Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 47

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1685

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 505

Web Novel - Chương 121: Khiêu khích

Chương 121: Khiêu khích

Sáng hôm sau.

Như thường lệ, tôi dậy sớm đến nhà Miyuki, vừa đỗ xe xong đã vội tháo dây an toàn.

Bởi vì Midori đang đứng cạnh Miyuki.

Nhanh chóng bước xuống xe, tôi cúi đầu chào.

“Cháu chào cô ạ.”

“Chào cháu, Matsuda-kun. Lâu rồi không gặp nhỉ?”

Midori đang mặc một chiếc váy liền thân đơn sắc ôm sát cơ thể, khoác thêm một chiếc áo cardigan.

Dù không phô bày toàn bộ nhưng vẫn tôn lên những đường cong quyến rũ.

Vốn dĩ vòng một đã khủng, eo lại thon, hông lại nở nang, tôi cố kìm nén ý muốn dạy dỗ cô ấy vì tội ăn mặc không đúng mực rồi đáp.

“Vâng. Lâu rồi không gặp cô. Cô vẫn khỏe chứ ạ?”

“Cô thì vẫn khỏe. Mà dạo này cháu chẳng đến nhà chơi... Cô hơi buồn đấy nhé?”

“Cháu xin lỗi ạ.”

“Cô đùa thôi. Khi nào rảnh thì qua ăn cơm cùng gia đình cô nhé. Còn cái này, cháu cầm lấy đi.”

Midori đưa cho tôi hai bọc vải dài.

Tôi vô thức nhận lấy rồi nghiêng đầu thắc mắc.

“Cái này là gì vậy cô?”

“Hôm qua bố Miyuki mua nhiều lươn đã làm sạch về quá nên cô làm món lươn nướng gia vị. Trưa nay cháu ăn cùng Miyuki nhé. Bọc màu hồng là của cháu, màu xanh là của Tetsuya-kun.”

Sao cô lại làm mấy món này cho cháu chứ.

Đêm nay cô đừng ngủ, tầm một hai giờ sáng ra ngoài đợi cháu nhé.

Cháu sẽ gập ghế sau lại rồi đến đón cô.

“Cơm hộp lươn nướng ạ? Dạo này cháu cũng đang thèm... Cháu cảm ơn cô ạ.”

“Không có gì. Cảm ơn cháu vì đã không quản ngại phiền phức, ngày nào cũng đưa đón Miyuki nhé.”

“Không có gì đâu ạ. Việc nhỏ ấy mà.”

“Cháu nói thế cô càng thấy biết ơn hơn đấy? Trăm sự nhờ cháu chăm sóc Miyuki nhà cô nhé.”

Nghe câu nói có vẻ mang nhiều hàm ý, Miyuki nhăn mặt, dùng cùi chỏ huých nhẹ vào eo Midori.

“Mẹ...!”

“Con làm cái trò gì thế hả?”

“Không phải...! Tại mẹ cứ nói mấy lời kỳ lạ...”

“Kỳ lạ ở chỗ nào? Thôi mau đi học đi.”

“Vâng...”

Bị mẹ mắng, Miyuki ỉu xìu lạch bạch bước tới.

Chào tạm biệt Midori rồi lên xe, Miyuki mở cửa ghế phụ ngồi vào, đóng cửa lại rồi nói.

“Tớ không bảo mẹ làm món đó đâu đấy.”

Cô ấy đang nói đến hộp cơm lươn nướng.

Vì món Midori làm lại tình cờ là món ăn nổi tiếng giúp tăng cường sinh lực, nên cô ấy sợ tôi sẽ nghĩ bậy bạ.

Cẩn thận đặt hai bọc cơm hộp ra ghế sau, tôi nhún vai.

“Có ai nói gì đâu?”

“... Đáng ghét.”

“Cậu chửi tớ đấy à?”

“Tớ chửi cậu bao giờ...!”

Cái giọng điệu nũng nịu, cao giọng ở cuối câu nghe đáng yêu thật đấy.

Bật cười khẽ, tôi cho xe chạy thật chậm rồi bâng quơ nói.

“Hình như cô cũng lờ mờ nhận ra mối quan hệ của chúng ta rồi đấy, hay là cậu cứ bảo là sang nhà tớ ngủ đi.”

“Cậu nói gì thế... Mẹ tớ chưa biết đâu nhé?”

“Đó là cậu nghĩ thế thôi. Cậu đã hỏi trực tiếp cô chưa?”

“Không biết... Đi nhanh lên...”

Miyuki sáng sớm đã làm nũng... Cũng không tệ.

Mà Kana đi học rồi à?

