Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2628

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 01 - Chương 96: Hãy biến tôi thành một người phụ nữ thực sự

Chương 96: Hãy biến tôi thành một người phụ nữ thực sự

Cả quãng đường không ai nói một lời, cho đến khi vào đồn cảnh sát, xếp hàng lấy số.

Bạch Hoảng bồn chồn lo lắng ngồi trên chiếc ghế lạnh lẽo, lòng đầy tâm sự.

Một bàn tay khẽ bóp nhẹ bàn tay nhỏ bé của Bạch Hoảng, ý bảo cô hãy yên tâm.

Quay đầu nhìn sang, là khuôn mặt to lớn khiến người ta cảm thấy an tâm của Lục Hàng.

Nhìn chằm chằm mặt cậu, Bạch Hoảng chớp mắt, không nhịn được mà đưa tay ra, khẽ nhéo khuôn mặt đó.

Lục Hàng cũng chẳng né tránh, ánh mắt ôn hòa, cứ như một con capybara mặc cho Bạch Hoảng vò qua vò lại.

“Số 23!”

Cầm số thứ tự, Lục Hàng nhìn chằm chằm vào phiếu mã số trên tay, lập tức đứng dậy, nắm lấy tay Bạch Hoảng.

Bạch Hoảng ngoan ngoãn đi theo sau lưng cậu.

Cô nhận ra mình chưa từng tự mình đi làm việc gì bao giờ, nhưng chỉ cần đi theo bên cạnh Hàng ca, sẽ rất an tâm.

Chính vì an tâm, nên mới ngày càng lo lắng.

Nếu có một ngày, Lục Hàng không muốn ở bên cạnh cô nữa, cô không biết sẽ phải làm sao.

Ý nghĩ này giống như rắn độc, cắn xé tâm hồn yếu ớt của Bạch Hoảng.

Làm thủ tục dường như chẳng có gì đáng nói.

Chỉ là quy trình làm giấy tờ khá dài dòng, vẻ mặt nhân viên lễ tân có chút mệt mỏi. Khi nghe Lục Hàng nói là làm phẫu thuật chuyển giới cần thay đổi hộ khẩu, cô gái kia mới kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn Bạch Hoảng một cái.

Bạch Hoảng có chút hoảng sợ cúi đầu xuống, tránh ánh mắt của cô nhân viên.

Đối phương thỉnh thoảng hỏi vài câu, lần nào Bạch Hoảng cũng ấp úng không nói nên lời, không biết phải trả lời thế nào, nhưng Lục Hàng bên cạnh đều tranh thủ trả lời hết câu hỏi, cũng khiến Bạch Hoảng an tâm tâm.

Trong quá trình này, dường như dáng vẻ trăm bề che chở của Lục Hàng khiến cô nhân viên lễ tân nảy sinh hứng thú gì đó, cô nhìn hai người với vẻ mặt ngày càng nhiệt tình, làm Bạch Hoảng hổ thẹn muốn chết, cũng may nhờ đó mà cô ấy làm việc khá tích cực.

Chắc là bị coi thành loại quan hệ đó rồi.

Vì tình yêu mà chuyển giới các kiểu.

Trong đầu mấy cô nàng hủ nữ toàn là mấy thứ này thôi.

Bất giác đoán xem trong đầu cô ấy đang nghĩ gì, Bạch Hoảng cảm thấy mặt hơi nóng lên, cúi đầu nhìn chân mình.

Mơ màng không biết bao lâu, chỉ nghe thấy Lục Hàng bên cạnh thỉnh thoảng trả lời câu hỏi của cô ấy, hình như đã qua hơn một tiếng đồng hồ, lúc này Lục Hàng mới vỗ vai Bạch Hoảng sắp ngủ gật, khiến cô giật mình.

Lục Hàng ghé vào tai cô thì thầm: “Xong rồi người anh em, về thôi.”

Lời nói bên tai có chút ngứa ngáy, khiến Bạch Hoảng không nhịn được rụt cổ lại, ngoan ngoãn mơ màng đứng dậy.

