Chương 31: Vị thần lại xuất hiện
Chỉ vừa khép mắt lại, Summera đã chìm vào giấc ngủ sâu trong cơn mơ hồ mịt mùng. Cô đã đánh giá quá cao bản thân mình rồi, rõ ràng, cô không thể giữ được tỉnh táo khi cơn buồn ngủ ập đến.
Cơ thể cô phập phồng, mềm nhũn đến lạ thường. Summera cảm thấy mình như một chiếc thuyền con giữa biển khơi cuồng nộ, chao đảo không ngừng, bất cứ lúc nào cũng có thể bị nhấn chìm vào lòng đại dương.
Ngực truyền đến từng cơn đau âm ỉ. Trong đại dương vô hình ấy, những con sóng hư ảo vẫn liên tục vỗ vào Summera, Cô hoảng loạn vươn tay ra phía trước, giống hệt một kẻ đang chìm dần trong vực sâu không đáy, vùng vẫy trong tuyệt vọng.
Ý thức như bị ai đó kéo mạnh khỏi đáy sâu mơ hồ, Summera khẽ mở mắt, cô phát hiện mình đang đứng ở một nơi hoàn toàn xa lạ, không hề có chút ký ức nào về nó.
Một khu vườn mang phong cách phương Tây, tinh xảo và trang nhã.
Những bụi cây được cắt tỉa gọn gàng xếp thành bức tường xanh rậm rạp, kín không kẽ hở, chặn đứng mọi ý đồ ra vào. Ở trung tâm khu vườn, một pho tượng cẩm thạch mang hình thiếu nữ lặng lẽ đứng trên đài phun nước, trong làn hơi nước mờ ảo toát lên vẻ trang nghiêm và lạnh lẽo.
“…Lại là mơ sao?”
Đầu óc mù mịt, Summera cúi xuống nhìn bản thân. Bộ đồng phục trên người cô lúc này vẫn nguyên vẹn như mới, không hề có lấy một vết rách, trên tay cũng chẳng còn dấu tích của băng gạc.
Cô chống hai tay xuống đất rồi kỳ diệu thay, cô có thể đứng thẳng dậy.
Nhìn quanh bốn phía, chiếc xe lăn đã biến mất từ lúc nào không hay.
“… ”
Summera ngẩn người nhìn lòng bàn tay mình. Đã rất lâu rồi cô không còn cảm nhận được cảm giác đứng vững trên đôi chân của chính mình.
Cảm giác chân thật đã lâu không gặp ấy khiến cô như lạc vào một thế giới khác. Phải mất một lúc lâu, cô mới hoàn hồn.
Cô đưa tay lau khóe mắt, chẳng biết từ bao giờ, nước mắt đã rơi xuống.
“Là mơ sao… dù chỉ trong mơ, có thể đứng lên được, cũng đã là điều quá tốt rồi.”
Lẩm bẩm tự nhủ, Summera lau đi giọt nước nơi khóe mắt.
Cô vòng qua pho tượng, chậm rãi bước trên thảm cỏ mềm mại. Cảm giác bàn chân chạm đất chưa bao giờ mỹ diệu đến thế.
Sau khi đi qua pho tượng, trước mắt cô hiện ra một vọng lâu xây bằng gạch trắng tinh khôi.
Giữa vọng lâu, hai dây leo xanh biếc rủ xuống, kết hợp với một tấm ván gỗ, tạo thành một chiếc xích đu tinh xảo.
Một thiếu nữ khoác trường bào trắng ngồi trên xích đu, khẽ đung đưa đôi chân. Dưới ánh nắng chiếu rọi, những đường gân xanh nhạt trên mu bàn chân nàng ta hiện lên rõ ràng.
Sau lưng thiếu nữ là đôi cánh trắng đã khép lại, trên đầu lơ lửng một vầng hào quang vàng rực.
Dù không nhìn rõ gương mặt, Summera vẫn lập tức nhận ra kẻ trước mắt này chính là thủ phạm đã biến cô thành con gái, rồi ném cô vào thế giới game eroge kia… người tự xưng là “thần”.
“… ”
Nhìn thiếu nữ trước mắt, một cơn phẫn nộ khó tả dâng trào trong lồng ngực Summera.
Cô siết chặt nắm tay, sải bước về phía người được gọi là thần kia, muốn kéo nàng ta xuống rồi đánh cho một trận ra trò.
Đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời cô nảy sinh suy nghĩ bạo lực đến vậy.
Đáng tiếc, cô không thể đến gần được vị “thần” ấy.
“Chà, lại gặp nhau rồi à.”
Nhận ra Summera đang tiến đến, vị thần kia ngẩng đầu. Nàng ta tiện tay chỉ xuống, lập tức đôi chân của Summera không còn nghe theo mệnh lệnh, cứng đờ tại chỗ.
Khóe môi nhếch lên nụ cười mỉa mai. Biểu cảm của thiếu nữ ấy hoàn toàn không xứng với hai chữ “thần thánh”, chẳng có uy nghi, chẳng có tôn nghiêm, chỉ khiến người ta thấy ghê tởm.
“Mấy ngày qua ngươi sống thế nào? Vui không?”
Rõ ràng là câu hỏi thừa. Với tư cách kẻ đã đẩy Summera vào thế giới này, làm sao nàng ta có thể không biết tình cảnh của cô?