Từ sau vụ đó, chắc chắn cô ta sẽ rất bối rối khi gặp tôi, tôi cũng muốn xem thái độ của cô ta - người lúc nào cũng trêu chọc tôi - sẽ thay đổi chóng mặt thế nào.

Cuối tuần này chắc phải ghé qua nhà Miyuki ăn bữa cơm mới được.

“Này, Bánh Mì.”

“Khụ! Hả...?”

“Hôm nay ăn bánh gì thế?”

“C, cái này... là bánh croquette nhân mì Ý sốt cà chua...”

“Sáng sớm đã ăn đồ chiên rán không thấy ngấy à?”

“Không sao... Khụ! Không sao mà...”

Đang nói chuyện với cô nàng Bánh Mì nhút nhát như mọi khi, Miyuki bỗng đập khá mạnh vào lưng tôi.

“Á! Gì thế?”

Tôi giả vờ đau đớn lườm Miyuki, cô ấy liền nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm khắc trách móc.

“Người ta đang ăn sao cậu lại làm phiền? Masako đang khó chịu kìa.”

“Chỉ là nói chuyện thôi mà?”

“Mặt Matsuda-kun trông hung dữ quá, cậu bắt chuyện thôi cũng là làm phiền rồi.”

“Lại bắt bẻ vô lý rồi.”

“Không phải vô lý mà là sự thật. Đừng có làm thế nữa, trước khi vào học thì ôn lại bài hôm qua đi.”

“Ôn bài gì chứ... Đã đến kỳ thi đâu.”

“Phải thường xuyên ôn tập để nhét kiến thức vào đầu thì thi cuối kỳ mới đạt điểm cao được. Dạo này cậu cứ tự mãn vì điểm thi giữa kỳ cao, cẩn thận lại đội sổ như ngày xưa đấy nhé?”

“Cứ nói mấy lời xui xẻo...”

Vừa càu nhàu nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời, chắc thấy dáng vẻ đó của tôi buồn cười nên cô nàng Bánh Mì ngồi bàn trên và lớp phó đều lấy tay che miệng cười.

Sau này lúc bị tôi đâm rút thì sẽ rên rỉ ỉ ôi cho xem, cứ cười cho lắm vào.

“Miyuki, bài hôm qua cậu gọi video giảng cho tớ, tớ vẫn thấy hơi rối... Cậu chỉ lại cho tớ được không?”

Bầu không khí vui vẻ của chúng tôi làm hắn chướng mắt sao?

Tetsuya một tay cầm sách toán, kéo ghế đến ngồi ngay sau lưng Miyuki.

Thấy vậy, Miyuki nở nụ cười thân thiện gật đầu.

“Được chứ. Cậu thắc mắc chỗ nào?”

“Chỗ này.”

“À... chỗ đó? Hôm qua cậu cũng chật vật với phần này mà. Đầu tiên là...”

Miyuki bắt đầu giảng bài một cách tỉ mỉ.

Thái độ của Tetsuya đối với Miyuki có vẻ tích cực hơn hẳn một cách kỳ lạ... Nhưng một sự tồn tại như con gián mà làm thế thì chỉ thấy nực cười thôi.

“Cậu hiểu chưa?”

Miyuki hỏi sau khi đã giải thích cặn kẽ, Tetsuya gãi gãi đầu.

Rơi hết gàu ra bây giờ thằng chó.

“Tớ hiểu sơ sơ rồi.”

“Vậy thì cậu tự giải lại phần này xem, nếu vẫn không hiểu thì hỏi lại tớ nhé.”

“Biết rồi.”

“Cậu không thắc mắc chỗ nào khác nữa à?”

“Ưm... Tạm thời chỉ có chỗ này thôi. Cảm ơn cậu nhé.”

Tetsuya đứng dậy, cười tươi rói rồi liếc nhìn tôi một cái trước khi quay về chỗ ngồi.

Vừa nãy hắn cố tình nặn ra một nụ cười thật tươi với Miyuki...

Sao lại làm cái trò không hợp với mình thế nhỉ?

Hay là hôm qua lúc gọi video học bài, hai người có nói chuyện về hình mẫu lý tưởng?

Miyuki bảo thích con trai có nụ cười đẹp nên hắn mới làm thế à?

Dù là gì thì cái kiểu cứ để ý đến tôi cũng chỉ nên một hai lần thôi, cứ làm thế mãi giống như con ruồi bay vo ve bên tai, khó chịu chết đi được.

Chỉ muốn đấm cho vỡ mồm cho bõ tức, nhưng chắc chẳng có cơ hội đâu nhỉ?

