Chương 53: Cô ấy có vẻ trở nên gần gũi hơn?
Dán mắt vào chiếc điện chiếc điện thoại trên tay, Summera cặm cụi cày rank. Do chấn thương nghiêm trọng ở bàn tay từ đêm hôm qua, cơn đau và cảm giác nhức mỏi không ngừng ập đến khiến cô thỉnh thoảng lại thao tác sai, nên tốc độ leo rank vì thế mà cũng chậm hơn trước.
Dù vậy, cô vẫn thấy may mắn vì mình còn có thể tiếp tục chơi. Nếu hủy đơn đầu tiên thì thật sự đúng là thảm họa, không chỉ không kiếm được đồng nào, mà danh tiếng cũng có thể bị hủy hoại.
Summera nghĩ, nghề “cày thuê” này hẳn là một công việc sống dựa vào uy tín. Một khi tiếng xấu đã lan ra, sẽ chẳng còn ai dám đặt đơn nữa.
Cứ thế, cùng với từng dòng chữ “Victory” liên tiếp hiện lên trên màn hình, cô thậm chí không nhận ra mặt trời đã lên cao từ lúc nào.
Trong khi đó, kẻ khiến tâm trạng cô trở nên tồi tệ rốt cuộc cũng tỉnh giấc.
Trong phòng ngủ, Kiera chậm rãi ngồi dậy khỏi chăn, tấm chăn trượt xuống để lộ bộ đồ ngủ trắng tinh.
“Oáp…”
Cô ngủ không ngon… và tâm trạng còn có chút nặng nề.
Có lẽ là vì cảm giác áy náy đối với Summera, hoặc cũng có thể là vì điều gì khác, nhưng đêm qua cô hoàn toàn không có được một giấc ngủ yên ổn.
Cô mơ thấy đủ loại chuyện kỳ quái. Trong những giấc mơ ấy, cô và Summera là nhân vật chính, họ cùng nhau ra ngoài, chơi game, ăn uống, dã ngoại, thậm chí còn tựa đầu vào lòng nhau, và… cùng nhau trải qua đêm dài.
Nhưng tất cả đều khép lại bằng một hình ảnh kinh hoàng duy nhất.
Kiera mơ thấy chính mình, trong bộ váy cưới, ra tay giết Summera
“Đúng là một giấc mơ vớ vẩn.”
Ngẩn người nhìn bàn học, Kiera đưa tay chạm nhẹ lên môi, cố gắng nhớ lại thêm chi tiết trong mơ.
Bản thân cô trong giấc mơ không giống cô chút nào… Cô làm ra đủ thứ chuyện trẻ con mà bình thường cô sẽ không bao giờ làm.
…Nhưng rốt cuộc, phiên bản nào mới là “Kiera” thật sự? Ngay cả cô cũng không có câu trả lời.
Chỉ có một điều chắc chắn: nếu cha mẹ cô chưa từng qua đời, có lẽ cô đã lớn lên thành một cô gái bình thường.
Dù sao thì, trên đời này cũng chẳng có từ “nếu như”.
Cô cầm điện thoại trên tủ đầu giường ra, tiện tay mở CueCue và kiểm tra tin nhắn từ cô bạn thanh mai trúc mã.
“…Không muốn làm bữa sáng sao? Thôi cũng chả sao.”
Nhìn thấy tin nhắn của Summera, Kiera uể oải rời khỏi giường. Cô cũng chẳng buồn thay quần áo. Hôm nay là ngày nghỉ không cần đi học, không có nghĩa vụ gì. Nên một ngày lười biếng thì sao chứ? Lười biếng cũng đâu có sao.
Cô bước ra khỏi phòng bằng đôi chân trần.
Gạch lát đầu thu lạnh buốt, cái lạnh khiến cô tỉnh táo hẳn ra.
Đảo mắt nhìn quanh, Kiera nhận ra hôm nay mình còn rất nhiều việc phải làm.
Những vệt máu do kéo lê mấy tên kia vẫn còn trên sàn, ba gã bất tỉnh trong tầng hầm vẫn chưa xử lý, xe thì lại phải sửa, mà còn phải mua thuốc kháng viêm cho cô bạn nhỏ của mình nữa.
“Chậc…”
Day day trán, Kiera bắt đầu cảm thấy phiền phức. Dù cảm xúc đã chai sạn đến đâu, cô cũng hiểu rằng sau tất cả những chuyện đã xảy ra, hôm nay mình nên dành thời gian cho Summera.
“Ừm…chắc là vậy.”
“…Ủa!Chào buổi sáng Kiera”
Nghe tiếng cửa mở, Summera ngẩng đầu lên nhìn Kiera một cái, rồi nhanh chóng dời ánh mắt đi chỗ khác.
Dù không thể chống lại Kiera hay rời xa cô ấy, Summera vẫn không muốn nhìn thẳng vào mắt Kiera…Đêm qua thật sự quá điên rồ.
