Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

510 17839

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

(Đang ra)

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

크로젠

Liệu tôi còn có thể về nhà hay không đây?

54 186

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

85 644

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

125 594

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

154 6913

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

5 32

Tập 01 - Chương 60: Lại chẳng có sự giúp đỡ nào cả

Chương 60: Lại chẳng có sự giúp đỡ nào cả

Trong lúc Melody còn đang mải mê điền các mẫu đơn chuyển lớp, thì trước cổng trường, Anya bước xuống từ một chiếc taxi và bung ô.

“Chậc…”

Nước mưa bắn tung lên từ mặt đường, làm ướt sũng gấu quần cô khiến Anya nhíu mày khó chịu.

Cô chẳng ưa gì những ngày mưa, bởi chúng quá dễ làm người ta đổ bệnh

Cha cô là một viên chức tư pháp, nhưng lại chẳng mấy quan tâm đến cuộc sống thường nhật của cô con gái. Mỗi lần cô ốm, phần lớn thời gian Anya đều phải ở nhà một mình.

Dù vậy, Anya cũng không sợ sự cô độc như những kẻ hèn nhát khác, chỉ là cảm giác ấy vẫn khiến lòng cô thấy khó chịu.

Vì thế, cô luôn cố gắng không để bản thân đổ bệnh.

Trong tay Anya là một chiếc ô lớn, kẻ sọc đen, trắng và xanh lam. Nó che kín người cô, không để một giọt mưa nào chạm được vào người.

Băng qua cổng trường, phớt lờ những học sinh đang vội vã chạy mưa và mảng cây xanh mướt ướt đẫm, cô tiến thẳng về phía cầu thang.

“Con què đó hôm nay chắc cũng phải tới chứ nhỉ?”

Ánh mắt cô hướng lên những bậc thềm.

Lúc trước, chính cô đã ác ý đẩy một nữ sinh tàn tật xuống cầu thang này, khiến đối phương phải nghỉ học ròng rã mấy ngày liền.

Đúng vậy, “con què” đó chính là Summera.

“Oáp~”

Anya đoán chắc hôm nay Summera sẽ đến. Ngay cả người chẳng buồn quan tâm đến việc học như cô cũng biết hôm nay là ngày thi.

Có thể bài kiểm tra này chẳng có ý nghĩa gì với cô, nhưng với những học sinh xuất thân từ gia đình bình dân hoặc nghèo khó, đó lại là chuyện quan trọng.

Cô biết hoàn cảnh của Summera không tốt. Một kỳ thi thế này ư? Không đời nào con nhỏ đó dám bỏ qua.

Vừa leo cầu thang, Anya vừa nhớ lại kế hoạch từ thứ Sáu tuần trước: cô muốn Summera biết cảm giác bị dìm nước là như thế nào.

Chỉ đánh đập thôi thì chẳng còn đủ thú vị nữa.

Hất nhẹ mái tóc vàng ngắn, cô bước đến trước cửa lớp học.

Hai đàn em của cô đã chực chờ sẵn từ bao giờ. Vừa thấy cô xuất hiện, chúng liền vội vàng xáp lại.

“Chào buổi sáng, đại tỷ.”

Một đứa trong số đó cung kính lên tiếng.

“Oáp~”

Anya chẳng thèm đáp lời, lại ngáp thêm một cái rõ dài.

Cô đặt chiếc ô dựa bên hành lang rồi bước vào lớp, quăng cặp xuống bàn.

Sau đó, cô quay lại hành lang, nơi hai đàn em vẫn đứng chờ.

“Sao rồi? Mấy thứ tao dặn chuẩn bị từ tuần trước đã chuẩn bị xong chưa?”

“Đại tỷ yên tâm tụi em chuẩn bị xong xuôi cả rồi.”

Đứa đàn em thứ hai lôi ra từ sau cửa lớp một cái chậu nhựa màu xanh nhạt.

“Hừm. Ít ra bọn mày cũng có chút tác dụng.”

Cầm lấy cái chậu, Anya chậm rãi tiến về phía lớp của Summera.

Cô đến hơi muộn. Trong lớp đã có khá nhiều học sinh. Chưa ai bật đèn nên từ ngoài cửa, cô nhìn không rõ bên trong.

Cô đẩy cửa bước vào, rồi bật công tắc.

Ánh sáng trắng tràn ngập căn phòng. Đám học sinh ngẩng đầu lên nhìn cô, rồi vội vã cúi xuống.

“Hêh…”

Anya nhếch mép. Phản ứng ấy của chúng khiến cô rất hài lòng.

Dù sao thì, chỉ riêng danh tiếng xấu của cô đã đủ để khiến bất cứ ai cũng phải sợ cô.

Hoàn hảo thật.

Đảo mắt một vòng, cô nhanh chóng tìm thấy mục tiêu ở góc lớp.

“…Hắt xì…”

Ở góc ấy, Summera vừa hắt hơi một cái.

