vạn sự không thể lúc nào cũng như ý mình, nhưng vẫn thấy hơi tiếc.

Bỏ cuộc, tôi đưa Chinami đến trước kệ để đồ.

“Kiểm tra trước đã.”

“A, vâng...! Phù...!”

Thở ra một hơi dài để lấy lại bình tĩnh, Chinami bắt đầu dùng một tay kiểm tra tình trạng Bogu.

Không lâu sau, bắp đùi đang gồng cứng của cô ấy mềm ra, bàn tay đang túm tóc tôi cũng nới lỏng.

Chinami đã quen và không còn căng thẳng nữa.

“Ưm ưm... Trò này vui thật đấy. Cứ như đang cưỡi ngựa gỗ đu quay vậy.”

Cảm nhận làn da mềm mại của Chinami khi cô ấy cười khúc khích, tôi đợi cô ấy kiểm tra xong toàn bộ Bogu thì,

Cốc cốc. Cạch.

Cùng với tiếng gõ cửa, cánh cửa mở ra, tôi quay đầu lại.

“Chinami, lấy cho tớ thanh Shinai loại thân to...”

Renka đang nói dở thì mở to mắt.

Tôi có thể thấy đồng tử của cô ta đảo lên đảo xuống, nhìn Chinami đang ngồi trên cổ tôi tay cầm phần Do của Bogu, và tôi thì đang bị túm tóc.

Một cảnh tượng hiếm thấy nên chắc chắn cô ta rất bối rối.

“Hai người đang làm cái trò gì vậy...?”

Renka chớp mắt liên tục rồi hỏi.

Chinami trả lời với giọng điệu tỉnh bơ.

“Hậu bối đang kiệu cổ tớ.”

“T, thế à...? Thế sao lại túm tóc cậu ta...?”

“Thì tại tớ sợ ngã mà. Cậu cần thanh Shinai loại thân to à?”

“Ừ...”

“Hậu bối, cậu di chuyển thật cẩn thận, lấy thanh Shinai đưa cho bạn thân Renka đi.”

Chinami dồn lực vào một bên chân như muốn ra lệnh đổi hướng.

Cũng may là cô ấy không dùng tay để bẻ lái, tôi lấy một thanh Shinai mà Renka cần rồi đưa cho cô ta.

Nhận lấy thanh kiếm trong sự ngỡ ngàng, Renka nói.

“... Đùa giỡn thì không sao, nhưng đừng để Huấn luyện viên bắt gặp đấy.”

“Bọn tớ không đùa giỡn đâu. Tại tớ không với tới kệ trên cùng nên hậu bối mới kiệu cổ tớ lên thôi.”

“Matsuda không tự kiểm tra được à? Mà thôi... Tớ ra ngoài đây. Hai người làm việc tiếp đi.”

“Ừ, bạn thân cũng làm việc đi nhé.”

Trả lời qua loa cho xong chuyện, Renka chạy trốn khỏi phòng bảo quản...

Đợi cô ta đi khuất, Chinami nãy giờ vẫn im lặng liền lấy tay chọc chọc vào đầu tôi.

“Đi kiểm tra tiếp thôi.”

“Vâng. Hôm nay tôi massage cho Sư phụ nhé?”

“A...! Một lời đề nghị vô cùng hấp dẫn, nhưng tiếc là tôi phải từ chối rồi. Hôm nay gia đình tôi đi ăn ngoài. Lần sau được không?”

Thế này thì trống lịch mất rồi?

Chinami đi ăn với gia đình, Miyuki hôm qua về muộn nên hôm nay chắc phải để ý sắc mặt Midori mà về nhà sớm...

Vậy thì sau giờ hoạt động câu lạc bộ hôm nay, tôi phải dùng một điều ước mới được.

“Tất nhiên là được rồi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!