Chương 55: Lần đầu giết người
Kiera đẩy xe lăn của Summera lại gần hơn, rồi bước đến bức tường, ánh mắt lướt qua hàng loạt dụng cụ treo nơi đó.
“Cậu muốn dùng gì? Móc, dao găm, hay một con dao chặt xương?”
Vừa hỏi, cô vừa lựa chọn, tìm một món vừa tay mình.
Summera không đáp. Cô chỉ thẫn thờ nhìn gã đàn ông nằm trên chiếc giường khung sắt.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, tràn đầy nỗi kinh hãi khi cơ thể bắt đầu vùng vẫy kịch liệt.
Tuy nhiên, Kiera đã trói chặt hắn bằng xích sắt, lại thêm cả một đêm bị giam cầm, sức lực của hắn đã cạn kiệt. Những nỗ lực giãy giụa chỉ khiến chiếc giường khẽ kêu lên những tiếng cọt kẹt yếu ớt, gần như không thể nghe thấy.
“Chẳng lẽ mình thật sự… sẽ giết một người sao?”
Siết chặt tay, Summera chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày bản thân lại bị đẩy vào hoàn cảnh thế này.
Ở kiếp trước, cô vốn là người lương thiện. Dù trong game có thể đã gây ra vô số “tội lỗi”, nhưng ngoài đời thực, cô chưa từng làm tổn hại đến bất kỳ ai.
Quan niệm rằng giết người là phạm pháp đã ăn sâu vào tiềm thức của cô.
Cô nhìn chằm chằm gã đàn ông kia, nhớ lại cách hắn đuổi theo, đánh đập và hành hạ mình đêm qua.
Cô hận hắn. Trong lúc bị đánh, cô đã cảm thấy sợ hãi, đã nhen nhóm ý nghĩ trả thù, muốn xé xác hắn ra thành trăm mảnh.
Thế nhưng giờ đây, khi cơ hội thực sự đặt ngay trước mắt, cô mới nhận ra mình không thể ra tay.
“…Ha…”
Hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, Summera quay đầu nhìn về phía Kiera.
Cô gái tóc nâu đang chăm chú chọn dụng cụ, thỉnh thoảng còn nhấc một lưỡi dao lên ướm thử độ sắc bén trong tay.
Nhìn vẻ phấn khích của Kiera, Summera mím chặt môi.
Nếu cô nói mình không làm được… Kiera sẽ làm gì với cô? Summera hoàn toàn không dám nghĩ tiếp.
Cô nhắm mắt lại. Hai bàn tay siết chặt đến mức đau nhói.
“Không sao đâu… đây chỉ là thế giới trong game thôi…”
Cô lẩm bẩm, cố gắng tự trấn an bản thân, dù trong lòng vẫn hỗn loạn tột độ.
“Cậu đang nói gì vậy?”
Kiera quay đầu lại nhìn cô.
“K-Không có gì…”
Lắc đầu, Summera cố nặn ra một nụ cười, nhưng trông vô cùng gượng gạo. Cô chưa từng có kinh nghiệm với chuyện như thế này.
“Thôi vậy, nếu cậu không biết dùng cái nào, để tớ chọn giúp cho.”
Cầm hai con dao găm sáng loáng, Kiera quay lại bên giường.
Cô đặt một cái vào tay phải của Summera, còn cái còn lại thì cầm nghịch một cách thản nhiên.
“…Ha…”
Lại một hơi thở sâu. Summera đưa con dao găm lên gần mặt.
Lưỡi dao rộng chừng hai ngón tay, dài khoảng mười cm, lưỡi dao sắc bén, dưới ánh đèn phản chiếu sự lạnh lẽo.
Chuôi dao làm bằng gỗ, không thấy dấu đinh, cầm vào lại vừa tay một cách bất ngờ.
Nhìn con dao, rồi lại nhìn gã đàn ông đang hoảng loạn, cô chậm rãi đưa lưỡi dao về phía ngực hắn. Khi mũi dao dừng ngay tại vị trí tim, gã đàn ông lập tức hoảng sợ tột độ.
Hắn vùng vẫy dữ dội. Lần này, chiếc giường kêu lên những tiếng ken két rõ ràng hơn.
“…Ực..”
Nuốt khan, Summera càng lúc càng căng thẳng. Tay cô run rẩy.