“Làm cái này cần từ một đến mười lăm ngày làm việc, nhưng thường thì sẽ khá nhanh.” Ra khỏi cửa, Hàng ca cầm một đống giấy tờ đi bên cạnh lải nhải: “Thời gian này cậu chú ý xem điện thoại, hộ khẩu gì đó giờ cứ để tạm ở đấy, đến lúc đó cậu tự qua lấy.”

“Còn cái này nữa, chứng minh thư tạm thời, Tiểu Linh đặc biệt nhờ tôi làm giúp cậu, nếu đến lúc đó có đi ra ngoài hay gì thì cũng rất tiện… Nhưng tôi đoán chắc cậu cũng chẳng ở bên ngoài đâu.”

Bạch Hoảng nhận lấy tấm thẻ kia, nhìn chằm chằm ảnh thẻ của mình trên đó, nhận ra Hàng ca vậy mà lại tỉ mỉ đến thế, cậu đã suy tính xong xuôi mọi thứ, ngay cả ảnh thẻ cũng chuẩn bị sẵn rồi.

Cầm chứng minh thư tạm thời, nhìn chữ “NỮ” có chút chói mắt ở mục giới tính.

Bạch Hoảng rũ mắt, hít mũi trong gió lạnh, bỗng nhiên cảm thấy có chút đau lòng.

“Đi uống rượu không?”

Lục Hàng thấy cô ỉu xìu như vậy, gãi gãi đầu, cẩn thận từng li từng tí nói: “Người anh em, nghĩ theo hướng tích cực đi, thế này chẳng phải lại có thể đi học được rồi sao.”

“Tôi cũng đâu muốn đi học.” Cô rũ rí mắt, buồn bã nói: “Chẳng có chuyện gì là tốt cả.”

Lục Hàng có chút không biết nên an ủi thế nào.

Những lúc không biết an ủi ra sao, cậu luôn mang vẻ mặt vừa bất lực vừa dịu dàng, giống như một con gấu lớn cứ im lặng đứng bên cạnh cô.

Luôn khiến Bạch Hoảng có một loại xung động muốn ấm ức chui vào lòng cậu, cầu xin cậu ôm chặt mình.

Nhưng với thân phận anh em trước đây, nó lại giống như một lời nguyền nào đó.

Một mặt, nó khiến Lục Hàng có thể yên ổn ở lại bên cạnh cô.

Mặt khác, cô lại vĩnh viễn không thể làm chuyện gì vượt quá giới hạn.

Nhìn chằm chằm tấm chứng minh thư này, chân Bạch Hoảng khẽ run lên, cảm giác đau lòng đó ập đến như thủy triều.

Cơ thể đã là con gái rồi, trên phương diện pháp lý cũng là con gái rồi, nhưng Bạch Hoảng vẫn cứ đau lòng, cô cũng không biết rốt cuộc mình đau lòng vì cái gì.

Nhìn tấm chứng minh thư này, trong lòng ngũ vị tạp trần, trong đầu nghĩ đủ thứ chuyện.

Không phải đàn ông nhưng cũng chẳng giống phụ nữ, một kẻ biến thái chính hiệu bị lãng quên trong một khe hẹp. Cho dù tất cả mọi người đều nói cô là một người phụ nữ, cô cũng sẽ cảm thấy tổn thương.

Cho dù Hàng ca từng nói đừng để ý ánh mắt người khác, thì chuyện đó cũng đâu có dễ dàng như vậy. Giống như người chết đuối cố gắn bám víu vào phao cứu sinh, Bạch Hoảng cố gắng bám víu vào bất kỳ mối liên hệ nào với quá khứ, Lục Hàng chính là mối liên hệ duy nhất với quá khứ.

Nhưng Hàng ca đã nói rằng cậu không muốn dính dáng đến bất kỳ người phụ nữ nào.

Nhưng bây giờ... cô chẳng phải là phụ nữ sao?

