Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

510 17839

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

(Đang ra)

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

크로젠

Liệu tôi còn có thể về nhà hay không đây?

54 186

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

85 644

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

125 593

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

154 6913

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

5 32

Tập 01 - Chương 79: Cử chỉ dịu dàng từ Melody

Chương 79: Cử chỉ dịu dàng từ Melody

Thấp thoáng sau màn mưa dày đặc, Melody ngồi trong xe, tựa đầu vào cửa kính, ánh mắt dõi theo những dãy nhà lướt qua ngoài cửa kính, trong lòng chất chứa nỗi lo lắng không yên.

Trên người cô lúc này là bộ đồng phục khoác vội bên ngoài bộ đồ ngủ, mái tóc đen buông xoã ngang vai tự nhiên chứ không buộc kiểu hai bên như mọi khi.

Ban đầu cô vẫn đang học bài ở nhà. Nhưng khi biết tin hôm nay được nghỉ học, cô không khỏi hụt hẫng, nghỉ đồng nghĩa với việc cô mất đi cơ hội được ở bên Summera.

Thế nhưng, khi cơn mưa chiều nay ngày một nặng hạt, nỗi thất vọng nhanh chóng biến thành sự lo lắng cho sự an toàn của của Summera.

Cô nhớ nơi Summera sống là một khu phố toàn những ngôi nhà cấp bốn, hệ thống điện lưới và chống ngập đều rất tệ.

Vậy là Melody quyết định đi tìm cô ấy.

Một phần vì lo lắng, một phần vì sự ích kỷ thầm kín trong lòng.

Cô muốn thấy cô bạn của mình. Cô muốn được ở cạnh cô ấy.

“Chú Wes… chú có thể lái nhanh hơn một chút được không ạ?”

Trong lòng nôn nóng bồn chồn, Melody biết yêu cầu của mình có phần vô lý. Đường phố đã ngập nước, mà cô cũng chưa kịp đổi sang xe địa hình.

May mà gầm xe khá cao. Nếu không, chuyến đi này hẳn còn rắc rối hơn nhiều.

Người tài xế không trả lời, nhưng cô cảm nhận được tốc độ xe đã tăng lên rõ rệt. Chẳng mấy chốc, chiếc xe dừng lại. Qua cửa sổ, Melody nhìn thấy Summera đang ngồi ngay trước hiên nhà.

Lồng ngực đang thắt lại của cô bỗng chốc nhẹ bẫng vì nhẹ nhõm.

Cô mở cửa bước xuống. Vì vội vàng, cô vẫn đi đôi giày thể thao bình thường chứ không kịp thay ủng đi mưa, nên ngay khoảnh khắc chạm chân xuống, làn nước lạnh đã ngập tới nửa bắp chân. Dòng nước buốt giá tràn vào trong giày khiến cô rùng mình.

Cô lập tức lấy từ ghế xe một chiếc ô gấp rồi mở ra. May mà trên xe luôn chuẩn bị sẵn ô nếu không, chắc cô đã ướt sũng rồi.

“Summera!”

Cô cầm ô chạy về phía trước. Dưới làn nước sâu, bước chân cô trở nên loạng choạng. Melody suýt trượt ngã mấy lần nhưng vẫn kịp lấy lại thăng bằng.

“Melody?”

Nhìn thấy bóng dáng trước mắt, Summera sững sờ. Trong thoáng chốc, cô còn nghi ngờ liệu mình có phải đang hoa mắt không.

Tại sao Melody lại lặn lội đến tận đây tìm cô?

Chưa kịp định thần, Melody đã đến bên cạnh. Thay vì một cái ôm, cô ấy chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay Summera.

Cảm giác mềm mại nơi lòng bàn tay khiến Melody thoáng ngẩn ngơ. Ngắm nhìn gương mặt Summera,Melody không rõ có phải chỉ là ảo giác hay không, nhưng hôm nay cô cảm thấy Summera dường như còn xinh đẹp hơn cả ngày hôm qua.

Ngay cả mùi hương trên người cô ấy dường như cũng trở nên dịu nhẹ hơn

“Ừm… tớ đây. Sao cậu lại đến đột ngột thế?”

Lấy lại bình tĩnh, Summera nhẹ nhàng trấn định bản thân. Cô để mặc Melody nắm tay mình.

Nhìn cô gái đang ướt sũng và dáng vẻ vụng về ấy, trong lòng Summera dâng lên một cảm giác phức tạp.

“Ừm…tại... mưa càng lúc càng to, nước lại dâng cao nữa. Cứ thế này thì cậu sẽ gặp nguy hiểm mất”

Melody liếc nhìn mặt đất phía sau lưng Summera.

Lúc này cô mới nhận ra căn nhà của Summera đã bắt đầu ngập nước. Ý nghĩ ấy khiến cô lạnh sống lưng.

