Chương 54: Bị Ép Phải Giết Người
Trong lúc Kiera đang ở trong bếp chuẩn bị bữa sáng, Summera nhanh chóng chơi thêm hai trận game nữa. Tốc độ của cô vẫn nhanh nhẹn như mọi khi, kỹ năng cũng chẳng hề mai một.
Cô thầm nghĩ rằng, có lẽ chơi game là kỹ năng duy nhất mà cô có thể thực sự dựa dẫm vào trong thế giới này.
"Phù..."
Kết thúc hai ván đấu, Summera khẽ thở hắt ra. Hiện tại cô không còn tâm trí đâu để chơi tiếp nữa. Cô mân mê những tờ tiền nhàu nát bên cạnh, trải chúng ra trước mặt và nhìn chằm chằm một hồi, rồi lại cẩn thận nhét chúng vào túi.
Dẫu sao lúc này cô cũng chẳng thể về nhà. Mà ngay cả khi có tiền, cô cũng chẳng biết tiêu vào đâu.
Nhìn bốn bức tường trắng toát và những vết máu còn vương trên sàn, cô ngồi thẫn thờ.
Tiếng dầu sôi lèo xèo từ trong bếp khiến cô bất giác nhớ đến dáng vẻ của mẹ khi nấu ăn cho mình.
Trước kia, mẹ luôn ở bên cạnh, nên cô chưa bao giờ trân trọng những bữa cơm ấy, cũng chẳng đối xử hiếu thảo với mẹ… Cô thường xuyên làm mẹ tức giận.
Giờ đây, khi thật sự bị tách khỏi mẹ, cô mới nhận ra giá trị của tình thương quan trọng đến nhường nào.
Nhưng dù sao thì... cũng đã quá muộn rồi.
Nếu có thể làm lại từ đầu, Summera sẽ không bao giờ đẩy gia đình ra xa hay vùi đầu mù quáng vào thế giới ảo.
Thế nhưng, đời người làm gì có hai chữ "giá như".
Cô cứ ngồi chết lặng trên ghế sofa cho đến khi Kiera bước ra.
Kiera đã chuẩn bị cơm trắng và dưa muối xào trứng. Một bữa ăn không cầu kỳ nhưng lại vô cùng ngon miệng.
Sau bữa sáng đơn giản, Kiera bắt đầu lau dọn những vết máu trên sàn nhà, còn Summera vẫn ngồi im trên ghế.
"Này..."
Cô ngơ ngác gọi, tay đưa ra phía Kiera.
"Cứ gọi tớ là Kiera được rồi."
Kiera gật đầu, tay vẫn không ngừng lau dọn.
"..."
Summera ngập ngừng. Cô không chắc mình có nên hỏi một điều khó xử đến thế hay không... nhưng cuối cùng, cô vẫn thốt ra:
“Kiera, phải làm sao thì cậu mới có thể thích tớ?”
Thực tình cô không biết phải làm thế nào để chiếm lấy cảm tình của đối phương... Suốt mấy ngày qua, chẳng những không tiến triển được chút nào, cô còn tự chuốc lấy bao rắc rối. Vì vậy, giờ đây cô quyết định hỏi thẳng.
Cô cũng không thực sự mong đợi một câu trả lời.
"...Hả cái gì ?"
Kiera khựng lại một lát, rồi lại tiếp tục lau sàn mà không đáp lời.
Sau khi sàn nhà đã sạch bóng, cô quay lại phía sofa, nắm lấy cổ tay trái của Summera khiến cô có chút bất an.
"Sao cậu lại hỏi vậy?"
Nghĩ lại thì, dạo này Summera quả thực có chút khác lạ. Trước khi Kiera đề nghị biến cô thành "món đồ chơi", cô ấy đã luôn âm thầm tìm cách lấy lòng cô rồi.
Nhìn vào gương mặt Summera, Kiera suýt chút nữa đã nảy sinh ảo giác rằng cô gái này thích mình.
Nhưng cô nhanh chóng gạt đi ý nghĩ đó.
Có lẽ cô ấy chỉ đang tìm cách có tiền để sống sót mà thôi.
Kiera nhắm mắt trầm ngâm suy ngẫm...
Ngay cả bản thân cô cũng không chắc mình còn thích điều gì nữa.