“Chào buổi sáng, Summera.”
Kiera gật đầu, rồi ngồi xuống bên cạnh cô trên ghế sofa.
Tối qua Summera đã nói: “Cậu muốn làm gì thì làm.” Câu nói ấy chẳng khác nào chấp nhận trở thành “đồ chơi” của cô hay sao?
Vị thế của cả hai đã đảo lộn, vậy mà Kiera vẫn chưa kịp thích nghi.
Giờ đây, cô nên trở nên mạnh bạo hơn? Hay vẫn giữ nguyên như trước? Cô cũng không chắc nữa.
Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc điện thoại trong tay Summera.
“Sáng sớm đã chơi game rồi à?”
Cô đặt tay lên vai Summera, trong lòng dâng lên một cảm giác khó chịu mơ hồ.
“…!”
Summera khẽ run lên vì cái chạm ấy, thao tác trong game suýt nữa thì rối loạn. May mắn là cô vẫn thắng được giao tranh và giành chiến thắng chung cuộc.
“Ừm… tớ đang làm cày thuê.”
Với việc Kiera ngồi sát bên cạnh, Summera buộc phải tạm dừng trận đấu. Nếu Kiera đột nhiên làm gì đó, mọi chuyện sẽ rất rắc rối.
“Cày thuê sao?”
Kiera nghiêng đầu. Cô cũng biết sơ qua về việc này.
“Ừ… tớ sẽ trả tiền cho cậu.”
Đặt điện thoại lên đùi, Summera nắm chặt mép sofa, đôi tay lộ rõ vẻ căng thẳng.
Kiera để ý thấy động tác ấy.
Cô nắm lấy bàn tay trái của Summera, khẽ siết lại. Móng tay cô cắm sâu vào mu bàn tay, cơn đau nhè nhẹ khiến Summera lại run lên.
Cô bạn thuở nhỏ của cô dường như quá nhạy cảm với nỗi đau…Có lẽ đó cũng là một phần lý do khiến những tiếng rên rỉ đau đớn của cô ấy lại làm Kiera hưng phấn đến vậy?
Nhìn cô gái rụt rè bên cạnh, Kiera theo bản năng bế Summera lên, đặt cô ấy ngồi lên đùi mình, rồi tựa cằm lên vai cô ấy.
Cô ấy rất nhẹ. Việc bế cô ấy lên chẳng là gì đối với một người hay luyện tập như Kiera.
Khép hờ mắt, Kiera nghĩ thầm
“Dù sao thì giờ cô ấy cũng là đồ chơi của mình rồi. Ôm một chút chắc cũng không sao, đâu nhỉ”
Nói thật, chính cô cũng không thật sự hiểu chuyện gì đang xảy ra với bản thân… Suốt bao năm qua, cô chưa từng gần gũi với Summera như thế này.
Mối quan hệ của họ chỉ mới thay đổi trong vài ngày gần đây. Trước đó, dù không ghét nhau, nhưng cũng chẳng thể gọi là thân thiết.
Tất nhiên, không chỉ mình Kiera cảm thấy kỳ lạ.
Summera cũng vô cùng hoang mang. Kiera đang ôm cô lúc này chẳng giống chút nào với Kiera trong game.
Trong game, Kiera chưa từng đe dọa, giam cầm hay làm hại nhân vật chính. Ngoại trừ cái kết kia ra, cô ấy chưa bao giờ hành động bạo lực.
Đúng vậy, cô ấy là sát thủ, nhưng luôn tử tế với những người không làm điều sai trái.
Quá nhiều chuyện ngoài dự đoán… Có lẽ là vì cô phát hiện thân phận sát thủ của Kiera quá sớm.
Nghĩ cho cùng, chỉ có thể trách bản thân. Nếu ngay từ ngày đầu cô mang theo chìa khóa, cô đã không phải vào nhà Kiera, không phát hiện bí mật của cô ấy, và cũng không trở thành cái gọi là “đồ chơi” như thế này.
Lúc này, trong lòng Summera chỉ còn lại sự hối hận… cùng với đó là bất an và một chút xấu hổ.
Về mặt linh hồn, cô vẫn là đàn ông. Ngồi trên đùi người khác thế này khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu.
“Cậu biết không… không cần phải vội đâu. Tớ không cần tiền gấp.”
Tựa đầu lên vai Summera, Kiera cọ má mình vào má cô, như một con chó lớn làm nũng.
Vừa nói, cô vừa rút ra vài tờ tiền mệnh giá trăm tệ từ dưới bàn trà, nhét vào tay Summera.
“Ở đây là sáu trăm. Coi như tiền công đi cùng tớ đi săn hôm qua.”
Nói xong, Kiera buông cô ra, quay người đi vào bếp chuẩn bị bữa sáng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