May mà cô đã đến.

Nếu chậm trễ thêm chút nữa… người bạn duy nhất của cô sẽ ra sao? Liệu cô có mất đi cô ấy không?

Có lẽ ý nghĩ ấy hơi khoa trương, nhưng Melody không muốn mạo hiểm như vậy. Điều cô sợ nhất chính là sự cô độc.

“Ra vậy… cảm ơn cậu đã lo cho tớ, Melody.”

Summera cố gắng tỏ ra dịu dàng, khẽ siết lại bàn tay Melody.

Trong lòng cô dâng lên sự giằng xé. Melody luôn nghĩ cho cô trong mọi chuyện, vậy mà cô lại phải nói dối và lừa gạt để tăng mức độ hảo cảm.

Thật là một hành động đáng khinh bỉ.

Sau một lúc im lặng, Summera khẽ ôm Melody một cái rồi buông ra.

Cái ôm đó có lẽ chỉ vì hảo cảm, hoặc cũng có thể là vì mặc cảm tội lỗi. Dù sao đi nữa, nó cũng đã sưởi ấm trái tim Melody.

Melody nhìn cô gái trên xe lăn với ánh mắt kinh ngạc. Trong mắt cô, Summera như đang tỏa ra một vầng hào quang trắng thuần khiết.

Vẫn còn đắm chìm trong hơi ấm ấy, tay Melody khẽ run. Chiếc ô suýt nữa trượt khỏi tay.

Một lúc sau, cô mới hoàn hồn, gò má hơi ửng đỏ.

…Lúc nãy cô có phải đã hành động quá kỳ quặc không?

“…”

Summera nhìn vẻ mặt thẹn thùng của Melody, cũng có cùng một nỗi lo: Liệu mình có làm quá tay không nhỉ?

Cô khẽ mỉm cười, như muốn xoa dịu bầu không khí ngượng ngập.

“Khụ…”

Melody ho khẽ, lắc đầu.

“Dù sao thì, cứ đà này nước chắc chắn sẽ còn dâng nữa. Summera, cậu đi với tớ đi.”

Cô đặt chiếc ô sang một bên, hơi cúi người xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ của cô gái trước mặt. Bất chợt, trái tim cô xao động bởi một cảm xúc lạ lẫm.

Cô cảm thấy dường như có điều gì đó trong mình đã thay đổi, nhưng chẳng rõ đó có phải là sự thật hay không.

“Đi đâu cơ?”

Summera không trả lời ngay, mà hỏi ngược lại.

Melody khựng lại.

…Thật ra cô vẫn chưa nghĩ ra sẽ đưa Summera đi đâu. Nhà cô chắc chắn không được bố mẹ cô tuyệt đối sẽ không cho người ngoài ở lại.

“…Ừm, tớ sẽ đặt khách sạn. Nếu chọn phòng ở tầng cao thì sẽ an toàn thôi.”

Sau một lúc suy nghĩ, Melody cuối cùng cũng tìm được cách.

Chỉ cần có tiền, chỗ ở không phải là vấn đề. Gia đình cô tuy không còn giàu có như trước, nhưng cô vẫn đủ sức lo cho bạn mình một phòng tại khách sạn cao cấp.

“Ừm…”

Summera khẽ gật đầu, rồi đưa mắt nhìn sang nhà Kiera phía đối diện. Cánh cửa vẫn đóng chặt.

Cô thoáng nghĩ đến việc rủ Kiera đi cùng. Nhưng chỉ sau vài giây, ý định ấy đã bị gạt bỏ.

Không chỉ vì Melody và Kiera không hợp nhau, mà lý do quan trọng nhất là Summera không muốn Kiera phát hiện ra cơ thể mình đã bình phục

Nếu đi cùng Melody có lẽ sẽ khiến Kiera không vui, nhưng cô vẫn có thể khiến Kiera nguôi giận bằng cách chịu chút đau đớn. Còn nếu Kiera phát hiện ra phép màu này… ai biết mọi chuyện sẽ biến thành thế nào nữa.

Cân nhắc kỹ lưỡng, Summera khẽ nhắm mắt.

“Để tớ vào lấy ví và điện thoại.”

Mở mắt ra lần nữa, cô mỉm cười áy náy với Melody rồi lăn xe vào trong nhà. Cô nhét tất cả đồ đạc vào ví, vơ lấy điện thoại cùng sạc pin rồi quay trở ra.

Melody bế cô lên, đặt vào trong xe. Sau khi suy nghĩ một chút, cô còn đem cả chiếc xe lăn của Summera bỏ vào cốp sau.

Khi cả hai đã thắt dây an toàn, người lái xe khởi động động cơ, quay đầu xe hướng về khu nhà giàu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!