Bộ đồng phục của cô khá mỏng. Bình thường thì không sao, nhưng mưa hôm nay khiến trời lạnh hẳn đi. Có lẽ là do nhiệt độ giảm. Nhưng mà quần áo ấm hơn đồng nghĩa với nhiều tiền hơn.

Cô đặt cuốn sách Lịch sử xuống, dụi mắt. Dù không kỳ vọng nhiều vào bài thi, cô vẫn tranh thủ ôn lại phút chót.

“Hàaa..”

Tại sao ngay cả trong thế giới H-game này, cô vẫn phải học mấy thứ trong sách giáo khoa khô khan này chứ?

Vừa thở dài vừa ngẩng đầu lên, cô lập tức thấy một bóng dáng tóc vàng đứng nơi cửa lớp.

“…Anya…”

Con ác quỷ đó đang đứng ở lối vào, ánh mắt đắc ý nhìn chằm chằm vào cô.

Giọng Summera run rẩy. Ký ức bị đẩy xuống cầu thang bất giác hiện về, nỗi sợ lại len lỏi vào từng kẽ tóc.

Bên cạnh, Kiera cũng ngẩng đầu, nhìn thấy Anya.

“…”

Kiera biết Summera lại gặp rắc rối rồi.

Cô có nên can thiệp không? Có nên mạo hiểm đắc tội với con gái của một quan chức thành phố?

…Cô do dự.

Ánh mắt cô lướt qua bờ vai đang run rẩy của Summera rồi dừng lại ở Anya… Nhắm mắt lại, Kiera tự nhủ rằng mình chẳng có lý do gì để xen vào chuyện này.

Dù sao thì, mối hiềm khích này cũng chẳng liên quan đến cô.

Tự biện hộ cho bản thân, cô chọn làm kẻ đứng ngoài cuộc.

Cô không phải người can đảm. Trong những cuộc săn trước đây, cô cũng không phải lúc nào cũng thoát tội sạch sẽ. Lý do duy nhất cô vẫn tự do là vì chẳng ai thèm để tâm đến mấy vụ giết người vặt vãnh.

Nếu chính quyền thật sự muốn ra tay, họ hoàn toàn thừa sức. Giết người vẫn là tội ác, cho dù nạn nhân có là rác rưởi đi chăng nữa.

Cô đã giết bao nhiêu người rồi? Chính cô cũng không nhớ nổi. Nếu bị bắt, cô chắc chắn sẽ chết.

Kiera vẫn chưa muốn chết lúc này. Cô còn muốn thanh lọc thành phố này. Vì vậy, những kẻ như Anya… cô không dám trêu vào.

Thoát khỏi dòng suy nghĩ, cô thấy Summera đang nắm lấy tay áo mình, ánh mắt cầu khẩn.

Ánh nhìn rụt rè ấy, bàn tay yếu ớt run rẩy níu lấy tay áo…nó khơi dậy sự tội lỗi trong lòng cô, nhất là sau những gì cô đã làm với cô ấy.

Tuy nhiên, cô vẫn giữ nguyên quyết định.

Quay mặt đi, Kiera nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay của Summera ra khỏi tay áo mình.

“…A…”

Summera ngẩn người nhìn bàn tay mình, giờ đã không còn nắm lấy tay áo Kiera nữa, rồi nhìn bóng lưng lạnh lùng của cô.

Khi hoàn hồn, cô cúi đầu, bờ vai run lên dữ dội hơn.

…Đáng lẽ cô không nên mong chờ một sự giúp đỡ.

Cô siết chặt 200 tệ trong túi áo. Có lẽ nếu đưa cho Anya, cô sẽ được yên thân.

Từ bên kia lớp học, Anya ngoắc ngón tay.

“Lại đây.”

Học sinh xung quanh nhìn chằm chằm, thì thầm với nhau. Có lẽ là đang cười nhạo cô.

“…Ực…”

Nuốt khan một cái, Summera chậm rãi đẩy xe lăn về phía trước.

Không phải cô không thể đi nhanh hơn, mà là cô không muốn.

Đến khi cô ra đến cửa lớp, vài phút đã trôi qua, và Anya trông có vẻ đã mất kiên nhẫn.

Ngước nhìn con ác quỷ trước mặt, gương mặt tái nhợt của Summera càng trở nên trắng bệch.

“Cậu đến đòi tiền à..? T-tớ đưa cậu đây…”

Với đôi tay run rẩy, cô lấy ra 200 tệ.

Cô cứ ngỡ mình mạnh mẽ hơn rồi. Nhưng rõ ràng là không phải.

“…”

Anya không nói gì, giật lấy tiền. Những tờ tiền còn hơi ấm, hơi nhằu nát. Với Anya, chúng chẳng có ý nghĩa gì cả.

Cô ấy nhét chúng vào túi. Từ phía sau lưng cô ấy, cái chậu nhựa xuất hiện.

Summera không biết nó dùng để làm gì, nhưng trong lòng dâng lên cảm giác bất an.

