Chương 24: Thế giới loạn lạc
Summera chẳng thể chợp mắt thêm được nữa, bèn đi rửa mặt súc miệng qua loa. Đến khi thấy thời gian cũng đã gần kề, cô nhét ba mươi tệ vào túi, đặt cặp sách lên đùi, tắt hết đèn trong phòng rồi ra ngoài.
“Ắt xì… ắt xì…”
Vừa ra khỏi nhà, luồng gió lạnh tạt thẳng vào mặt khiến cô hắt hơi liên tục. Đầu óc càng lúc càng đau nhức, tinh thần cũng dần trở nên rệu rã.
Hai ngày nay, cô thật sự chưa từng có nổi một giấc ngủ ngon.
“…”
Xoa xoa mũi, Summera lại đưa tay sờ lên vết thương trên trán.
Vết thương vẫn còn rất rõ. Không có gương bên cạnh nên cô chẳng thể nhìn rõ gương mặt mình, nhưng nghĩ lại thì cũng chẳng có gì quan trọng.
Chậm rãi băng qua đường, cô đến trước cửa nhà Kiera.
Có lẽ Kiera cũng đã dậy rồi, Summera có thể thấy ánh đèn hắt ra từ khe cửa.
Trong nhà cũng vang lên vài tiếng bước chân, chỉ là giữa làn gió lạnh buổi sớm, những âm thanh ấy gần như bị át đi
“…Cậu dậy chưa?”
Im lặng một lát, Summera mím môi gõ cửa. Cô vẫn luôn nhút nhát như vậy, đến mức cô còn không khỏi hoài nghi liệu tính cách tệ hại thế này có thật sự có thể “công lược” được các nữ chính hay không.
“Ừm? Summera à? Có chuyện gì sao?”
Chưa kịp nghĩ ra lời nào cho ra hồn, Kiera đã mở cửa.
Cô mặc một chiếc áo sơ mi dài tay màu xám, phía dưới là quần đồng phục. Tóc tai được chải chuốt gọn gàng, trên mặt không hề có vẻ mệt mỏi, hẳn là đã rửa mặt xong rồi.
“Ừ, là tớ. Ừ thì… tớ muốn hỏi xem, cậu có muốn đi học cùng nhau không.”
Không dám nhìn kỹ gương mặt Kiera. Sau cơn ác mộng đêm qua, cô lại càng sợ Kiera hơn.
Nhìn cô bạn thanh mai trúc mã trước mặt rụt rè sợ sệt, Kiera khẽ nhướng mày.
“Vào trước đi.”
Nghiêng người nhường lối vào, Kiera quay về sofa trong nhà, Summera cũng nghe lời, chậm rãi đẩy xe vào.
Trên bàn trà vẫn còn bát đũa đựng mì tối qua, bên cạnh là chiếc cặp đã được sắp xếp gọn gàng.
Dựa lưng vào sofa, Kiera nheo mắt, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Summera.
“Summera, lấy được tiền rồi, tiếp theo cậu định làm gì? Tiếp tục đưa không công cho Anya sao?”
Cố tình lái câu chuyện sang vấn đề mà Summera không muốn nhắc đến, Kiera mở mắt, đầy hứng thú nhìn cô, tựa như đang chờ đợi câu trả lời tiếp theo.
“…”
Bị Kiera nhìn chằm chằm như vậy, Summera cảm thấy không được tự nhiên. Cô luôn có cảm giác nếu trả lời không vừa ý đối phương thì sẽ gặp chuyện chẳng lành, dù hiện tại cô hoàn toàn chưa rơi vào tình cảnh nguy hiểm ấy.
Còn tương lai… ai mà biết được chứ?
“Tớ sẽ không đưa cho cô ta nữa. Tớ phải để dành tiền mua lại một chiếc điện thoại mới, không thì làm gì cũng bất tiện. Dạo này… cứ tránh mặt cô ta là được.”
Dứt lời, bên tai Summera vang lên vài tiếng sột soạt.
Cô quay đầu lại, thấy Kiera đang tự thay đồng phục.
Khoác áo lên người, kéo khóa lại, Kiera lại trở về dáng vẻ vô hại thường ngày ở trường.
Nhưng Summera, người đã từng thấy bộ mặt thật của cô ấy, dĩ nhiên chẳng tin vào vẻ ngoài ấy.
Cô chỉ nắm chặt vạt áo mình, im lặng không nói.
Thay xong quần áo, Kiera đeo cặp lên lưng, nắm lấy tay cầm xe lăn của Summera.
“Đi thôi, chúng ta cùng nhau đến trường.”