“À... Ra là những lúc thế này thì phải gạt xuống dưới.”

“Ừ. Rất khó để lấy lại tư thế đúng không?”

“Vâng. Hôm nay cũng cảm ơn Đội trưởng vì đã chỉ dạy tận tình ạ.”

“Không có gì. Thái độ của cậu rất tốt nên tôi cũng có hứng thú chỉ dạy. Sau này cũng cố gắng nhé.”

“Tất nhiên rồi ạ, thưa Đội trưởng.”

Renka và Tetsuya đang trao đổi những lời động viên ấm áp.

Vừa bê bình nước vừa nhìn hai người họ, thấy Renka quay sang nhìn mình, tôi liền cúi đầu chào.

“Chào Đội trưởng.”

Như nhớ lại chuyện hôm qua, cô ta khẽ rùng mình.

Tetsuya đứng đó ngơ ngác nhìn tôi và Renka, rồi không biết tưởng tượng ra chuyện gì mà mặt mày trở nên nghiêm trọng...

Một cảnh tượng rất vừa ý tôi.

“... Chào cậu.”

Nhìn Renka miễn cưỡng đáp lại lời chào, tôi cười khẩy rồi hoàn thành nốt công việc, mở cửa phòng bảo quản nơi Chinami đang ở.

Và rồi,

“Ưm? Cậu hến hòi à?”

Chinami đang nhai nhóp nhép thứ gì đó trong miệng chào đón tôi.

Nhìn hai má phồng to, có vẻ cô ấy đã nhét một thứ gì đó rất lớn vào miệng...

Tôi nhíu mày bước lại gần và hỏi.

“Sư phụ đang ăn mảnh cái gì đấy?”

“Hự.”

“Sư phụ nói gì cơ?”

“Hự.”

“Bánh mochi à?”

Chinami gật gật đầu, một mùi hương đào nồng nặc tỏa ra từ người cô ấy.

Chỉ ăn bánh mochi thôi mà sao má lại phồng to thế kia?

Bánh to lắm à?

“Hó hắm.”

“Khó lắm à?”

“Hâng...”

Trông có vẻ thế thật.

Tôi rút hai tờ khăn giấy trong phòng bảo quản, đặt lên lòng bàn tay rồi xếp chồng lên nhau.

Sau đó, tôi đưa tay ra trước miệng Chinami.

“Nhả ra đi.”

Cô ấy lắc đầu nguầy nguậy, có vẻ tiếc rẻ.

“Không nhả ra là cằm biến thành hình vuông luôn đấy nhé?”

“Hảảả...?”

Hoảng hốt trước lời dọa dẫm pha chút đùa cợt của tôi, Chinami giật lấy tờ khăn giấy rồi quay người đi.

Sau đó, cô ấy cố gắng hết sức để nhả miếng bánh mochi đang lấp đầy khoang miệng ra.

“Oẹ...”

Phát ra một âm thanh kỳ quái, Chinami dùng khăn giấy bọc miếng bánh lại rồi vứt tọt vào thùng rác.

“Phù...! Đúng là một cuộc chiến cam go... Tất nhiên là do tôi tự chuốc lấy thôi.”

“Sư phụ ăn bánh gì mà nhai không nổi thế?”

“Cái này này.”

Chinami lấy ra một thứ gì đó từ chiếc túi nilon đen ở góc phòng bảo quản rồi đưa cho tôi.

Đó là một chiếc bánh mochi màu hồng đào rất to.

Loại bánh mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Chạm vào thử thì thấy nó còn cứng ngắc nữa chứ.

Đang nhìn chiếc bánh với ánh mắt tò mò, Chinami vừa xoa xoa cằm vừa giải thích cho tôi biết đó là cái gì.

“Là bánh mochi cháu trai học tiểu học của tôi làm ở trường đấy. Thằng bé bảo làm vị đào riêng cho tôi.”

“... Vậy sao? Thế thì cứ xé nhỏ ra mà ăn, sao lại nhét cả vào miệng làm gì?”

“Tại cháu tôi bảo muốn xem tôi ăn một miếng hết luôn... Tôi định nhét vào miệng chụp ảnh rồi nhả ra, ai ngờ nó kẹt luôn không lấy ra được. Định nhai cho nát mà nó cứng quá.”

Cháu trai Sư phụ nghịch ngợm thật đấy.

Mà cũng phải, học sinh tiểu học đứa nào chả thế.

“Lần nào tôi cũng phải nói, Sư phụ của tôi ngây thơ quá đâm ra lại khổ.”

“Đến mức khổ luôn sao? Thế thì to chuyện rồi. Từ giờ tôi sẽ cố gắng trở nên độc ác hơn.”

