Chương 86: Sau cơn mưa trời lại sáng
Nằm gọn trong vòng tay của Melody, Summera chẳng rõ mình đã thiếp đi từ lúc nào… chỉ biết rằng khi mở mắt ra, đã là ngày hôm sau.
Melody không còn nằm bên cạnh nữa. Summera đưa tay ra phía sau, khẽ chạm vào mặt giường. Ga giường vẫn còn vương chút hơi ấm, có lẽ Melody cũng chỉ vừa mới thức dậy cách đây không lâu.
Cô chậm rãi vén chăn, thay bộ đồ ngủ sang bộ đồng phục rồi khó khăn leo lên chiếc xe lăn của mình.
Summera lăn bánh ra khỏi phòng ngủ. Tiến về phía ban công phòng khách, cô thấy bầu trời ngoài kia quang đãng không một gợn mây, chỉ có một dải xanh thẳm trải dài vô tận, thi thoảng lại có vài đàn chim bay ngang qua.
Vừa kéo cánh cửa kính ra, một luồng không khí ẩm ướt ùa vào đón lấy cô. Có vẻ như cơn mưa chỉ vừa mới dứt.
Quay đầu lại, cô cô thấy cuốn tạp chí khiêu dâm ngày hôm qua vẫn nằm chỏng chơ trên bàn trà cùng chai rượu vang chưa khui.
Chẳng rõ Melody đã đi đâu mất rồi.
Summera khẽ chớp mắt, ngồi lặng lẽ trên xe lăn. Cô không hề lo lắng, Melody chắc chắn sẽ quay lại. Cô ấy không phải loại người sẽ bỏ rơi ai đó… ít nhất là vào lúc này..
Cô ấy… khác với Kiera.
Sau một hồi chờ đợi trong tĩnh lặng, cánh cửa cuối cùng cũng mở ra. Đúng như dự đoán, đó là Melody. Trên tay cô là hai khay thức ăn nóng hổi đang bốc khói nghi ngút.
Chả lẽ là bữa sáng sao? Summera không biết mình đã ngủ bao lâu vì chưa xem giờ, nên cũng không rõ hiện tại là lúc nào trong ngày.
“Summera? Cậu dậy rồi sao?”
Melody có chút bất ngờ khi thấy Summera ở phòng khách.
Cô còn đang định mang đồ ăn về rồi mới gọi Summera dậy, nhưng xem ra cô ấy đã dậy từ lúc nào rồi.
“Ừm. Đêm qua tớ ngủ rất ngon. Cảm ơn cậu, Melody. Nếu không có cậu, chắc tớ đã phải thức trắng đêm trên sân thượng rồi.”
Thực ra, nếu không có ai giúp, có lẽ cô đã phải lội nước suốt cả đêm.
“Không cần phải cảm ơn đâu… Ừm, bọn mình ăn thôi”
Melody ngập ngừng. Cô rất muốn hỏi liệu những lời Summera nói tối qua có phải là thật lòng không, nhưng cuối cùng, cô chọn cách không khơi lại chuyện đó.
Summera cũng không có ý định nhắc tới, cô giả vờ như không biết gì
Ngay cả khi Melody có hỏi thẳng, có lẽ Summera cũng sẽ chọn cách giả ngơ mà thôi.
“Ừm…”
Thoát khỏi dòng suy nghĩ, Summera khẽ đáp lại, rồi lăn xe tới bàn trà. Hai người cùng nhau dùng “bữa sáng”.
“Chú Wes nói sáng nay mưa đã tạnh rồi. Giờ đã là 3 giờ chiều rồi. Chút nữa thôi, nước lũ chắc cũng sẽ rút hết.”
Ăn xong, cả hai cùng ngồi trên một chiếc sofa. Melody lại vô thức nắm lấy tay Summera.
Nhìn Summera đã mặc lại đồng phục, Melody không khỏi nhớ đến hình ảnh cô ấy trong chiếc áo choàng tắm đêm qua.
Cô… có chút muốn ôm cô ấy thêm lần nữa.
“Ừm…”
Summera khẽ gật đầu. Cô không ngờ mình lại ngủ lâu đến vậy. Chẳng lẽ là vì được Melody ôm sao?
“…”
Khẽ nghiêng đầu, Summera liếc nhìn Melody, rồi cô cố ý ngả người, tựa đầu lên đùi cô ấy.
Dựa vào những gì Melody đã thể hiện đêm qua, hành động này chắc chắn sẽ không khiến cô ấy khó chịu.
Nghĩ đoạn, Summera dụi nhẹ má vào đùi Melody.
“Melody, cậu lấy giúp tớ ít băng gạc được không? Sau đó… đưa tớ về nhà nhé?”
Đã quá lâu rồi. Summera bắt đầu lo cho Kiera.
