Chương 28: Trở lại phòng y tế
“Ư…”
Không biết đã hôn mê bao lâu, khi Summera mơ mơ màng màng mở mắt ra, toàn thân vẫn không ngừng truyền đến từng cơn đau nhói.
“Hộc… hộc…”
Cô chống tay ngồi dậy, thở dốc liên hồi, tim vẫn còn đập thình thịch như vừa trải qua một cơn ác mộng khắc sâu trong ký ức. Chỉ là, những cơn đau trên cơ thể lại nhắc nhở cô rằng, đó không phải là mơ.
Hình như là cô… đã bị Anya, cái con khốn nạn vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng ấy, đẩy từ trên cầu thang xuống?
May mà ký ức vẫn còn nguyên vẹn, Summera vẫn nhớ rõ mình đã ngất đi như thế nào.
“…”
Cô đưa tay ra. Cô còn nhớ, trước khi mất ý thức, lòng bàn tay mình đã bê bết máu. Vậy mà lúc này, không biết là ai đã giúp cô băng bó, quấn quanh bằng lớp băng gạc trắng tinh.
Vết thương đã được xử lý, nhưng cơn đau thì vẫn còn đó.
Summera bỗng nhiên lại muốn khóc.
Vì sao chứ? Rõ ràng cô chưa từng làm chuyện tội lỗi tày trời gì, hà cớ sao lại phải chịu đựng những điều này?
“Hà… không được khóc nữa…”
Dùng mu bàn tay quấn băng lau nhẹ khóe mắt, Summera cố gắng kìm nén lại cảm xúc.
Đến khi dần lấy lại được sự tỉnh táo, cô mới bắt đầu quan sát xung quanh.
Trong không khí phảng phất mùi thuốc sát trùng, bên dưới là chiếc giường bệnh phủ ga trắng, cạnh giường treo tấm rèm màu xanh nhạt.
Ừm… chắc là phòng y tế rồi…
Nghĩ vậy, Summera thử ngồi thẳng dậy.
Không chỉ tay, mà cả lưng, bụng, thậm chí nửa thân dưới, không biết bao nhiêu chỗ trên người cùng đồng loạt gào thét một chữ “đau”.
Bộ đồng phục trên người rách nát tả tơi, nhưng điều đầu tiên Summera nghĩ đến không phải là cơ thể mình thảm hại đến mức nào, mà là...nếu phải mua bộ đồng phục mới, chắc chắn sẽ lại tốn một khoản tiền lớn.
“…”
Mím chặt môi, tâm trạng cô chợt trở nên u uất.
Cô cẩn thận xắn tay áo đồng phục lên. Làn da trắng mịn nơi cẳng tay đã phủ đầy vết bầm tím, những chỗ nghiêm trọng hơn thì bị băng gạc và băng y tế che kín.
“Ưm...”
Summera thử chạm nhẹ vào chỗ được quấn gạc, một cơn đau thấu tim lập tức khiến cô không kìm được rên thành tiếng.
Ở kiếp trước, cô thực sự rất ít khi bị thương, khả năng chịu đau kém đến mức chính cô cũng không thể hiểu nổi.
Ngồi trên giường bệnh, Summera khịt mũi, lại một lần nữa ép mình dập tắt ý nghĩ muốn khóc, rồi đưa tay sờ lên trán.
Rất nóng...có lẽ cô bị sốt rồi.
Nghĩ lại cũng phải thôi. Vốn đã đang ốm, không những chẳng được nghỉ ngơi tử tế, còn bị đánh một trận như vậy, bệnh tình sao có thể không nặng thêm được chứ?
Không biết là ai đã đưa cô đến phòng y tế, dù sao thì chắc chắn không thể là con khốn Anya đó.
Kiera? Hay là Melody? Tất cả vẫn còn là ẩn số.
Bất giác, cô nhận ra mình đã ở đây khá lâu. Thế cơ thể của cô ở thế giới kia thì sao rồi? Nếu bố mẹ nhìn thấy cô hôn mê bất tỉnh, chắc hẳn sẽ vô cùng lo lắng…
…Hoặc có lẽ, cơ thể cô đã bị đưa đi hỏa táng rồi cũng nên?
Được cha mẹ nuôi nấng nửa đời người, vậy mà giờ đây lại ra đi không lời từ biệt. Đến lúc này, Summera mới bắt đầu lo lắng cho tâm trạng của họ.
“Phải… phải nhanh chóng quay trở về…”
Cô siết chặt nắm tay, đập nhẹ xuống ga giường, cơn đau truyền tới lại khiến cô lại nhăn mặt xuýt xoa.
“Ắt xì… hắt xì…”
Liên tục hắt hơi vài cái, Summera bắt đầu đảo mắt nhìn quanh căn phòng nằm trong tầm mắt, nhưng lại không thấy đâu bóng dáng chiếc xe lăn của mình đâu cả.
Điều này lại càng khiến cô hoảng loạn hơn.
