Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

36 64

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

3 10

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

95 2299

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

(Đang ra)

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

Tappei Nagatsuki

(Phần truyện dịch sẽ được đăng tải từ Arc 6 trở đi)

40 1125

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

29 199

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

85 386

Tập 01 - Chương 30: Ở lại nhà Kiera

Chương 30: Ở lại nhà Kiera

Được Kiera đẩy xe rời khỏi cổng trường, Summera bắt đầu con đường trở về nhà.

Vì sốt cao, đầu óc cô choáng váng, nặng trịch, không còn đủ tỉnh táo để để ý những người qua đường như mấy hôm trước.

Cũng vì thế, cô hoàn toàn không nhận ra Melody đang lặng lẽ dõi theo bóng dáng cô từ cửa sổ xe.

“…Chú Ngô, lái xe về nhà đi ạ.”

Đóng cửa sổ xe lại, Melody vuốt nhẹ chiếc hộp cơm trong tay, ra lệnh cho tài xế riêng.

Trong đầu cô vẫn hiện lên dáng vẻ yếu ớt của Summera khi nằm trên giường bệnh.

Cô ấy… vì sao lại giúp mình? Melody nghĩ mãi không hiểu.

Hay cũng giống như những kẻ bắt nạt kia, chỉ nhắm vào tiền của cô?

Mím môi, Melody không muốn suy đoán quá nhiều về mục đích của Summera.

Dù thế nào, cô ấy vẫn là một trong số ít người trong trường từng đối xử tử tế với mình.

“Có lẽ… mình đã có thêm một người bạn rồi.”

Khẽ lẩm bẩm, Melody cất hộp cơm đi, dựa lưng vào ghế da, bắt đầu tưởng tượng về cuộc gặp ngày mai với Summera.

“Có nên mang cho cô ấy chút gì đó không nhỉ?”

Chớp mắt, Melody trầm ngâm suy nghĩ.

Một đứa trẻ khép kín trong lòng quá lâu, khi đã được ai đó mở cánh cửa, dường như rất dễ sa vào rung động.

……

“Ắt xì…”

Ở phía bên kia, Summera bất chợt hắt hơi.

Cô quay đầu lại, trong tầm mắt chỉ thấy Kiera đang lặng lẽ đẩy xe cho cô, xa hơn phía sau là đám học sinh lẫn lộn với mấy tên lưu manh vặt vãnh.

“Sao vậy?”

Sau lưng cô, Kiera dừng lại, khẽ hỏi.

“Không có gì…”

Lắc đầu, Summera nghĩ có lẽ mình bắt đầu trở nên quá nhạy cảm rồi.

Đều tại cái gã thần khốn kiếp và con Anya chết tiệt kia cả…

Lại một lần nữa chửi thầm hai kẻ mang đến bất hạnh cho mình, Summera cúi đầu xuống.

Chiếc xe lăn tiếp tục lăn bánh dưới sự điều khiển của Kiera.

So với hai hôm trước, hôm nay xe đi chậm hơn hẳn, vì thế khi về đến trước cửa nhà, trời đã sẩm tối hơn nhiều.

Kiera đẩy Summera đến trước cửa nhà cô.

Nhìn cánh cửa sắt khép chặt, Summera đưa tay vào túi.

“…?”

Bất kể là túi áo đồng phục hay túi quần, cũng không có lấy một chiếc chìa khóa. Trống rỗng, không có gì cả.

Cô lại nhìn quanh một vòng, cũng chẳng thấy bóng dáng chiếc cặp sách đâu.

Ngẩn người, Summera nắm lấy vạt áo mình, quay đầu nhìn Kiera.

Kiera dường như không nhận ra điều gì bất thường, nét mặt vẫn bình thản như thường lệ.

“Sao vậy, Summera? Không mở cửa vào nhà à?”

Vừa hỏi, cô vừa chọc nhẹ vào vai Summera.

Câu hỏi ấy càng khiến Summera thêm lúng túng. Cô chợt nhớ ra, ngày đầu tiên ở thế giới này, mình cũng đã quên mang chìa khóa.

“À… ừm… hình như tớ… lại quên mang chìa rồi…”

Cúi đầu, Summera lí nhí nói.

“Cậu… cậu cứ về trước đi, tớ quay lại trường lấy chìa.”

Cô ngẩng đầu lên, lén liếc nhìn Kiera bằng khóe mắt.

Summera biết Kiera sẽ không đi cùng mình quay lại trường, nhưng cô cũng hoàn toàn không dám tới nhà Kiera thêm lần nào nữa.

Lần trước tới đó đã tận mắt thấy cô ấy xử lý thi thể, nếu còn tới nữa, không biết sẽ lại nhìn thấy những thứ gì không nên phát hiện gì nữa...

“…”

Phía sau Summera, Kiera lặng lẽ nắm lấy tay cầm xe lăn.

Cô dĩ nhiên sẽ không để Summera tự mình quay lại trường.