“Đừng sợ. Hãy nghĩ đến những gì hắn đã làm với cậu tối qua đi. Nếu tớ không ở đó, nếu cậu chỉ là một người phụ nữ bình thường, chẳng phải hắn đã hủy hoại cậu rồi sao? Làm đi. Kết cục này chống là thứ hắn xứng đáng phải nhận.”
Vừa nói, Kiera tra con dao của mình vào vỏ, rồi nắm lấy tay phải của Summera.
Cô không hy vọng lời nói có thể thuyết phục được Summera, nên quyết định trực tiếp “giúp” một tay.
Dùng một lực vừa phải, Kiera dẫn tay Summera hạ xuống.
Ánh mắt cô không rời khỏi gương mặt Summera. Cô thấy mồ hôi lấm tấm trên trán cô gái, cũng cảm nhận được sự kháng cự trong bàn tay ấy.
Khi con dao càng hạ thấp, mồ hôi lại càng nhiều hơn.
Khoảnh khắc mũi dao chạm vào ngực gã đàn ông, sự kháng cự đạt đến cực điểm.
“…Ưm~”
Khóe miệng nở một nụ cười nhạt, Kiera đột ngột dồn lực. Con dao cắm sâu vào ngực hắn.
“…A…”
Trong một tiếng thở dốc vì bàng hoàng, Summera sững sờ nhìn nỗi đau bùng nổ trên gương mặt gã đàn ông. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn trợn ngược, gân xanh nổi đầy trên trán. Hắn vùng vẫy dữ dội.
“Ưm… ưm!”
Những tiếng kêu nghẹn phát ra sau miếng bịt miệng. Xích sắt căng lên theo từng cơn giãy giụa , đủ để thấy hắn đang chịu đựng cơn đau khủng khiếp đến mức nào.
Sự quằn quại ấy không hề giúp hắn dễ chịu hơn, ngược lại chỉ khiến lưỡi dao xê dịch, kéo dài thêm sự thống khổ.
“….”
Summera vẫn im lặng, đầu óc trống rỗng, khi Kiera rút con dao ra.
Chất lỏng nóng ấm văng lên, bắn lên mặt và người cô.
“…A… a…”
…Cô không thể tin được. Cô thật sự đã đâm một người.
Mùi máu tanh nồng nặc trong không khí khiến cô đưa tay chạm lên mặt.
Đầu ngón tay chạm phải thứ ấm và dính.
Cơn choáng váng ập đến, suýt nữa thì cô ngất đi.
…Chẳng lẽ cô thật sự đã tước đi một mạng sống sao?
“Không tệ. Nhưng cậu đâm lệch quá. Không có đòn kết liễu thì hắn sẽ còn chịu đau lâu hơn đấy.”
Giọng Kiera kéo Summera ra khỏi cơn mê man.
Cô điều chỉnh lại góc dao, đưa mũi dao ngay trên tim.
“Giờ thì kết liễu hắn đi.”
Cô đặt tay Summera trở lại chuôi dao, bình thản quan sát.
“V-Vâng…”
Đầu óc mơ hồ, Summera nhìn lại gương mặt gã đàn ông méo mó vì đau đớn lần cuối. Rồi cô nhắm chặt mắt, nghiến răng, dồn lực đâm xuống.
Một tiếng phập khẽ vang lên. Lại thêm một đợt máu bắn ra.
Mùi tanh trong không khí càng đậm hơn. Gã đàn ông co giật hai lần. Xích sắt va vào nhau leng keng.
Rồi mọi thứ im bặt
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Summera nhận ra: cô đã thực sự giết một người.
Dù Kiera là người ép tay cô, trái tim cô vẫn đau thắt lại.
“Mình… mình đúng là một kẻ hèn nhát…”
Cô thì thầm với chính mình, vẫn nhắm chặt mắt, không dám nhìn thi thể trên giường.
Cùng lúc đó, khi mọi việc đã kết thúc, Kiera cảm thấy yên tâm hơn.
Giờ đây, Summera đã thật sự đứng cùng một phía với cô.
Nhìn cô gái toàn thân lấm lem, mắt nhắm nghiền, trong lòng Kiera dâng lên một mớ cảm xúc rối ren…
Liệu việc vấy bẩn một đóa hoa thuần khiết như vậy trong một thế giới mục nát này có thật sự đúng đắn hay không? Cô cứ không biết nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
