Chương 84: Gọi món và đi tắm
Ngồi trên giường, Summera chăm chú nhìn cánh cửa phòng tắm.
Lúc này, Melody đang tắm bên trong. Tiếng nước chảy róc rách, đều đặn, đủ để khơi gợi những liên tưởng xa xăm.
Cánh cửa kính mờ che khuất mọi thứ phía sau, khiến Summera không thể nhìn thấy gì, mà thật ra cô cũng chẳng hề có ý định nhìn trộm người khác đang tắm.
Cô chỉ nhìn chằm chằm vào cánh cửa ấy đơn giản vì… không còn việc gì khác để làm.
Điện thoại đã tắt nguồn để sạc, cô cũng chẳng mặn mà gì với mấy tờ tạp chí nhạy cảm kia, còn ban công lại càng không muốn đến, cơn mưa bên ngoài chỉ khiến lòng cô thêm bực bội.
Còn việc rời khỏi phòng… cô cũng không đủ can đảm để đi một mình. Khách sạn trông có vẻ an toàn, nhưng lời cảnh báo của vị “thần” đó vẫn văng vẳng bên tai.
Thế giới này đã trở nên nguy hiểm hơn.
Dù cô vẫn chưa hiểu rõ cụ thể là nguy hiểm ở điểm nào, nhưng cẩn trọng vẫn hơn.
Chả lẽ trận mưa lớn và tình trạng ngập lụt này cũng là một phần của mối nguy đang dần gia tăng này sao? Cũng có khả năng…
Trong lúc tâm trí cô lững lờ trôi theo những suy nghĩ vẩn vơ, Melody đã tắm xong và bước ra khỏi phòng tắm.
Mãi đến khi Melody đứng ngay trước mặt, Summera mới giật mình thoát khỏi cơn thất thần.
“Summera.”
Giọng Melody khẽ vang lên.
Trước mắt Summera là một cô gái khoác chiếc áo choàng tắm mềm mại màu xám trắng, mái tóc còn hơi ẩm được kẹp gọn ra phía sau để tránh làm ướt áo.
Chẳng biết có phải ảo giác không, nhưng Summera thấy màu chiếc áo choàng tắm rất giống với màu tóc của chính mình.
Cô đưa tay khẽ chạm vào những lọn tóc mềm mượt nơi đầu ngón tay, ánh mắt vẫn không rời khỏi Melody.
Vừa mới tắm xong, Melody tỏa ra mùi hương rất dễ chịu. Có lẽ là hương chanh chăng? Chắc là từ sữa tắm.
“Tớ đây.”
Sau một thoáng im lặng, Summera khẽ gật đầu đáp lại.
“Cậu muốn ăn gì không, Summera? Để tớ gọi món cho. Đặt xong thì cậu có thể đi tắm, lúc cậu ra chắc là đồ ăn cũng vừa tới đấy.”
Melody đã sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, Summera chẳng cần phải lo nghĩ gì, việc duy nhất của cô là chọn thực đơn tối nay
Cảm giác này… cũng không tệ.
Ít nhất là tốt hơn nhiều so với việc bị ngược đãi.
“Tớ ăn gì cũng được.”
Cô có nên thừa nhận rằng mình chẳng biết phải gọi gì không?
Kiến thức về ẩm thực của cô vô cùng hạn hẹp, trải nghiệm thực tế lại càng ít ỏi. Thay vì nói hớ điều gì đó nực cười, chi bằng cứ để Melody tự ý quyết định thì tốt hơn.
“Ừm.”
Melody khẽ gật đầu, dùng điện thoại một lúc rồi ngồi xuống bên cạnh Summera.
“Vì không biết cậu thích gì nên tớ đã gọi hai phần bít tết tiêu đen và gan ngỗng hấp kiểu Pháp. Hơi đơn giản một chút, hy vọng cậu không chê.”
Lời nói ấy khiến Summera khẽ sững lại.
Cô quay sang nhìn Melody với ánh mắt kỳ lạ.
“C-Có chuyện gì sao?”
Melody dường như có chút căng thẳng, như thể cô sợ Summera không vừa ý?
“Không có gì… tớ chỉ nhận ra là tớ đã đánh giá thấp cậu thôi.”
Thực tình, ở kiếp trước Summera thậm chí còn chưa từng nhìn thấy hai món này, huống chi là nếm thử. Trong ký ức của cô, chúng đều là những món cực kỳ đắt đỏ.
Vậy mà Melody lại có thể thản nhiên gọi chúng là “đơn giản”.
Cô quả thật đã đánh giá thấp sự giàu có của Melody.
Summera thầm nghĩ: nếu đây không phải là một trò chơi, và nếu cô không cần phải chinh phục nhiều nữ chính cùng lúc… có lẽ cô chỉ cần ôm chặt lấy vị tiểu thư giàu có này là đủ.
Nhưng đời nào có chữ “nếu”.
