Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

510 17839

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

(Đang ra)

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

크로젠

Liệu tôi còn có thể về nhà hay không đây?

54 186

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

85 644

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

125 593

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

154 6913

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

5 32

Tập 01 - Chương 83: Sự mơ hồ của Anya

Chương 83: Sự mơ hồ của Anya

Trong căn hộ thiếu sáng, cô gái tóc vàng chậm rãi đứng dậy khỏi ghế sofa.

Cô vừa tỉnh giấc nên đầu óc vẫn còn lơ mơ, mờ đục như phủ một lớp sương. Trong không khí phảng phất mùi gói gia vị của mì ăn liền.

Cô đã ngủ bao lâu rồi? Chính cô cũng không nhớ. Có lẽ từ sáng sớm, ngay sau khi biết tin hôm nay được nghỉ học.

Cả đêm cô độc, cả ngày cũng chỉ có một mình…

Anya đứng dậy, lười nhác xỏ đại bộ đồng phục rồi kéo khóa lên một cách cẩu thả.

Đầu ống tay áo bị cuộn ngược vào trong, cấn vào cổ tay khó chịu, nhưng cô chẳng bận tâm. Cô không còn tâm trí đâu để để ý đến những điều nhỏ nhặt đó, đến cả cổ áo xộc xệch cô cũng lười chỉnh lại.

Dù sao thì ở nhà cũng chỉ có một mình, cho dù trông có nhếch nhác thế nào, cũng sẽ chẳng có ai quở trách.

Cơn thịnh nộ kìm nén từ việc cha không về nhà tối qua vốn định trút lên đầu con nhỏ què ở trường hôm nay. Nhưng nào ngờ trường lại đột ngột cho nghỉ, khiến cô chẳng còn nơi nào để xả hết cơn tức.

Cơn giận bị kìm nén quá lâu, dần dần cũng nguội đi. Cuối cùng chỉ còn lại một nỗi bứt rứt mơ hồ không rõ nguyên do.

“Chậc..Phiền chết đi được…”

Lẩm bẩm một mình, Anya bật đèn. Ánh sáng trắng lạnh lẽo lập tức chiếu sáng cả căn hộ.

Trên bàn trà trước mặt đặt một ấm đun nước bằng inox cùng bao bì của một gói mì ăn liền hiệu White Master. Mùi gia vị còn vương trong không khí chính là từ phần nước dùng còn sót lại trong hộp.

Cái mùi ấy chẳng dễ chịu gì. Với thân phận là con gái của một quan chức tư pháp, lẽ ra cô không nên ăn thứ đồ ăn rẻ tiền như vậy. Nhưng ở nhà một mình, cô vừa không muốn nấu ăn, cũng chẳng buồn đặt đồ ăn ngoài.

Cô ghét việc người lạ gõ cửa nhà mình, lại càng ghét họ bước chân vào nhà mình.

“…”

Anya lặng lẽ bước ra ban công, kéo mở cánh cửa kính trượt. Đứng đó, cô để mặc cơn mưa tạt ướt cả người, tâm trạng mỗi lúc một tệ hơn.

Cô rút điện thoại ra. Pin gần như cạn sạch, đã mấy ngày rồi cô không sạc.

Cô gọi cho cha mình.

“…”

Chuông reo vài hồi, cuộc gọi bị từ chối.

“…Tại sao chứ… mẹ kiếp…”

Cô rủa thầm. Cảm giác có gì đó nghẹn đắng nơi lồng ngực, nhói lên khó chịu.

Cô bấm gọi lần nữa.

Lần này, đầu dây bên kia đã bắt máy.

“Cha… tối nay cha có về nhà không?”

Lời nói thốt ra đầy ngập ngừng. Cảm giác này là gì? Sợ hãi? Hay điều gì khác?

Chính Anya cũng không rõ.

Người đàn ông trung niên ở đầu dây bên kia không hề chần chừ mà trả lời ngay lập tức, nhưng câu trả lời ấy lại chẳng thể khiến cô thỏa lòng.

“Không. Cha bận.”

“Cha định cúp máy nữa à?”

Trước khi cha cô kịp kết thúc cuộc gọi, câu hỏi của Anya đã chặn ông lại.

“Ừ.”

Một tiếng gằn giọng lạnh lẽo, vô cảm khiến bàn tay cô rụng rời.

Tại sao? Tại sao cô lại có một người cha như thế này cơ chứ?

“Cha đang nói dối, đúng không? Lại đi tìm gái nữa chứ gì?”

Cô cố hết sức kìm nén sự uất ức, giữ giọng bình thản nhất có thể.

“…”

Đáp lại chỉ là sự im lặng.

“Tại sao? Tại sao cha lúc nào cũng như vậy thế? Cha không có nhà sao? Tại sao đêm nào ông cũng vùi mình trong mấy ổ điếm mà không về nhà? Tại sao lúc nào cũng bỏ mặc con một mình? Tại sao cha không thể dành lấy một ánh nhìn cho con gái mình?”

Những cảm xúc bị dồn nén suốt bấy lâu cuối cùng cũng bùng nổ. Từng câu "tại sao" cứ thế tuôn ra không ngừng.

Cô hận cha mình.

