Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

36 64

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

3 10

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

95 2299

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

(Đang ra)

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

Tappei Nagatsuki

(Phần truyện dịch sẽ được đăng tải từ Arc 6 trở đi)

40 1125

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

29 199

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

85 386

Tập 01 - Chương 29: Xin nghỉ phép

Chương 29: Xin nghỉ phép

Sau khi Melody rời đi, trong phòng y tế lại chỉ còn lại một mình Summera.

Cô xoa xoa bụng mình. Sau khi ăn chút gì đó, quả thật dễ chịu hơn nhiều, nhưng những cơn đau trên người vẫn chưa hề biến mất.

“…”

Trong đầu hiện lên hình ảnh Melody xin lỗi cô, rồi đưa thức ăn cho cô.

Cô ấy và cô… có phải cùng một kiểu người không? Đều không quen giao tiếp với người khác? Summera cảm thấy Melody có vài phần giống bản thân mình.

Chuyện vừa rồi khiến Summera nảy sinh chút thiện cảm với Melody.

So với Kiera và Anya, Melody quả thực “bình thường” hơn rất nhiều…

Khẽ sờ lên cằm, Summera nhìn trân trân lên trần nhà, trong lòng mơ hồ không biết bây giờ mình nên làm gì, chỉ cảm thấy mông lung.

Tiếp tục đi “công lược” Kiera sao? Mức độ hảo cảm của Kiera đối với cô thực ra cũng không hề thấp, nhưng trong mắt Kiera, cô dường như vẫn chỉ là một người qua đường.

Hoặc có lẽ, đó thực chất không phải là điểm hảo cảm?

Lại sờ lên trán mình một lần nữa, vẫn còn nóng hầm hập.

“…”

Mím môi, Summera im lặng ngồi trên giường bệnh, nhắm mắt lại, chờ đợi Kiera đến tìm mình.

……

Trong lúc Summera ở lại phòng y tế, Kiera đang ngồi ở chỗ của mình trong lớp học.

Trên tay cầm một cây bút máy, cô thuần thục xoay cây bút giữa các đầu ngón tay, ánh mắt nhìn ra hành lang ngoài lớp.

Trên bục giảng, giáo viên vẫn thao thao bất tuyệt giảng những nội dung rõ rành rành trong sách giáo khoa, hoàn toàn không để ý đến chiếc ghế trống bên cạnh Kiera.

Thanh mai trúc mã của cô, trong mắt các thầy cô vốn không được yêu mến, điều này Kiera rất rõ.

Thành tích của Summera không được xem là tốt, lại vì vấn đề về đôi chân mà cũng chẳng thể đóng góp gì cho tập thể, không được yêu mến cũng là chuyện bình thường.

Kiera nhớ lại cảnh tượng mình đã thấy trước đó.

Thiếu nữ tóc trắng chật vật nằm sấp ở cầu thang, máu đỏ sẫm chảy ra từ sau đầu.

Chiếc xe lăn của cô lại ở ngay cửa lớp, cách nơi cô ngất đi rất xa.

Lần này, Anya dường như đã bắt nạt Summera tàn bạo hơn hẳn.

Kiera nhớ rằng, trước đây Summera chưa từng bị thương nặng đến vậy.

Nhất thời có chút hoảng hốt, Kiera bắt đầu nghi ngờ quyết định khi đó của mình, không giúp đỡ cô.

Vì sao lại chọn đứng ngoài quan sát?

Câu hỏi này không chỉ có một đáp án.

Không muốn đắc tội Anya để tự chuốc phiền phức? Đó là một lý do, nhưng còn gì nữa?

Có lẽ là vì sự bất mãn với mối quan hệ mập mờ giữa Summera và Melody.

Kiera đã tận mắt chứng kiến Melody giúp Summera dán băng cá nhân.

Cô không muốn thanh mai trúc mã của mình thân thiết với người khác như vậy.

“…Chỉ là không muốn để cô ấy đem chứng cứ phạm tội của mình nói cho người khác biết mà thôi.”

Lẩm bẩm một mình, Kiera siết chặt cây bút trong tay.

Sau khi cô lẩm bẩm xong, giáo viên trên bục liếc nhìn cô một cái, nhưng không nói gì.

Ở đâu cũng có phân chia đẳng cấp, trong trường học cũng vậy. Kiera nghĩ, nếu lúc này người mất tập trung là Summera, có lẽ đã bị đuổi ra ngoài lớp rồi.

Nheo mắt lại, Kiera vẫn chưa nghĩ ra rốt cuộc nên đối mặt với Summera như thế nào.

Thời gian trôi qua từng chút một, chẳng mấy chốc mà các tiết học buổi chiều đã kết thúc, đến giờ tan học.

