Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

510 17839

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

(Đang ra)

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

크로젠

Liệu tôi còn có thể về nhà hay không đây?

54 186

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

85 644

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

125 593

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

154 6913

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

5 32

Tập 01 - Chương 80: Giả vờ ngủ

Chương 80: Giả vờ ngủ

Dưới bầu trời u ám, những tia chớp thỉnh thoảng xé toạc màn đêm. Những hạt mưa dày đặc bám kín cửa kính xe, che mờ toàn bộ cảnh vật bên ngoài.

Thứ duy nhất có thể thấy là những hàng cây đang rạp mình xuống, thấp dần, thấp dần trước sức tàn phá của cơn cuồng phong.

Trước khi chiếc xe rời khỏi khu dân cư, một cái cây mảnh khảnh bên ngoài cửa sổ bất ngờ gãy rụi. Khi đổ xuống, những cành cây quẫy loạn như những móng vuốt, tựa hồ vẫn chưa cam lòng chấp nhận số phận.

Thân cây rơi xuống làn nước lũ nổi lềnh bềnh một lát rồi nhanh chóng bị chiếc xe đang lăn bánh bỏ lại phía sau.

“Đúng là kiểu thời tiết tệ hại nhất trong nhiều năm qua…”

Tựa đầu vào cửa kính, Melody nhìn khung cảnh mờ nhòe bên ngoài. Lần gần nhất có cơn bão dữ dội như thế này là khi nào nhỉ? Cô không còn nhớ rõ nữa. Chỉ mơ hồ nhớ rằng lần trước khi chuyện đó xảy ra, cô còn chưa đầy 7 tuổi. Còn bây giờ, cô đã 18.

“Ừm…”

Summera khẽ đáp lại. Sau một thoáng do dự, cô khẽ vòng tay ôm Melody từ phía sau, rồi lại nhanh chóng buông ra, hệt như những lần trước.

“Cảm ơn cậu đã đến tìm tớ, Melody. Nếu không có cậu, tớ thực sự chẳng biết phải xoay xở thế nào với trận mưa tầm tã này nữa.”

Cô bày tỏ sự cảm kích rồi quay đầu nhìn ra cửa sổ phía bên kia.

Đúng là cô đang cố gắng tăng hảo cảm, nhưng lời cảm ơn ấy cũng là thật. Cô không phải kiểu người nhẫn tâm đến mức phớt lờ lòng tốt của người khác.

Chỉ là cô không dám nhìn vào gương mặt Melody. Ngay cả lúc này, cô vẫn chưa đủ khéo léo để che giấu những cảm xúc ngổn ngang.

“…Ừm…”

Melody vẫn tựa vào cửa kính, không hề nhúc nhích.

Summera... vừa mới ôm cô một lần nữa sao? Ấm áp quá…Thích thật…

Bị chính suy nghĩ bất chợt của mình làm giật mình, hai má Melody thoáng ửng đỏ. Cô không dám ngoảnh lại nhìn Summera.

“Cái đó... k-không cần phải cảm ơn đâu. Chúng ta là bạn mà, đúng không? Người bạn duy nhất của tớ...”

Giọng cô khẽ run. Không có Kiera ở bên, Melody lại trở về với dáng vẻ nhút nhát quen thuộc như cũ.

“…Và là bạn cả đời.”

Summera nói khẽ, từng lời nói mềm mại, dịu dàng chiếm trọn cảm tình của Melody. Cô đưa tay về phía Melody, những đầu ngón tay khẽ lướt qua tay đối phương.

Sau cái chạm ngắn ngủi ấy, Summera trở nên táo bạo hơn. Cô nắm trọn bàn tay Melody, hơi nghiêng người nhìn tấm lưng nhỏ nhắn của cô ấy, đôi mắt khẽ nheo lại.

Chầm chậm, cô xích lại gần và tựa nhẹ lên vai Melody.

“Melody, tớ chợp mắt một lát được không?”

“À... d-dĩ nhiên là được rồi.”

Trong lúc bối rối, Melody đồng ý mà chẳng kịp suy nghĩ, để mặc cho Summera tựa vào vai mình.

May mà Summera không đè nặng lên vai cô, nên Melody vẫn chịu được

Thực ra Summera hoàn toàn không buồn ngủ. Cô chỉ muốn lại gần thêm một chút.

Thậm chí cô còn chẳng nhắm mắt, vì biết Melody sẽ không quay đầu lại.

Tựa vào người cô ấy, cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể. Cảm giác ấy thật kỳ lạ… dù trước đây từng được ôm rồi, nhưng chưa bao giờ cô có cảm giác thế này. Có lẽ đây là sự khác biệt giữa việc chủ động và bị động.

Cô lặng lẽ quan sát hàng ghế phía trước qua làn tóc xõa ngang trán, và nhìn những chiếc cần gạt nước đang đung đưa theo nhịp điệu đều đặn.

