Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

36 64

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

3 10

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

95 2299

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

(Đang ra)

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

Tappei Nagatsuki

(Phần truyện dịch sẽ được đăng tải từ Arc 6 trở đi)

40 1125

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

29 199

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

85 386

Tập 01 - Chương 57: Một ngày mưa

Chương 57: Một ngày mưa

Sau màn tra tấn trong phòng tắm hôm ấy, Kiera không còn động tay động chân với Summera nữa. Trái lại, cô đối xử với cô ấy khá chu đáo, nấu những bữa ăn ngon, mua thuốc kháng viêm, thay băng gạc đúng giờ, và bảo đảm những vết thương trên chân không trở nặng.

Phần lớn các vết bầm trên người Summera đã nhạt đi. Chỉ còn vai phải và cổ tay là vẫn hằn lên những dấu vết rõ rệt.

Đến thứ Bảy, sau khi ra khỏi phòng tắm, Summera dồn toàn bộ tâm trí vào công việc cày thuê và nhanh chóng hoàn thành đơn hàng của khách.

Vì Summera dường như không có thẻ ngân hàng, Kiera đã liên kết một thẻ không dùng tới của mình với tài khoản CueCue của Summera, để cô cuối cùng cũng nhận được trọn vẹn 100 tệ vất vả kiếm được ấy.

Còn Chủ nhật, Summera ngủ li bì suốt cả ngày trên ghế sofa. Việc mất máu khiến cô kiệt sức, người uể oải rã rời.

…Làm cái gọi là “đồ chơi” của Kiera thực sự quá đỗi kiệt sức.

“Oáp~…”

Chậm rãi ngồi dậy khỏi sofa, Summera ngáp dài một tiếng.

Bộ đồng phục học sinh trước đây của cô đã bị hư hại nghiêm trọng. Dù đã giặt sạch, nhưng nó cũng không còn thích hợp để mặc đến trường nữa.

May mắn thay, Kiera đã cho cô mượn một bộ đồng phục cũ. So với bộ của Summera, đồng phục của Kiera rộng rãi hơn nhiều, khiến vóc dáng Summera trông lại càng nhỏ nhắn khi mặc vào.

“ Vậy là đến thứ Hai rồi. Lại phải quay lại trường học rồi…”

Dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ, Summera sực nhớ ra hôm nay là ngày nào.

Cô cũng nhớ rằng hôm nay Anya sẽ đến đòi tiền.

Dù từng nghĩ đến chuyện tránh mặt Anya, sau khi cân nhắc, cô vẫn quyết định mang theo một ít tiền.

Nếu chẳng may bị bắt gặp, ít nhất cô cũng có thể dùng tiền để đổi lấy việc không bị đánh. Mong là có vậy.

Ngồi thẳng người, cô khẽ vén ống quần lên.

Trên bắp chân là từng lớp băng gạc quấn chồng chất bao phủ những nhát cắt của Kiera. Thứ Bảy đó, Kiera không chỉ cắt một nhát, cũng chẳng dừng lại ở một bên chân.

Tất cả các vết thương bây giờ đều được băng bó trong lớp gạc trắng.

Ấn nhẹ vào một chỗ, cơn đau quen thuộc lại ập đến.

Ôm lấy đầu gối, Summera lặng lẽ chờ Kiera tỉnh dậy.

Chiếc xe lăn của cô được đặt trên chiếc bàn phía ngoài phòng chứa đồ, cô không tài nào tự lấy nó để đi gọi Kiera được.

May thay, Kiera không phải người lười biếng. Chẳng bao lâu sao cô đã cựa mình tỉnh giấc.

Tiếng sột soạt của quần áo vang lên, Kiera thay đồng phục rồi bước ra khỏi phòng ngủ.

Không hiểu vì sao, tối qua cô lại không đóng cửa. Có lẽ là vì Summera chăng?

Sau thứ Bảy đó, Summera không còn phản kháng bất cứ điều gì Kiera làm. Thế nhưng, điều đó lại khiến Kiera cảm thấy có chút không tự nhiên.

Nhìn cô gái co ro trên sofa, Kiera khẽ lắc đầu.

“Dậy sớm thế, Summera.”

“Ừm…”

Summera khẽ đáp một tiếng, ngước nhìn cô.

“Để tớ đi làm bữa sáng. Ăn xong rồi chuẩn bị đến trường, cuối tuần trôi qua nhanh thật.”

Kiera né tránh ánh mắt của Summera, cô nhét tay vào túi áo rồi đi về phía bếp.

