Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

36 64

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

3 10

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

95 2299

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

(Đang ra)

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

Tappei Nagatsuki

(Phần truyện dịch sẽ được đăng tải từ Arc 6 trở đi)

40 1125

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

29 199

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

85 386

Tập 01 - Chương 26: Không thể tránh khỏi

Chương 26: Không thể tránh khỏi

Summera chậm rãi trở lại lớp học, sau một quãng thời gian đặt chân đến thế giới này, cô dần quen với việc điều khiển xe lăn, những động tác như xoay hướng di chuyển cũng trở nên linh hoạt hơn nhiều.

Chỉ là, dù thế nào đi nữa, cô vẫn không khỏi nhớ lại những ngày tháng lúc trước, khi mà đôi chân cô vẫn còn lành lặn, vẫn có thể tự do bước đi.

Trong lớp học, số học sinh cũng đã đông hơn, tiếng nói chuyện bắt đầu trở nên ồn ào.

Vừa về đến chỗ ngồi của mình, Kiera bên cạnh đã khẽ vỗ lên vai Summera.

Cú vỗ ấy khiến Summera, vốn còn đắm chìm trong những chuyện vừa xảy ra, khẽ giật mình, tim đập thót lên vì bị dọa.

“Ưm…!? A… có chuyện gì vậy?”

Quay đầu lại, nhận ra người trước mặt mình là Kiera, Summera mới dần bình tĩnh.

“Cậu lại gặp chuyện gì à? Trông biểu cảm của cậu có vẻ không tốt.”

Nhìn gương mặt cô, Kiera khẽ hỏi.

Câu hỏi ấy khiến Summera hơi bối rối. Biểu cảm của cô thật sự kỳ lạ lắm sao? Chính cô hoàn toàn không cảm thấy gì cả…

Dù trong lòng có chút mơ hồ, Summera vẫn quyết định trả lời thành thật.

“Không có gì đâu, chỉ là gặp một cô bạn học bị bắt nạt, mình giúp cô ấy dọa mấy cô gái đầu gấu kia chạy mất thôi.”

Cúi đầu, cô yếu ớt đáp lời Kiera.

Rồi mở cặp sách, bắt đầu lấy đồ dùng học tập ra.

“Ừ.”

Bên cạnh, Kiera chỉ khẽ đáp một tiếng, tay chống cằm, dáng vẻ trầm tư suy nghĩ.

Không hiểu vì sao, cô không mấy muốn để cô bạn thanh mai trúc mã của mình quá thân thiết với người khác, có lẽ vì lo sợ rằng Summera sẽ để lộ chuyện mình đã giết người.

Mặc dù hai người đã trở thành đồng phạm đúng nghĩa, Kiera vẫn chưa thể hoàn toàn đặt trọn niềm tin vào Summera.

“…”

Nhìn lên bảng đen phía xa, Kiera im lặng, không rõ trong lòng đang toan tính điều gì.

Summera ngốc nghếch đương nhiên chẳng thể nhận ra nỗi phiền muộn ấy.

Cô không biết tiết học tiếp theo là gì, nhưng lại không muốn làm phiền Kiera, đành lấy hết sách giáo khoa trong cặp ra, sắp xếp gọn gàng vào ngăn bàn.

Xong xuôi, thiếu nữ tóc trắng ngẩng đầu, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Melody đang ôm cặp, lặng lẽ nhìn về phía cô.

Đặt cặp sang một bên, Melody đưa tay ngoắc nhẹ về phía Summera.

Ý là bảo cô ra ngoài sao?

“À… tớ ra ngoài một chút.”

Summera quay sang nhắc Kiera một tiếng, rồi cẩn thận điều khiển xe lăn rời khỏi chỗ ngồi.

“…”

Lặng lẽ dõi theo bóng lưng Summera khuất dần, Kiera càng thêm phiền não. Dù sao thì thanh mai trúc mã của cô là con người, chứ không phải là đồ vật, nên cô không thể giam cầm hay hạn chế tự do của Summera.

Nghĩ đến đó, Kiera cũng chẳng còn tâm trí đọc sách. Cô đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng, lặng lẽ theo sau Summera.

“Melody! còn chuyện gì nữa sao?”

Ra tới cửa, Summera nhìn Melody trước mặt.

Những gì vừa trải qua do bị bắt nạt dường như không ảnh hưởng quá nhiều đến Melody, lúc này, ngoài bộ đồng phục có vài chỗ lấm bẩn, cô ấy trông hoàn toàn bình thường.

Có lẽ vì đã quen với việc bị bắt nạt rồi chăng.

“Summera.”

Melody không trả lời câu hỏi, chỉ tiến lại gần thêm hai bước, rồi thò tay vào túi, lấy ra một miếng băng cá nhân in hình chú gấu nhỏ.

Xé bao bì, Melody nhẹ nhàng vén mái tóc trắng của Summera, dán miếng băng lên vết thương trên trán cô.

“Chuyện lúc nãy… thật sự cảm ơn cậu.”

Lại là một lời cảm ơn chân thành. Nói xong, Melody quay người rời đi, bước nhanh trở về lớp của mình, chỉ để lại Summera đứng ngẩn ngơ tại chỗ, đầu óc còn chưa kịp phản ứng.