Sư phụ có làm trò độc ác thì trông cũng chỉ thấy đáng yêu thôi?

Giống như mấy tên ác nhân ủ mưu tính kế nhưng lần nào cũng thất bại ấy, có khi lại hợp với Sư phụ hơn.

“Tôi sẽ ủng hộ Sư phụ. Ngày mốt Sư phụ rảnh không?”

“Nếu là để massage thình thịch thì tôi rảnh.”

“Cái đó để lần sau tôi làm cho Sư phụ nhé.”

“Ra vậy... Thế ngày mai cậu định làm gì?”

“Tôi định rủ Miyuki đi ăn kem cùng chúng ta.”

“Cùng hậu bối Hanazawa sao? Tôi thì quá tuyệt vời rồi!”

Cô ấy vỗ tay phấn khích không giấu nổi sự vui sướng, có vẻ việc gặp gỡ một người bạn mới khiến cô ấy rất vui.

“Sư phụ hứa rồi đấy nhé?”

“Vâng! Ngày mai tôi phải thảo luận chuyên sâu với hậu bối Hanazawa về Momo-nim mới được.”

“Sao lại là Momo-nim?”

“Tất nhiên là để lôi kéo hậu bối Hanazawa vào hội Momo rồi. Ưm ưm... Một việc làm vô cùng đúng đắn.”

Định làm Miyuki sa ngã sao, hoài bão lớn đấy.

Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu.

“Tôi sẽ ủng hộ Sư phụ. Vậy ngày mốt sau giờ hoạt động câu lạc bộ, Sư phụ về cùng tôi nhé.”

“Tôi biết rồi.”

“Matsuda.”

Tetsuya gọi tôi khi tôi đang đợi Miyuki ở bãi đỗ xe.

Giọng điệu trầm xuống, có vẻ hắn có chuyện muốn nói.

“Gì.”

“Cậu với Đội trưởng có chuyện gì à?”

Đến rồi.

Linh cảm mãnh liệt mách bảo tôi rằng Tetsuya sắp đá phản lưới nhà, sự tự ti của hắn sắp bùng nổ rồi.

Đang dựa lưng vào xe bấm điện thoại giết thời gian, tôi đứng thẳng dậy nhìn hắn.

“Chuyện gì là chuyện gì?”

“Vừa nãy lúc cậu chào, ánh mắt Đội trưởng nhìn cậu lạ lắm... Đội trưởng bảo không có chuyện gì, nhưng tôi thấy không phải thế.”

“Vậy sao? Mày chỉ cần nhìn ánh mắt là đọc được suy nghĩ của người khác cơ à?”

“Làm gì có chuyện đó? Chỉ là cảm giác thôi.”

“Chẳng có chuyện gì cả. Mày lo bò trắng răng rồi.”

“Vậy thì tốt. Món lươn nướng trưa nay... ngon nhỉ?”

“Ừ. Ngon lắm.”

“Lươn nướng không phải là món mẹ Miyuki hay làm đâu, hôm nay cậu may mắn đấy.”

Hắn đang nói bóng gió rằng bản thân là người thường xuyên được ăn đồ mẹ Miyuki nấu đây mà.

Tôi hờ hững gật đầu.

“Chắc vậy.”

“Mà bất ngờ thật đấy.”

“Tôi không ngờ cậu lại thân thiết với Miyuki đến thế. Miyuki là đứa yêu ghét rõ ràng, một khi đã ghét ai thì không thèm nhìn mặt luôn...”

Yêu ghét rõ ràng á?

Nếu mày biết Miyuki thiếu quyết đoán thế nào khi làm chuyện đó với tao thì mày sẽ không nói được câu đó đâu.

“Chắc cô ấy không ghét tao đến mức muốn tao chết đi.”

“Êy... Không đến mức đó đâu.”

Tetsuya xua tay như thể tôi đang nói chuyện hoang đường.

Bắt đầu chọc tức tôi rồi đấy, thú vị thật.

Bật cười nhẹ, tôi vỗ vai hắn.

“Mày có chuyện gì muốn nói à?”

“Không, thì... Kìa, Miyuki đến rồi. Để khi khác nói chuyện tiếp nhé.”

Tetsuya nhìn qua vai tôi rồi nói.

Quay lại nhìn, quả nhiên đúng như lời hắn nói, Miyuki đang rảo bước tiến lại gần.

Chỉ cần thêm một chút nữa thôi là tao có cớ để tát vỡ mồm mày rồi... Tiếc thật.

Nuốt sự tiếc nuối vào trong, tôi mở cửa ghế lái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!