Dù chưa đến mức bị hành hạ đến sống dở chết dở, hay rơi vào cảnh bị luân phiên xâm hại, nhưng cũng đủ để gọi là thê thảm.
Thế nhưng, trong mắt vị thần ấy, như vậy vẫn chưa đủ. Nàng ta chướng mắt Lục Tri Âm một kẻ “đáng ghét”, dù sự xấu xa ấy chỉ tồn tại trong game, còn ngoài đời cô chưa từng làm điều xấu nào.
Thiếu nữ ấy không đủ tư cách để trở thành một vị thần.
Hoặc có lẽ, nàng ta chỉ vừa mới tiếp nhận trách nhiệm làm thần từ tay cha mẹ, còn chưa hiểu mình nên làm gì, chỉ biết tùy tiện lạm dụng thần lực của bản thân.
So với Summera, kẻ khốn nạn hơn thực chất lại chính là nàng ta. Đáng tiếc thay, những kẻ ở trên cao hiếm khi tự vấn về lỗi lầm của mình, vị thần kia cũng không ngoại lệ.
“Ngươi…Con khốn…trả ta về đi.”
Không muốn trả lời câu hỏi đầy khiêu khích kia, Summera chỉ một mực nghĩ đến việc về lại thế giới của cô.
Nơi này không thuộc về cô. Cuộc đời bi ai này cũng không thuộc về cô.
“Không được. Luật chơi đã được định sẵn ngay từ đầu, ngươi buộc phải đạt được kết cục hoàn mỹ của thế giới đó.”
Sắc mặt lạnh đi, thiếu nữ kia bước chân trần đến trước mặt Summera.
Chiều cao của hai người gần như ngang nhau, nhưng khí thế thì hoàn toàn khác biệt.
Với tư cách một vị thần, nàng ta còn rất non nớt, nhưng một vị thần non nớt vẫn là thần.
“…Bắt ta đi chinh phục đám điên đó, sao có thể chứ? Dựa vào cái gì mà ngươi tước đoạt cuộc đời của ta? Chỉ vì cách ta chơi game không hợp ý ngươi sao? Rõ ràng đâu chỉ có mình ta như vậy… nếu ngươi thương xót nhân vật chính, sao không đi tìm nhà sản xuất game, lại tìm đến ta làm gì? Ta còn có cha mẹ, có gia đình! Ta không rảnh ở đây đóng vai một kẻ tàn phế đáng thương!”
Đối diện vị thần kia chỉ cách mình trong gang tấc, cảm xúc của Summera hoàn toàn bùng nổ. Cô lao tới, túm chặt cổ áo đối phương, gào lên chất vấn kẻ trước mắt.
Ngay khi lời nói vừa dứt, một luồng ánh sáng lóe lên trước mắt cô, tiếp đó là cơn đau dữ dội truyền đến từ bàn tay.
Summera buộc phải buông tay, cơ thể bị thiếu nữ ấy đẩy nhẹ một cái, ngã ngửa xuống đất.
“Ta mặc kệ ngươi vô tội đến mức nào. Ta chỉ biết ta không ưa ngươi. Là một vị thần, ta có quyền tùy ý xử trí những phàm nhân như các ngươi. Và nhớ cho kỹ hãy giữ lễ độ với ta. Hiện tại, chí ít ngươi vẫn còn hy vọng được trở về. Nếu khiến ta không vui, thì chuẩn bị ở lại thế giới này cả đời đi.”
Vô cùng bất mãn với hành động vừa rồi của Summera, giọng nói của vị thiếu nữ trở nên kiêu ngạo và lạnh lẽo. Nàng ta giẫm một chân lên ngực Summera, từ trên cao nhìn xuống kẻ mà chính mình đã ném vào thế giới tồi tệ ấy.
“… ”
Summera không nói thêm lời nào, chỉ trừng mắt nhìn kẻ trước mặt, ánh mắt như muốn xé xác đối phương thành trăm mảnh.
Cô nghĩ, nếu có cơ hội, nhất định sẽ chém nát con khốn này, băm thành từng mảnh ra rồi đem cho chó ăn. Trước đây, cô chưa từng có suy nghĩ độc ác đến vậy.
Đáng tiếc, ánh mắt ấy chẳng gây ra chút ảnh hưởng nào. Như thể cảm thấy thật nhàm chán, thiếu nữ nhấc chân lên, không thèm nhìn Summera thêm nữa.
“Ta đã đủ tốt với ngươi rồi, cho phép ngươi nhìn thấy độ hảo cảm của các nữ chính. Đừng được đằng chân lân đằng đầu. Ngoan ngoãn hoàn thành trò chơi chinh phục này đi. Thời gian giữa hai thế giới trôi khác nhau, cố gắng công lược nhanh lên. Nếu đủ nhanh, có lẽ khi ngươi quay về, bên kia mới chỉ trôi qua một hai ngày.”
Hờ hững phát quyết số phận của Summera, thiếu nữ ấy lại lần nữa tạo ra một hố đen không đáy, thẳng tay đuổi cô ra khỏi không gian này.
Sau một trận biến đổi giữa hư và thực, Summera quay trở lại vị trí ban đầu, trên chiếc sofa trong nhà Kiera.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