Nói đúng hơn, tình huống này vốn là do chính tay cô sắp đặt, cố tình để cặp của Summera lại trong lớp, thay vì mang theo khi đến phòng y tế.

Suy nghĩ chốc lát, Kiera đặt một tay lên vai Summera.

“Muộn rồi, tối nay ngủ lại nhà tớ đi. Ngày mai tan học tớ sẽ mang chìa khoá về cho cậu.”

Dĩ nhiên đây là lời nói dối. Ngày mai cô cũng sẽ không mang chìa khoá về.

“…Nh..ưm…”

Summera vừa mở miệng định từ chối, nhưng lại bị Kiera dùng một tay bịt chặt.

Sự đụng chạm quá mức đột ngột khiến đầu óc Summera trống rỗng. Đến khi cô hoàn hồn lại, Kiera đã đưa cô về đến nhà cô ấy.

Bật đèn, căn nhà lập tức tràn ngập ánh sáng.

Kiera giống như lần trước, dừng xe lăn ở cửa, đặt Summera ngồi lên sofa, cắt đứt khả năng cô tự ý rời đi.

“…”

Ngồi trên sofa, đầu óc Summera vẫn chưa kịp hoạt động.

Sao tự dưng lại quay về đây thế này?

Nhưng cũng chẳng thể trách cô phản ứng chậm, dù sao Summera vẫn đang sốt.

“Tối nay cậu ở lại đây một đêm đi.”

Nhìn Summera trên sofa, Kiera không đợi cô ấy trả lời, tự mình bước vào bếp.

Nói cho cùng, dù cô vẫn dành cho Summera một chút tôn trọng, nhưng thứ tôn trọng ấy thực sự chẳng nhiều nhặn gì.

Ừm… có lẽ chính Kiera cũng không nhận ra sự cưỡng chế ắp đặt trong tính cách của mình.

“…Cũng được…”

Không biết làm gì, Summera ngồi trên sofa, nhìn những lỗ rách trên ống quần đồng phục, cùng làn da được băng bó lộ ra bên trong.

Cô không thích giao tiếp với những người quá áp đặt. Thành thật mà nói, khi ở bên Kiera, Summera luôn cảm thấy mình không hề bình đẳng với cô ấy.

Cô cảm thấy mình không nên yếu thế đến vậy. Dù sao trước kia… cô vẫn từng là đàn ông kia mà…

Nắm chặt ống quần, Summera ngẩng đầu lên.

Trong tầm nhìn hơi mờ, Kiera cầm một ly chất lỏng màu trắng sữa bước ra.

Là sữa sao?

Summera nhớ tới chuyện lần trước bị Kiera bỏ thuốc.

Cô bất giác toát mồ hôi lạnh.

“Uống ly sữa đi. Lần này tớ không bỏ thuốc đâu.”

Mỉm cười, Kiera đẩy ly sữa tới trước mặt Summera.

Cô muốn quan hệ giữa mình và Summera thân thiết hơn, nhưng tạm thời vẫn chưa nghĩ ra cách nào hay hơn.

“À… cảm ơn…”

Nhìn nụ cười trên gương mặt Kiera, Summera không dám chậm trễ, rụt rè cầm lấy ly sữa, nhấp từng ngụm nhỏ.

Sữa đã được hâm nóng, hơi ấm truyền qua thành ly vào lòng bàn tay, rất dễ chịu.

Vị sữa mịn màng, thoang thoảng vị ngọt, hương vị ngon đến bất ngờ

Uống hết một ly, dạ dày Summera ấm lên, dễ chịu hơn nhiều.

Kiera nhìn cô uống xong, lại đưa tay sờ trán cô.

“Sốt vẫn cao lắm. May mà trong nhà còn thuốc hạ sốt với kháng viêm, để tớ đi đun nước.”

Dứt lời, Kiera lại quay vào bếp.

Nhìn theo bóng lưng cô, Summera có chút mơ hồ.

Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao tự nhiên cô ấy lại quan tâm mình như thế? Rõ ràng trước đó còn phớt lờ mình mà?

Hơi bối rối, Summera đặt chiếc ly còn hơi ấm xuống bàn trà.

Uống xong ly sữa nóng, cô bắt đầu buồn ngủ.

Không phải do thuốc, chỉ đơn thuần là cơ thể đang phát ra tín hiệu mệt mỏi.

Ừm… khi ốm, con người quả thật rất dễ buồn ngủ.

Nhìn về phía bếp, Summera nghĩ, chợp mắt một lát trước khi Kiera ra chắc cũng không sao?

Chỉ chợp mắt một chút thôi...

Nghĩ vậy, Summera tựa lưng vào sofa, khẽ khép mắt lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bên ENG aka Kat Reading đang sập nên lọ mọ sang Raw để làm nên không bt nên Eng tên như nào nên để tên vậy khi nào Kat trở lại thì sửa lại nhé…