Vài giây sau, Summera mới hoàn hồn. Cô chạm tay lên miếng băng cá nhân trên trán, cảm giác dễ chịu hơn hẳn khi chạm trực tiếp vào vết thương.

Sau chuyện buổi sáng hôm nay, cô và Melody… đã được xem là bạn bè chưa? Summera không biết nữa.

Cô cũng chẳng rõ chuyện ấy đã khiến mức độ thiện cảm của Melody dành cho mình tăng lên bao nhiêu.

Giá mà độ hảo cảm của các nữ chính có thể xem trực tiếp bất cứ lúc nào, thay vì phải dựa vào chiếc gương ở nhà thì tốt biết mấy.

Khẽ lắc đầu, Summera định quay lại lớp, nhưng ngay sau đó, cô nhìn thấy Anya ở đầu cầu thang, cùng với cô gái đầu gấu vừa bị mình dọa chạy lúc nãy.

Summera vẫn nhớ rõ phương châm mình đã đặt ra: phải tránh xa Anya.

Nghĩ sao thì làm vậy, khi Anya còn chưa chú ý đến mình, Summera dùng tốc độ nhanh nhất có thể để quay trở về lớp.

Nếu không phải lúc này trong lớp đã chật kín người, có lẽ cô còn muốn đóng sập cả cửa lại.

Nhìn về phía chỗ ngồi, Kiera vẫn đang chăm chú đọc sách.

Summera nghĩ thầm, cô ấy đúng là nghiêm túc thật.

Chuẩn bị quay về chỗ của mình, nhưng chưa kịp nhúc nhích, từ phía sau cô đã có một bàn tay túm lấy mái tóc cô, giật mạnh xuống.

“Á!”

Cơn đau dữ dội khiến Summera hít mạnh một hơi lạnh. Hành động thô bạo ấy làm cô nghĩ đến một kẻ mà trong mắt cô lại vô cùng tồi tệ.

Anya.

Hoàn hồn lại, trước mắt cô quả nhiên là con khốn tóc vàng ấy.

Lớp học… căn bản chẳng phải nơi có thể trốn tránh.

“…”

Không nói một lời, Anya kéo mạnh mái tóc dài của Summera, lôi cô ra khỏi lớp học.

“…Ưm ưm…”

Summera theo phản xạ muốn kêu cứu, nhưng miệng lại bị Anya bịt chặt, chỉ phát ra những âm thanh vô nghĩa.

Ngón tay nhét vào miệng, cảm giác khoang miệng bị vật lạ xâm nhập khiến cô vô cùng khó chịu.

Trong tuyệt vọng, Summera hướng ánh mắt cầu cứu về phía Kiera đang ngồi ở đó, Kiera cũng nhìn về phía cô.

Nhưng Kiera không có bất kỳ động thái nào khác, cô ấy chỉ liếc cô một cái, rồi tiếp tục cúi đầu đọc sách.

“…”

Một cảm giác khó chịu không sao diễn tả trào lên trong lòng Summera. Cô nghĩ, mình không nên cảm thấy như vậy, bởi Kiera đã từng nói rõ rằng cô ấy không dám chọc vào Anya.

Thật ra, trong mắt Summera, những lời ấy giả tạo vô cùng. Dẫu sao thì Kiera một kẻ đến cả giết người còn dám, thì sao có thể sợ một kẻ chỉ là trùm trường chứ?

Rốt cuộc, chẳng qua là mình không có vị trí gì trong lòng cô ấy mà thôi.

Bị kéo lê ra khỏi lớp trong trạng thái choáng váng, giống như những lần trước, Anya lôi Summera khỏi xe lăn, quăng xuống đất.

Nằm sõng soài trên sàn, dáng vẻ đầy chật vật, Summera mím chặt môi.

Giá mà cơ thể này khỏe mạnh thì tốt biết bao, để không phải chịu sự nhục nhã đến thế.

Ngẩng đầu lên, nhìn Anya với ánh mắt pha chút giễu cợt, Summera siết chặt nắm tay, nhưng ngoài miệng lại ngoan ngoãn chịu thua.

“Tớ… tớ không còn tiền nữa, điện thoại cũng không cần… xin đừng...ưm…”

Chưa nói hết câu, Anya đã đá mạnh một cú vào bên sườn cô.

Lại là kiểu bắt nạt vô cớ như thế…

Cơn đau dữ dội khiến cơ thể Summera quằn quại lại, toàn thân căng cứng, mày cô nhíu chặt.

“Chậc chậc, lúc nãy chẳng phải mày còn ghê gớm lắm sao? Sao giờ lại thảm hại thế này?”

Giọng nói quen thuộc vang lên, chính là cô gái đầu gấu đã bắt nạt Melody trong nhà vệ sinh khi nãy.

Cô ta thong thả bước đến trước mặt Summera, từ trên cao nhìn xuống, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt đầy khinh miệt.

“Đồ lấy được từ con nhỏ Melody là để dâng cho đại tỷ, thế mà lại bị cái đồ tàn phế như mày phá hỏng. Nói xem, mày định bồi thường thế nào đây?”

Nói xong, ánh mắt cô ta liếc sang Anya.

Đại tỷ của bọn họ… chính là Anya sao? Đúng là một lũ cùng một giuộc…

Nghĩ vậy, Summera khẽ cắn chặt môi dưới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!