Chẳng bao lâu sau, cô mang bữa sáng quay lại.

Chỉ là cơm rang đơn giản, làm từ đồ ăn thừa tối qua. Hai người lặng lẽ ăn… Nếu Summera có thể hoạt bát hơn một chút, có lẽ Kiera đã thấy vui hơn.

…Nhưng nghĩ lại những gì mình đã làm hôm thứ Bảy, mong đợi cô ấy vui vẻ quả thực là điều quá đỗi phi lý.

Nhận ra điều đó, Kiera mím môi, không nói thêm gì.

Ăn xong, Summera lấy ra 600 tệ mà Kiera đã đưa trước đó.

Cô đưa lại bốn tờ, chỉ giữ lại hai.

“Nhờ cậu giữ giúp tớ số tiền này.”

Cô chỉ cần mang theo vừa đủ. Nếu Anya trấn lột sạch, thì đó sẽ là thiệt hại lớn.

Nghĩ đến những rắc rối có thể xảy ra trong ngày, Summera chẳng buồn để ý đến phản ứng Kiera.

“Được thôi.”

Kiera nhận lấy 400 tệ, rồi đẩy xe lăn đến cạnh sofa.

Khác với Summera, cô đang nghĩ đến bài kiểm tra ở trường hôm nay. Cô tò mò không biết gương mặt của cô bạn thanh mai trúc mã của mình sẽ trông thế nào khi biết chuyện đó.

“Chúng ta đi thôi, đến giờ đi học rồi. Không là muộn đấy.”

Cô bế Summera vẫn còn đang ngẩn ngơ khỏi sofa, đặt cô vào xe lăn rồi đẩy ra cửa.

Thực ra trời vẫn còn rất sớm. Dù có đi thong thả, họ cũng sẽ đến trường trước khi vào lớp khá lâu.

Dẫu vậy, cả hai đều không bận tâm.

“Hà…”

Ra đến bên ngoài, Summera thở mạnh một hơi.

Không khí có chút ẩm ướt, chẳng mấy dễ chịu, nhưng vẫn tốt hơn cái bầu không khí ngột ngạt trong nhà.

Ngẩng đầu lên, cô nhận ra bầu trời tối hơn hẳn so với mọi khi, những làn gió nhẹ thỉnh thoảng lướt qua gò má. Có lẽ sắp mưa rồi.

“Chúng ta có nên mang theo ô không?”

Cô ngoảnh lại nhìn, có chút lo lắng.

Summera thực sự không muốn bị ướt sũng trên đường đến trường.

“Không cần đâu. Có mưa thì cũng chỉ lất phất thôi.”

Vừa nói, Kiera vừa đóng cửa lại.

Cô không hề lừa Summera. Theo ký ức của cô, mùa này ở thành phố hiếm khi có mưa lớn. Nhiều lắm cũng chỉ vài hạt lưa thưa gần như chẳng đủ để người ta bận lòng.

“Được thôi”

Không phản đối, Summera chấp nhận lời cô ấy.

Dù sao thì… theo thời gian, cô đã hiểu rằng giữa cô và Kiera vốn không hề có sự bình đẳng. Một khi Kiera đã quyết, sự phản đối của Summera cũng chỉ là vô nghĩa.

Thế nhưng, ánh mắt cô hướng lên bầu trời vẫn chan chứa nỗi lo âu thầm lặng.

Dưới bầu trời u ám, Summera được Kiera đẩy xe tiến về phía trước.

Không rõ là do thời tiết hay do thời gian, con phố vắng lặng đến lạ. Chỉ lác đác vài cửa hàng mở cửa.

Một lúc sau, một tia sét xé toạc bầu trời, theo sau là tiếng sấm vang rền.

Kiera nhíu mày. Cô gái tóc trắng trên xe lăn cũng vậy.

“Trời mưa rồi…”

Summera vươn tay ra khỏi ghế.

Những hạt mưa nhỏ li ti bắt đầu rơi xuống từ những đám mây. Hơi ẩm mát lạnh khẽ chạm vào lòng bàn tay cô.

Đây là cơn mưa đầu tiên cô thấy ở thế giới này.

Ở kiếp trước, cô từng rất yêu những ngày mưa. Mưa luôn gợi lên nỗi u buồn, phần lớn những ngày cô tự chán ghét bản thân đều đến cùng với những cơn giông bão.

…Ừm, nếu những lời than thở về cuộc đời khi ấy chỉ là bi luỵ quá mức, thì bây giờ, có lẽ chúng đã trở nên hoàn toàn chính xác.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!