Học sinh trong lớp lần lượt rời đi, Kiera cũng đứng dậy.

Cô xách cặp của Summera lên, do dự một lát, rồi lại đặt nó trở về ngăn bàn.

Đeo cặp của mình, Kiera rời khỏi lớp, chậm rãi xuống lầu, rồi đi đến trước cửa phòng y tế.

Bên ngoài cửa, chiếc xe lăn của Summera lặng lẽ dừng ở đó, nguyên vẹn không hề hư hỏng.

Đẩy cánh cửa sắt khép hờ ra, Kiera bước vào phòng y tế.

Cô kéo tấm rèm, thiếu nữ tóc trắng yếu ớt liền hiện ra trước mắt.

Trên giường bệnh, Summera với hai má ửng đỏ quay đầu lại, ngơ ngác nhìn Kiera đứng ở cửa.

“…”

Mím môi, Summera nhớ đến lời Melody từng nói, cô biết Kiera sẽ đến tìm mình.

Chỉ là không ngờ Kiera lại đến muộn như vậy, cô vừa mới nghe thấy tiếng chuông tan học.

Nhìn Kiera, ánh mắt Summera liên tục biến đổi, không biết nên nói gì với cô.

Oán trách sao? Hay là thứ gì khác?

“…Xin lỗi, đã làm cậu phiền phức rồi.”

Nghĩ mãi, Summera cảm thấy mình thật sự không có tư cách để oán trách Kiera. Tránh cái hại là bản năng của con người, cô không nên tự cho rằng Kiera đương nhiên phải cứu mình.

Ngược lại, Kiera đã tốn không ít công sức đưa cô đến phòng y tế, cô nên xin lỗi mới đúng.

Ừm… dù rằng lúc xin lỗi tâm trạng cũng chẳng vui vẻ gì.

“Ừ.”

Kiera khẽ đáp một tiếng, mà câu trả lời hờ hững ấy lại càng khiến Summera thêm lúng túng.

Cô ấy thật sự chẳng hề khách sáo chút nào, Summera vốn tưởng Kiera sẽ nói mấy câu kiểu “không sao đâu” cho phải phép.

Nhưng cô cũng không tiện trách cứ Kiera.

Cúi đầu, Summera nắm chặt tấm ga giường dưới tay, bất động.

“…”

Nhìn thanh mai trúc mã trước mặt rụt rè sợ sệt, Kiera khẽ mỉm cười, bước tới bên giường, đưa tay sờ lên trán Summera.

Rất nóng.

Suy nghĩ một lát, Kiera nắm lấy tay Summera.

Đã không muốn để Summera thân thiết với người khác, vậy thì hãy trói chặt cô ấy với cô hơn nữa, khiến cô ấy không thể rời xa mình.

Nghĩ vậy, Kiera mở miệng.

“Summera, mấy ngày tới cậu cứ ở nhà nghỉ ngơi đi. Tớ sẽ xin nghỉ giúp cậu, thứ hai tuần sau hãy quay lại trường, được không?”

Theo lời Kiera, Summera lại ngẩn ra.

Cô ngơ ngác ngẩng đầu lên.

“Hả…? Ừm… được… tớ… biết rồi.”

Ban đầu còn hơi mơ hồ, nhưng khi hoàn hồn lại, Summera liền vui vẻ đồng ý với đề nghị của Kiera.

Quả thật cô cần một khoảng thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ và hồi phục tinh thần, ở nhà nghỉ mấy ngày đúng là không tệ.

Hơn nữa, trong những ngày ở nhà, cô cũng không cần lo gặp Anya, không cần vô cớ bị hành hạ.

Còn nhược điểm thì chắc cũng có, đó là không thể gặp Melody, không thể đẩy nhanh tiến độ “chinh phục” cô ấy.

Nhưng điều này cũng chẳng sao, dù sao Summera cũng không định chinh phục Melody đầu tiên.

Trong thời gian ngắn suy nghĩ quá nhiều chuyện, đầu óc hỗn loạn gần như quá tải, đến mức Summera không kịp nhận ra Kiera đã bế cô lên từ lúc nào.

“Á… đau…”

Hai tay Kiera đỡ lấy đùi và lưng Summera, không khéo chạm vào những vết thương do ngã từ cầu thang xuống, khiến Summera kêu lên đau đớn.

Kiera không để ý đến tiếng kêu của cô, đặt Summera trở lại xe lăn rồi đẩy cô về phía cổng trường.

“Đi thôi, bọn mình về nhà.”

Phía sau Summera, Kiera nắm lấy tay cầm chiếc xe lăn đã dần trở nên quen thuộc, vô thức giảm tốc độ, để xe không bị xóc nảy quá mạnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!