“…”
Melody nhìn sang Summera, gương mặt cô ấy thoáng trở nên phức tạp.
Melody không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay Summera.
“Thú thật là lâu rồi tớ cũng không ăn mấy món này. Dạo gần đây tớ ăn uống đơn giản lắm.”
Chính xác hơn là từ sau sự cố nhà máy hóa chất, khi cha mẹ cô trở nên trầm lặng và khép mình, cuộc sống của Melody cũng dần giản dị hơn. Phần lớn thời gian cô chỉ ăn bánh mì hoặc những thứ tương tự.
Tuy nhiên, Melody không dám nhắc đến cha mẹ với Summera, nên chủ đề nhanh chóng được chuyển hướng.
“Summera, đến lượt cậu đi tắm rồi. Cậu có cần mình giúp không?”
Cô bế Summera từ trên giường đặt vào xe lăn, rồi đẩy vào phòng tắm và bắt đầu xả nước.
“Ơ… không cần đâu, tớ tự làm được.”
Với đôi má hơi ửng đỏ, Summera từ chối.
Melody quả thật rất tốt, nhưng để người khác nhìn thấy cơ thể trần trụi sớm thế này thì vẫn hơi quá sức chịu đựng của cô.
…Không hiểu sao dạo gần đây… cô lại cảm thấy cô càng lúc càng nữ tính…Chắc chỉ là do cô nghĩ nhiều quá thôi
Sau khi “đuổi” Melody ra khỏi phòng tắm, Summera cởi đồ ngủ rồi cẩn thận trèo vào bồn tắm.
Cũng chính lúc ấy cô mới nhận ra điều không ổn.
So với chiếc chậu tắm nông ở nhà, bồn tắm này sâu hơn rất nhiều…
Tắm xong rồi thì việc leo ra ngoài sẽ là cả một thử thách đối với cô.
Hơn nữa, trong phòng tắm lại không có ghế nhỏ, khăn tắm thì treo tít trên giá cao, nếu không có người giúp, cô thậm chí còn không với tới được, chứ đừng nói đến việc lau khô người
Và cô cũng quên chưa mang áo choàng tắm vào, ngay cả sữa tắm cũng đặt tận trên kệ cao.
“Hà…”
Nằm trong bồn tắm, Summera thở dài đầy bất lực.
Sự khiếm khuyết của cơ thể chưa bao giờ khiến cô thấy nản lòng đến thế…
Rốt cuộc, cô chẳng còn cách nào khác ngoài việc phải gọi Melody vào giúp.
Chỉ là một việc tắm rửa thôi mà sự ngượng ngùng giữa cả hai đã kéo dài quá trình ấy lên đến gần một tiếng đồng hồ.
Đến khi Summera tắm xong, khoác áo choàng đi ra ngoài, đồ ăn Melody gọi cũng đã được mang đến.
Nhân viên khách sạn hẳn có chìa khóa dự phòng, nhưng vì tôn trọng quyền riêng tư của khách nên họ không tự ý vào phòng, chỉ đứng lịch sự bên ngoài chờ giao đồ ăn.
Dịch vụ quả thật rất đáng khen.
Summera ngồi yên lặng trên ghế sofa cạnh bàn trà.
Chẳng bao lâu sau, Melody bưng những đĩa thức ăn nóng hổi vào: hai phần bít tết, hai đĩa gan ngỗng, đúng như những gì Melody đã nói.
Ngoài ra còn có một chai rượu vang đỏ trông khá cao cấp.
Summera không biết đó là do Melody gọi thêm hay do khách sạn tặng kèm.
“Tớ chưa từng ăn ở khách sạn này bao giờ, nên cũng không biết đồ ăn có ngon không.”
Đôi má Melody vẫn còn vương chút ửng hồng từ "vụ" tắm rửa ban nãy, cô cố gắng bắt chuyện để phá tan bầu không khí ngượng ngùng.
“Ừm… nhìn qua thì chắc là khá ngon.”
Summera cũng “hơi” ngượng ngùng đáp lại một câu mơ hồ.
Cô đặt một phần bít tết trước mặt mình, cầm dao nĩa bạc lên, khẽ liếc nhìn Melody.
Chỉ đến khi Melody bắt đầu ăn, Summera mới bắt đầu cắt phần ăn của mình.
…
Trong khi đó, giữa lúc hai cô gái đang thưởng thức bữa tối, Kiera vẫn đang cô độc tại khu dân cư.
Cô đã dựng một chiếc lều tạm bợ trên sân thượng bằng tấm bạt chống thấm và mang hết đồ đạc quan trọng vào trong. Giờ đây, cô ngồi thẫn thờ, nhìn trân trân vào màn mưa trắng xóa đang trút xuống ngoài kia..
Cô hối hận vì trước đó đã không nghe theo lời khuyên của Summera mà chuẩn bị kế hoạch sơ tán sớm hơn.
Nếu không… cô đã chẳng phải kẹt lại một mình trên sân thượng như thế này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