Thấy Anya đã nhận tiền, cô xoay xe lăn định rời đi thì Anya đã nhanh tay túm lấy tóc cô.

“Á..!”

Summera rít mạnh một hơi, khựng lại.

“Tao đã cho mày đi chưa?”

Anya giật mạnh đầu cô ra sau, ép cô phải nhìn thẳng vào mình, rồi kéo cô khỏi xe lăn.

Anya đã làm việc này quá nhiều lần, nên thành quen.

“Cậu đã lấy tiền rồi! Còn muốn gì nữa?!”

Summera cố vùng vẫy nhưng vô vọng.

“Chút tiền đó á? Không đủ.”

Nhìn cô gái tóc trắng thảm hại, Anya chỉ cảm thấy ham muốn hành hạ càng dâng cao.

Cô liếc ra sau, thấy hai đàn em đang đứng ở cửa. Vẫy tay gọi, chúng liền chạy lại như lũ chó săn phục tùng.

“Đi múc một chậu nước. Đổ đầy vào đây.”

Cô ném cái chậu cho chúng.

Summera nằm úp mặt xuống nền đất ướt bẩn, hai tay chống đất, không thể đứng dậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn hai kẻ kia chạy đi.

Nỗi sợ tràn ngập trái tim cô.

Cô cố gắng gượng dậy, nhưng đôi chân tàn tật khiến điều đó trở thành một thứ bất khả thi.

Siết chặt tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay còn quấn băng, cô bắt đầu van xin.

Cô là một kẻ hèn nhát. Một kẻ hèn mọn thực thụ.

Vừa cầu xin, cô vừa tự nguyền rủa chính mình. Cô không biết một kẻ phế vật như vậy, liệu có thể khiến ai đứng về phía mình không?

“Hết tiền rồi à? Nhưng nó thì liên quan gì đến tao?”

Anya buông tóc cô ra, giẫm mạnh chân lên lưng cô.

Cảm giác nhìn Summera dưới bàn chân mình khiến Anya khoái chí. Bắt nạt kẻ yếu có thể đáng xấu hổ, nhưng cảm giác thật sự rất sướng.

Nếu Summera có một người cha làm viên chức, có lẽ kẻ bị bắt nạt đã là cô.

Nhưng tiếc thay lại không phải. Do đen đủi thôi.

“Đồ què.”

Trong lúc chờ đàn em quay lại, Anya không ngừng buông lời sỉ nhục.

Cô để ý bộ đồng phục của Summera không vừa người. Chắc không phải đồ của nó.

Nhớ lại lúc nãy con nhỏ đó kéo tay Kiera, là muốn Kiera bảo vệ sao?

Anya luôn nghĩ theo hướng xấu nhất. Cô cho rằng Summera hẳn đã dùng thân thể mình để đổi lấy sự che chở của Kiera.

Nghĩ đến đó, cô lại thấy buồn cười.

Cho dù cô không muốn dây dưa với Kiera, cô cũng không tin Kiera có gan đứng ra đối đầu với

mình.

Cô nghĩ gì nói nấy.

“Mày không ngủ với Kiera đấy chứ? Muốn nhờ cô ta bảo kê à? Phì, buồn cười thật. Nó đâu dám đắc tội với tao. Muốn được bảo vệ thì thà để tao “chơi” còn hơn, tao sẽ nhẹ tay hơn với mày.”

Cô nói chẳng nghiêm túc gì, chỉ là một cách khác để làm nhục. Dù thật lòng mà nói, nếu Summera tự dâng mình, Anya cũng chẳng từ chối.

“Tớ không có..khụ khụ…”

Summera cuống cuồng phủ nhận, khiến cô nghẹn lời ho sặc sụa.

…Vẫn là cái đồ ngốc vụng về như cũ.

“Hahaha… đúng là thảm hại.”

Anya thích thú giẫm thêm hai cái.

“Ư..”

Summera rên rỉ vì đau.

Tiếng rên ấy nghe thật êm tai, bất chợt Anya bỗng kiềm lại.

Cô cứ đứng đó, giẫm lên người Summera, không cho nhúc nhích.

Bên ngoài, mưa càng lúc càng lớn, nước tràn vào cả hành lang.

Đồng phục của Summera ướt sũng. Cái lạnh rút dần hơi ấm khỏi cơ thể cô.

“A..hắt xì…”

Cô lại hắt hơi. Có lẽ cô lại sắp ốm nữa rồi.

Cô vẫn bị ghì chặt xuống đất. Chỉ khi quần áo đã ướt đẫm hoàn toàn, hai đàn em của Anya mới quay lại với chậu nước.

“Sao lâu thế?”

“X-xin lỗi đại tỷ, sàn trơn quá nên tụi em phải đi chậm.”

Cái chậu được đặt xuống trước mặt Summera.

Nhìn chằm chằm vào nó, nỗi sợ trong lòng cô càng thêm dày đặc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!