Cô bắt đầu lo lắng, liệu có phải chiếc xe lăn đã bị con khốn Anya kéo đi bán lấy tiền rồi không? Cuộc sống vốn đã khó khăn lắm rồi, nếu ngay cả xe lăn cũng mất, Summera thật sự không biết mình còn có thể sống tiếp thế nào…
Càng nghĩ đến chiếc xe lăn, tâm trạng cô càng trở nên suy sụp.
Phòng y tế giống như lần trước cô từng đến, không có một ai khác, yên tĩnh đến lạ thường.
Ngồi ngẩn ngơ trên giường bệnh không biết bao lâu, cuối cùng bên ngoài cũng vang lên tiếng bước chân.
“…”
Hoàn hồn lại, Summera siết chặt ga giường dưới thân, ánh mắt hướng về phía người sắp xuất hiện, trái tim như bị thắt chặt từng chút một.
Cô không biết người đến là ai. Nếu là người lạ… có lẽ sẽ rất nguy hiểm.
Một trong những điều kiện để đạt được kết cục hoàn mỹ là giữ gìn trinh tiết, điều này Summera luôn ghi nhớ trong lòng. Trinh tiết của cô vô cùng quý giá.
Cô nhìn chằm chằm tấm rèm cạnh giường, đến thở mạnh cũng không dám.
Rất nhanh, tiếng bước chân đến gần. Thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt cô là một bím tóc màu đen, sau đó, diện mạo người đến hiện rõ.
Khoác trên người bộ đồng phục gọn gàng, Melody vẫn để kiểu tóc hai bím, trong lòng ôm một chiếc hộp nhỏ.
“Summera.”
Melody hiển nhiên cũng nhận ra Summera trên giường bệnh đã tỉnh lại.
Thiếu nữ tóc trắng ngồi trên giường, hai tay bất an nắm chặt ga giường, mái tóc xám trắng rủ xuống hai bên má, gương mặt vì sốt mà ửng lên sắc đỏ đến mê người.
Mong manh, xinh đẹp, khiến người ta không khỏi xót xa.
Vẻ cảnh giác hiện rõ trên khuôn mặt Summera khiến nhịp thở của Melody khựng lại, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi thành tên.
Cô cúi đầu, thầm nghĩ: mình và Summera là khác nhau. Cô bị bắt nạt vì bố mẹ không được coi trọng, còn Summera thì… ừm, có lẽ chỉ vì quá xinh đẹp nên khiến người khác ghen ghét chăng?
Im lặng ôm chiếc hộp trong tay, Melody đi đến trước giường bệnh rồi ngồi xuống.
Cô mở hộp ra, bên trong là cơm trắng đã thấm dầu, bên cạnh là bông cải xanh và thịt sợi được xếp gọn.
“Melody… là cậu à?”
Không biết nên xưng hô thế nào, giọng Summera mang theo chút do dự.
Khi nhận ra người đến là Melody, cô cũng không còn căng thẳng như trước nữa.
“Ừm… hôm nay, thật sự xin lỗi. Cậu bị Anya tìm đến… là vì đã giúp tớ, đúng không? Xin lỗi, tớ thật sự rất xin lỗi.”
Vừa không ngừng xin lỗi, Melody vừa lấy đũa ra, đưa cả hộp cơm lẫn đũa cho Summera.
Cô cúi đầu, không dám nhìn vào mặt cô ấy.
Hành động khác thường ấy khiến Summera có chút sững sờ. Thực ra cô cũng không hiểu rõ lắm về các nữ chính trong game, dù sao thứ cô từng làm cũng chỉ là bấm bấm, tăng đầy độ hảo cảm, rồi mở khóa đủ loại CG mà thôi.
Cô nghĩ, Melody có lẽ là một người rất lương thiện, và cũng rất dễ gần?
Chớp mắt mấy cái, Summera do dự một chút, rồi cô vươn tay, cẩn thận nhận lấy phần ăn Melody đưa tới.
Khi cô nhận lấy hộp cơm, Melody cũng ngẩng đầu lên.
Chớp đôi mắt xanh lục, Melody đứng dậy.
“Summera… thật ra là bạn của cậu đã đưa cậu đến phòng y tế. Tớ cũng chỉ mới biết cậu bị thương không lâu.”
Lời Melody vừa dứt, trong đầu Summera liền hiện lên hình ảnh Kiera, người chỉ nhìn cô bị Anya lôi đi mà không làm gì cả.
Dù biết rằng Kiera không có nghĩa vụ phải giúp mình, nhưng trong lòng Summera vẫn không tránh khỏi chút oán trách.
Vì sự bất mãn mơ hồ ấy, Summera không đáp lời, chỉ lặng lẽ ăn phần cơm Melody mang đến.
“Cảm ơn.”
Ăn xong, Summera nói lời cảm ơn với Melody.
Melody cũng không nói thêm gì, nhận lại hộp cơm rồi chuẩn bị rời đi.
“Summera, còn một lúc nữa thôi… bạn của cậu hẳn sẽ đến thăm cậu.”
Khi rời đi, cô vẫn không quên nhắc rằng Kiera sẽ đến.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