Kiera khẽ mỉm cười, dường như cô không hề để tâm đến chuyện tối qua. Cô sẽ không vì từng lấy Summera làm mồi nhử mà cảm thấy áy náy, và Summera cũng hiểu rất rõ điều đó.
Cúi đầu, Summera để mặc Kiera đẩy mình ra khỏi nhà.
“Hắt xì…”
Vừa ra ngoài, Summera lại hắt hơi thêm lần nữa.
Cảm cúm của cô xem ra khá là nặng.
“Bị bệnh rồi à? Lát nữa ghé phòng y tế trường xem thử đi, thuốc ở đó không mất tiền.”
Phía sau, Kiera vừa đẩy xe vừa đề nghị.
Cô hiểu rõ với Summera lúc này, tiền vô cùng quan trọng. Nếu bảo cô đi bệnh viện, chắc chắn cô sẽ từ chối.
Nghĩ vậy, Kiera khẽ lắc đầu.
Đến quầy bán đồ ăn sáng hôm qua, Kiera dừng lại, giống như hôm qua mua một phần bánh kếp trứng.
“…”
Sờ vào ba mươi tệ trong túi, Summera nhìn thức ăn trong tay Kiera, bụng đói cồn cào. May mắn là hôm nay cô có tiền, không cần phải nhịn đói như hôm qua nữa.
“…Bà chủ, cho cháu hai cái bánh bao hấp.”
Đảo mắt nhìn đủ loại đồ ăn được bày bán, một phần bánh kếp trứng giống của Kiera đã năm tệ, bánh bao hai tệ một cái, quẩy một tệ rưỡi một cây. Nghĩ đi nghĩ lại, bánh bao hấp vẫn là rẻ nhất.
Móc ra bốn tệ từ trong túi đưa cho bà chủ, nhận lấy túi bánh bao gói trong túi nilon, Summera không khỏi có chút cảm khái.
Đã từng có lúc, cô chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện tiết kiệm. An tâm “ăn bám” gia đình, cô đâu biết kiếm tiền khó nhọc đến nhường nào.
Cầm bánh bao trong tay, Summera cùng Kiera tiếp tục hướng về phía trường.
Thiếu nữ ngồi xe lăn trong bộ đồng phục sạch sẽ, vừa đi vừa cắn từng miếng bánh bao nhỏ, trông vừa ngoan ngoãn vừa hiền lành.
Khi đến cổng trường, bánh bao cũng đã được cô ăn hết.
Dù bánh bao chẳng có mùi vị gì, nhưng phải công nhận chúng rất dễ no.
Xoa xoa bụng, Summera nhìn về phía thùng rác không xa.
Cô quay đầu nhìn Kiera.
“Tớ đi vứt rác một chút.”
Dứt lời, Kiera buông tay khỏi tay cầm, lặng lẽ nhìn thiếu nữ tóc trắng chậm rãi đi xa dần.
“…!?”
Đến trước thùng rác, Summera mở nắp, vừa định ném túi nilon vào thì cả người cứng đờ.
Đồng tử không ngừng giãn ra, cơ thể cũng bắt đầu run rẩy, như thể nhìn thấy thứ gì đó vô cùng đáng sợ.
Trong thùng rác, thứ đập vào mắt cô là thi thể của một cậu bé đang cuộn tròn.
Gầy trơ xương, quần áo rách rưới, da dẻ đầy bùn đất, từng đàn ruồi bay quanh xác cậu bé, vo ve inh ỏi.
Trong mũi là mùi thối nhàn nhạt, không phải mùi rác, mà là mùi xác chết.
Túi nilon trong tay rơi xuống, mặt Summera tái nhợt, cô không ngừng lùi lại, nhưng trong cơn kinh hãi lại không giữ vững được xe lăn.
May mắn thay, Kiera kịp thời phát hiện điều bất thường, tiến lên đỡ lấy xe lăn của cô.
Cúi xuống nhìn vào thùng rác, Kiera cũng liếc qua thi thể cậu bé.
Khác với phản ứng của Summera, cô tỏ ra vô cùng bình thản.
Đậy nắp thùng rác lại, cô như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục đẩy Summera về phía trường.
“Chắc là ăn mày chết đói thôi, hoặc cũng có thể nó bị đánh chết? Không cần sợ hãi như vậy, chuyện kiểu này trong thành phố vốn đã xảy ra rất nhiều. Chẳng phải cậu cũng biết thành phố này loạn lạc đến mức nào sao?”
Giọng điệu vẫn bình tĩnh đến cực điểm, Kiera đẩy Summera qua cổng trường, men theo con đường dẫn về lớp học của hai người.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