Điều này có phải chứng minh rằng cậu sẽ rời đi bất cứ lúc nào?

“Tôi biết cậu rất khó qua, giờ nói gì cũng như nói với gió, nhưng chúng ta cũng không có cách nào.” Lục Hàng thở dài: “Dù sao cũng phải hướng về phía trước… hai chúng ta đi uống rượu, hay là về nhà bây giờ?”

Bạch Hoảng mân mê tấm chứng minh thư tạm thời này, dần dần ngừng run rẩy.

Cô muốn được ôm ấp, không muốn cậu rời đi, không biết bản thân rốt cuộc là ai.

Nhưng cô vẫn còn một lựa chọn hèn hạ nhất.

Cô rũ mi mắt hỏi:

“Tấm chứng minh thư tạm thời này… có dùng được không?”

Câu nói đột ngột này dường như khiến Lục Hàng ngẩn người: “Ý gì, cái này mới làm xong, đương nhiên là dùng được rồi.”

Giọng cô có chút bình tĩnh, trong lòng trống rỗng: “Hôm nay tôi không muốn về nhà.”

“Không về nhà cũng được mà, vậy cậu muốn đi đâu chơi?” Lục Hàng gãi đầu, giọng điệu dịu dàng như dỗ trẻ con: “Dù sao tôi cũng chiều hết, cậu muốn đi quán net chơi game thì đi, cậu muốn đi uống rượu tôi đi uống cùng cậu, muốn đi dạo phố tôi cũng đi cùng cậu… Tùy cậu thôi, người anh em này sẽ luôn ở bên cạnh cậu.”

“Tôm hùm đất hay là quán nhậu vỉa hè? Cậu bây giờ chắc uống được rượu rồi nhỉ? Bà dì đi sạch chưa? Sạch rồi thì chiến thôi, nay tôi mời.”

“Hàng ca.” Bạch Hoảng khẽ nói: “Hôm nay, cậu cùng với tôi, chúng ta ngủ ở bên ngoài.”

Không khí bỗng nhiên im lặng.

Bạch Hoảng nhìn biểu cảm có chút khiếp sợ của Lục Hàng, vô lực nhếch khóe miệng, lộ ra một nụ cười.

Bỗng nhiên trong lòng nhẹ nhõm, khi cái bình đã nứt trong lòng bị đập vỡ, bất kể là ai cũng sẽ có cảm giác sảng khoái như vậy.

“Cậu…” Lục Hàng lắp bắp nói, dường như lần đầu tiên nhìn thấy sự hoảng loạn trên mặt cậu: “Ý cậu vừa nói, không phải là như tôi nghĩ đấy chứ?”

“Là như cậu nghĩ đấy.” Cô ôn tồn nói: “Chúng ta làm đi.”

Lục Hàng như bị đấm một quyền vào lồng ngực, lùi lại một bước, nét mặt tràn đầy sự kinh ngạc.

“Cậu cảm thấy tôi rốt cuộc là đàn ông hay là phụ nữ?” Bạch Hoảng khép hờ đôi mặt, nhẹ nhàng kéo bàn tay rộng lớn của Lục Hàng lên, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay cậu: “Tôi nghĩ không thông, cũng mệt rồi, đã không muốn nghĩ nữa.”

“Đã không có cách nào biến trở lại, thì thôi vậy, trên pháp luật cũng là con gái rồi, hết cách rồi.”

“Hàng ca, cậu nói đi, tôi đã sống như một người đàn ông lâu như vậy rồi, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể tự nhận mình là phụ nữ đây?” Cô bẻ ngón tay Lục Hàng, mở bàn tay cậu ra, nghịch nghịch như một đứa trẻ, nước mắt khẽ rơi trên mu bàn tay cậu.

“Nếu như tôi không làm được, vậy thì Hàng ca nhất định có thể làm được… Giúp tôi đi.”

Cô khẽ nói: “Hãy biến tôi thành một người phụ nữ thực sự.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!