Vì cô đã không trả lời tin nhắn trong một thời gian dài, chắc hẳn cơn giận của cô ấy đã lên đến đỉnh điểm, ai mà biết được sự trừng phạt nào đang chờ đợi Summera khi cô trở về?
Nhắm nghiền mắt, Summera khẽ cắn môi. Dù sao đi nữa, cô vẫn phải đối mặt với nó. Cô không thể cứ chạy trốn mãi được. Nếu cứ tiếp tục lẩn tránh, có lẽ cô sẽ chẳng bao giờ trở về được..
Nếu thực sự chỉ có một mình, cô có thể trôi dạt sống qua ngày thế này cũng được. Thế nhưng, cha mẹ cô vẫn đang chờ đợi ở thế giới thực kia...
“Băng gạc? Cậu bị thương sao, Summera?”
Melody thoáng đỏ mặt trước sự gần gũi bất ngờ, nhưng ngay lập tức, sự chú ý của cô đổ dồn vào hai chữ “băng gạc”.
Cô không muốn thấy Summera bị thương chút nào..
Đêm qua khi giúp Summera tắm, cô đâu có thấy vết thương nào. Tại sao bỗng dưng lại cần băng gạc? Chẳng lẽ cô ấy đã bị thương lúc cô đi vắng sao?
Chưa đợi lời xác nhận, Melody đã tự trách móc bản thân mình.
Trái tim Melody quá nhạy cảm, và cần được nâng niu, chăm sóc dịu dàng.
Summera biết mình không thể trao cho cô ấy điều đó, cảm giác áy náy trong lòng càng thêm nặng nề… Có lẽ một ngày nào đó, nó sẽ đè nặng đến mức khiến cô không thể chịu nổi mất.
“Không… tớ không bị thương. Tớ chỉ cần băng gạc để bảo vệ bản thân thôi.”
Đúng vậy… để bảo vệ chính mình.
Nếu cô quấn băng vào những nơi từng có vết thương, cô có thể che giấu sự thật rằng chúng đã lành hẳn. Có lẽ đến tuần sau, cô sẽ không còn phải sống trong nỗi sợ hãi bị lộ tẩy nữa.
“Bảo vệ bản thân?”
Melody lộ vẻ khó hiểu, nhưng không gặng hỏi thêm. Cô không thích bị tra hỏi, nên cũng cho rằng Summera cũng vậy.
Nghĩ thế, Melody nhẹ nhàng nâng đầu Summera lên, đứng dậy khỏi sofa, rồi vào phòng ngủ lấy một hộp y tế.
Bên trong không chỉ có băng gạc, mà còn có thuốc giảm đau, thuốc kháng viêm và nhiều thứ khác.
Theo chỉ dẫn của Summera, Melody quấn băng quanh những vị trí cụ thể trên cơ thể cô. Sau khi mọi thứ đã xong xuôi, cả hai cùng nhau xuống lầu.
Melody còn không quên mang theo chai rượu vang đỏ
“Chú Wes.”
Bên ngoài khách sạn, tài xế của Melody đã đứng chờ dưới bậc thềm. Sau khi gật đầu chào, Melody đi đến quầy lễ tân làm thủ tục trả phòng.
Nhân lúc đó, Summera quan sát đại sảnh khách sạn.
Rõ ràng tầng một đã bị ngập vào đêm qua.
Những vết nước vẫn còn in hằn trên tường, nhưng nhân viên đã làm việc rất hiệu quả. Nước vừa mới rút nhưng sảnh đã được dọn dẹp sạch sẽ và gần như khôi phục lại trạng thái ban đầu.
“Đi thôi.”
Sau khi hoàn tất thủ tục, Melody đẩy Summera ra khỏi khách sạn.
Con đường dưới chân cầu thang vẫn còn ngập nước một phần, dù so với chiều qua thì không còn sâu nữa.
Không biết từ lúc nào, chú Wes đã quay lại ghế lái. Trong con phố tĩnh lặng, tiếng động cơ xe vang lên rõ mồn một.
Melody bước xuống trước rồi mở cửa xe. Sau đó, cô bế Summera vào ghế sau và cuối cùng là cất chiếc xe lăn vào cốp.
“Đi thôi.”
Khi mọi thứ đã ổn định, Melody ra lệnh, chiếc xe bắt đầu lăn bánh.
Cũng giống như lúc đi, Melody lại chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhưng tâm trạng lần này đã khác.
Cô không muốn phải chia tay Summera sớm như vậy. Nhất là khi Kiera, người mà cô không ưa chút nào lại sống ngay đối diện.
Dẫu vậy, cô vẫn đủ tinh tế để không ép buộc.
Cô sẽ không ép buộc Summera phải ở lại. Tất cả những gì cô có thể làm là ngồi hờn dỗi một mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