Mẹ cô đã rời đi vì sự thờ ơ của ông. Còn cô, từ lâu vẫn luôn khao khát dù chỉ là một chút quan tâm hay công nhận nhỏ nhất từ ông. Cô thậm chí còn vụng về bắt chước những việc ông từng làm.

Nhưng đổi lại, chỉ là sự khinh thường và phớt lờ nhiều hơn.

Lời nói của cô dần biến thành tiếng gào thét.

Một tia chớp xé toạc bầu trời, trong khoảnh khắc chiếu sáng cả tầng mây, rồi bóng tối lại nuốt chửng tất cả.

“Bởi vì mày quá non nớt. Tao chẳng thấy được chút bản lĩnh nào ở mày cả. Mày chẳng giống con gái của tao chút nào, và tao cũng không định để mày kế thừa vị trí của tao. Cứ việc sống bằng tiền của tao, tận hưởng sự tiện nghi mà tao chu cấp, và tiếp tục chơi những trò trẻ con của mày đi. Chẳng phải thế là đủ rồi sao? Mày còn muốn gì nữa?”

Giọng ông ta bình thản mà lạnh thấu xương tủy.

Từng lời từng chữ rơi xuống, khiến cả người Anya như đông cứng.

“Ha… ha… Bản lĩnh? Bản lĩnh là cái quái gì chứ? Cha nghĩ mình có nó sao? Cha có biết mình đã làm bao nhiêu chuyện nực cười không? Cha”

“Đủ rồi.”

Trước khi cô kịp nói hết câu, cha cô đã ngắt lời bằng một tiếng quát sắc lẹm.

“Tao sẽ nhận nuôi một đứa con trai để kế vị. Còn mày… tự lo cho bản thân đi.”

Ông ta không cho cô cơ hội cãi lại. Cuộc gọi bị cúp.

Chỉ còn lại tiếng tút dài vô tận vang bên tai.

“…Ha… haha…”

Chẳng hiểu sao, cô lại muốn cười.

Cô không thể hiểu nổi cái "bản lĩnh" mà ông ta nói là gì. Thật nực cười.

Quần áo cô đã ướt sũng. Nhưng cái lạnh không đến từ cơn mưa, mà từ sâu trong lòng.

Có lẽ cả đời này cô sẽ không bao giờ nhận được một lời khen ngợi từ cha. Thậm chí, có lẽ cô sẽ không bao giờ gặp lại ông nữa.

Cô đưa tay chạm lên mặt mình..ướt đẫm

Chắc chỉ là nước mưa mà thôi…

Sống mũi cô cay cay.

Cô đứng ngây dại trên ban công một lúc lâu trước khi cử động..

“…Đồ rác rưởi, khốn nạn, Nếu đã ghét mình đến thế thì sinh ra mình làm gì cơ chứ? Mẹ kiếp…”

Trong cơn phẫn nộ, Anya cay nghiệt chửi rủa cha mình. Cô căm ghét sự yếu đuối này của bản thân.

Cô vung tay ném mạnh chiếc điện thoại, nó vẽ một đường cong tuyệt đẹp trong bóng tối trước khi rơi thẳng xuống dưới.

Từ độ cao này, cô không thể nghe thấy tiếng nó rơi xuống nước. Dẫu vậy, cô cũng chẳng lo sẽ trúng phải ai. Với thời tiết này, ngay cả chó hoang cũng biết tìm chỗ trú, chẳng ai dại gì mà đi lang thang bên ngoài.

Mà cho dù có thật sự có ai đó bị trúng và bỏ mạng…

Cô cũng chẳng quan tâm.

Suốt bao nhiêu năm qua, cô chưa từng giết ai. Không phải vì sợ hậu quả, mà vì cô không muốn làm vậy.

Hoặc cũng có thể… cô chỉ đơn giản là không dám.

“Haa… haa… haa…”

Ngay cả sau khi ném điện thoại đi, cô vẫn đứng trên ban công, để mặc cơn mưa tạt thẳng vào mặt.

Cô thở dốc.

Không phải vì mệt, mà chỉ vì quá tức giận.

Cô quay người, trở lại phòng khách, đóng sầm cửa kính, rồi bước từng bước nặng nề về phía phòng tắm, phía sau để lại một vệt nước dài.

Cô xả nước nóng đầy bồn tắm. Rồi cứ thế nằm xuống trong làn nước mà chẳng buồn cởi quần áo.

“…”

Cô lặng lẽ nhìn ánh đèn vàng ấm áp phía trên đầu, giấu đi nỗi tuyệt vọng của mình sau lớp vỏ giận dữ.

So với những đứa con nhà quan chức cùng trang lứa, cô quả thật là kẻ khác biệt.

Cô không để tóc dài như những cô gái khác. Cũng chẳng ngoan ngoãn dịu dàng như họ.

Nhưng sự thật là, cha cô đã bắt đầu bỏ mặc cô từ rất lâu trước khi cô trở thành đứa nổi loạn như bây giờ.

“Tại sao… cha không thể… nhìn con lấy một lần…”

Lấy cánh tay che mắt, Anya khẽ lầm bầm.

Chẳng bao lâu sau, cô thiếp đi ngay trong bồn tắm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!