Một lúc sau, Melody khẽ cựa mình.

Summera lập tức nhắm mắt lại.

Chẳng mấy chốc, cô cảm nhận được một bàn tay đang khẽ vén những sợi tóc mái của mình.

“…”

Melody lặng lẽ cẩn thận gạt những lọn tóc che khuất vầng trán, để lộ khuôn mặt thanh tú, yên bình của Summera.

Một khuôn mặt mỏng manh, tĩnh lặng đến lạ. Trông cô ấy chẳng có vẻ gì là đang gặp ác mộng cả.

Đỡ lấy bờ vai, Melody nhẹ nhàng xoay người Summera, để cô ấy gối đầu lên đùi mình.

Cơ thể Summera khẽ run lên. Melody căng cứng cả người, sợ rằng hành động của mình đã bị phát hiện.

Nhưng Summera không có phản ứng gì thêm.

“Hà…”

Melody thở phào khe khẽ, song trong lòng vẫn thấp thỏm.

Hai người họ mới chỉ vừa trở thành bạn… Liệu sau này Summera có ghét cô vì chuyện này không?

Cô bắt đầu hối hận vì sự bốc đồng của mình. Nhỡ đâu khi tỉnh dậy, Summera lại trách mắng cô thì sao?

Cô chỉ muốn bạn mình ngủ thoải mái hơn một chút thôi…

Những năm tháng cô độc đã khiến cô dồn toàn bộ sự dịu dàng của mình vào tình bạn duy nhất này. Những lỗ hổng trong cảm xúc khiến cô thường xuyên nghĩ ngợi quá nhiều.

Trong cơn rối bời, Melody cúi đầu nhìn cô gái đang nằm trên đùi mình, rồi khẽ nhắm mắt lại.

“Melody… ưm…”

Như thể cảm nhận được sự bất an của cô, Summera khẽ cựa mình không biết vô tình hay cố ý mà vươn tay nắm lấy bàn tay trái của Melody đang đặt bên cạnh đùi. Cô rúc má vào đó, lầm bầm trong cơn mê màng.

Giọng cô ấy dịu nhẹ ngọt ngào.

Nó khiến trái tim Melody lại xao động.

Nhịp tim cô lại tăng nhanh, nhưng nỗi bất an dần tan biến.

…Summera không ghét cô.

“…”

Melody im lặng, nhẹ nhàng xoa đầu Summera.

Đây… có phải là cảm giác được cần đến không?

Trái tim cô rung động vì hạnh phúc.

Thế nhưng, trái ngược với Melody, lương tâm Summera lại quặn thắt vì cảm giác tội lỗi.

Cô không nên lừa dối một người tốt như thế… vậy mà tại sao? Tại sao kẻ tự xưng là thần kia lại ném cô vào thế giới này chỉ để đi lừa dối một người như Melody?

Ít nhất trong trò chơi, mọi thứ chỉ là những dòng mã vô tri. Còn bây giờ, cô gái trước mặt là một con người bằng xương bằng thịt.

Cô không hiểu nổi.

Cô chỉ thấy vị thần kia thật ngu ngốc.

Và vì thế, cô càng thêm căm ghét nàng ta.

Sự phẫn nộ âm ỉ cháy trong lòng, nhưng bề ngoài cô vẫn nằm yên, an tĩnh trên đùi Melody.

Cô không biết mình đã nằm đó bao lâu. Cuối cùng, chiếc xe chậm lại rồi dừng hẳn. Họ đã đến nơi.

“Summera… chúng ta đến nơi rồi.”

Melody nhẹ nhàng lay vai cô.

“Ưm~ hửm… tớ ngủ bao lâu rồi?”

Summera giả vờ ngái ngủ, chậm rãi ngồi dậy rồi dụi mắt.

Melody đang chìm trong cảm xúc mơ màng, hoàn toàn không nhận ra những kẽ hở trong màn diễn ấy.

Dù Summera đã cố gắng tỏ ra mệt mỏi, nhưng cô vẫn chưa đủ kỹ năng để bắt chước hoàn hảo trạng thái mơ màng, nửa tỉnh nửa mê sau khi thức dậy.

Buông tay xuống, Summera nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một tòa nhà cao tầng sừng sững bên vệ đường.

Một khách sạn tráng lệ, mặt tiền dát ánh vàng rực rỡ. Phía trên lối vào, dòng chữ “Queen Hotel” lấp lánh

Lối vào được xây cao hơn mặt đường, nên dù nước lũ đã dâng khá cao, vẫn chưa tràn lên hết bậc thềm.

Dẫu vậy, nơi này cũng không hoàn toàn bình yên vô sự. Hai hàng cây cao, vốn được cắt tỉa gọn gàng ở phía trước, đang ngả nghiêng dữ dội trong gió, chẳng khác gì đám cây cỏ hoang dại bên vệ đường.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!