Những cái gọi là “sở thích” hiện tại của cô, thực chất chỉ là thói quen xấu hình thành qua nhiều năm giết chóc; chúng không hề xuất phát từ đam mê thật sự.
“Tớ không biết.”
Một câu trả lời mơ hồ.
Rồi Kiera chợt nhớ đến ba gã đàn ông cô mang về đêm qua.
Sau khi nhốt chúng dưới hầm, cô vẫn chưa xử lý. Hai tên bị cô tông xe vào có lẽ giờ đã bỏ mạng. Còn tên đã định giở trò đồi bại với Summera trước khi bị cô đánh ngất, Kiera định để chính tay Summera kết liễu hắn.
"...Ừm..."
Thất vọng trước câu trả lời lấp lửng của Kiera, nhưng Summera cũng không có nhiều thời gian để suy nghĩ vẩn vơ.
Kiera đứng dậy, cất cây lau và xô nước, rồi đẩy xe lăn đến gần sofa.
Chưa kịp để Summera phản ứng, Kiera đã vào phòng ngủ và mở cánh cửa bí mật dẫn xuống hầm. Cô đưa Summera xuống trước, sau đó là chiếc xe lăn.
"..."
Vừa bước vào trong, Summera đã nhíu mày.
Nơi này nồng nặc mùi máu, và những dụng cụ tra tấn treo trên tường khiến cô rùng mình kinh hãi. Trong cái kết của trò chơi nơi mà cô phải chết, Kiera đã sát hại nhân vật chính ngay tại chính nơi này.
Lòng bàn tay cô bắt đầu đổ mồ hôi. Summera chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức.
“Sao cậu lại đưa tớ xuống đây? Nếu cậu muốn tra tấn tớ, thì làm trên kia cũng được mà…”
Cô không muốn chết.
Sau lưng cô, Kiera không trả lời. Sự chú ý của cô ấy hoàn toàn đặt ở nơi khác.
Cô phớt lờ đống dụng cụ trên tường, thay vào đó là nhìn về phía góc phòng nơi ba gã đàn ông đang bị trói chặt. Một vũng máu đỏ thẫm lan ra từ dưới chân họ đó chính là nguồn cơn của mùi hôi thối trong căn hầm.
Kiera nhận ra cơ thể của một gã đang khẽ co giật. Mắt hắn bị bịt kín nên không thể nhìn thấy gì, miệng bị dán chặt nên chẳng thể kêu rên.
Nhưng hắn có thể cảm nhận được sự hiện diện của đồng bọn, và ngửi thấy mùi máu. Sự sợ hãi tột độ khi tỉnh lại là điều dễ hiểu.
Khẽ lắc đầu, Kiera bước tới kéo gã còn sang một bên, rồi kiểm tra hai tên còn lại.
"Chậc... chết rồi sao."
Hai tên bị xe tông trúng quả nhiên không qua khỏi. Nội tạng có lẽ đã dập nát, xương cốt gãy vụn đâm xuyên qua da thịt. Vũng máu kia là từ chúng mà ra.
Kiera có chút thất vọng. Chúng chết sớm đồng nghĩa với việc cô mất đi hai đối tượng để hành hạ.
Nhưng sự tiếc nuối đó trôi qua rất nhanh. Cô trói chặt gã còn sống vào chiếc giường khung sắt giữa phòng và tháo băng bịt mắt cho hắn.
Cô không tháo miếng bịt miệng, vì đoán rằng Summera sẽ không thấy hứng thú gì khi nghe tiếng la hét như cô.
"Summera."
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Kiera đẩy chiếc xe lăn lại gần giường. Nhìn cô gái tóc trắng bên cạnh, cô thấy vai cô ấy đang run rẩy, có lẽ vì sợ hãi.
"T… tớ đây."
Đôi bàn tay Summera run bần bật. Đây sẽ là lần đầu tiên cô tận mắt chứng kiến Kiera giết người.
"Đây là kẻ đã đánh cậu đêm qua. Bây giờ, cậu có thể trút mọi căm phẫn lên hắn. Sau đó, hãy tự tay kết liễu hắn đi."
Kiera vừa dứt lời, nhịp thở của Summera trở nên dồn dập.
Cô sững lại, hoang mang không biết phải làm gì. Cô không ngờ Kiera lại bắt mình giết người... cô cứ ngỡ Kiera đưa mình xuống đây chỉ để đe dọa mà thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
