Chương 101: Bạch Hoảng bất an
Tuy bầu không khí giữa hai cô gái có chút kỳ lạ, nhưng Lục Hàng cũng không nghĩ nhiều.
Cậu không nhịn được liếc nhìn đôi chân dài của Mộc Dĩ Nam vài lần, cười khổ: “Sao cậu lại mặc mỗi cái quần lót ra ngoài thế này, coi anh em như người nhà quá rồi đấy.”
“Có sao đâu, cho cậu xem đấy, đã mắt chưa?” Cô khẽ lè lưỡi, trông rất đáng yêu, sau đó nheo mắt cười.
Dáng vẻ nũng nịu lại khiến tim Lục Hàng run lên.
Mộc Dĩ Nam dịu dàng nói: “Dù sao trước kia mọi người cũng là anh em tốt, mặc thế nào cũng chả sao, đúng không nào?”
Cũng đúng thật.
Lục Hàng cười khổ: “Nói thì nói vậy, nhưng chỉ mặc mỗi cái quần lót thì hơi…”
“Cậu tưởng tôi cố ý mặc thế này à, trêu cậu thôi, tôi mới ngủ dậy đấy.” Mộc Dĩ Nam cười lên rất đẹp, đôi mắt híp lại thành hai vầng trăng khuyết, hàng mi dài cong vút, thân mật như một cô vợ nhỏ: “Vừa nghe cậu đến, tôi đâu dám để cậu đợi ngoài cửa, vội vàng ra mở cửa ngay.”
Lục Hàng ấp úng không nói nên lời.
Mộc Dĩ Nam liếc Lục Hàng hai cái, khóe miệng nhếch lên nụ cười xấu xa, như đùa giỡn mà chui tọt vào lòng Lục Hàng.
Lục Hàng lập tức cảm thấy một làn hương thơm ấm áp ập vào mặt, mang theo mùi nước hoa thoang thoảng và hơi ấm cơ thể cô, khiến cậu luống cuống tay chân, vừa nóng ran vừa xấu hổ.
Thấy cô ngước mắt lên trong lòng mình, có chút trêu chọc đùa cợt: “Sao thế? Cậu còn quan tâm tôi mặc gì à… Hay là động lòng với anh em rồi?”
“Đừng có quậy, đừng có quậy.” Lục Hàng dùng tay đẩy mặt cô ra, ho khan một tiếng: “Ngực dán cả vào rồi kìa, nam nữ thụ thụ bất thân…”
“Tuyệt tình quá… Đừng chạm vào mặt tôi, đang trang điểm đấy.” Cô nũng nịu, nhẹ nhàng đánh Lục Hàng một cái rồi trợn mắt, dịu dàng nói:
“Được rồi, mọi người đi đường mệt rồi, chắc đói cả rồi… Tôi nấu cơm cho mọi người ăn nhé, Hàng ca vẫn món cũ chứ? Thịt kho tàu?”
“Được đấy, món thịt kho tàu cậu làm vẫn ngon lắm.” Lục Hàng gật đầu.
“Biết làm sao được, Hàng ca vẫn thích ăn thịt kho tàu như thế, sở thích của cậu dễ nhớ thật đấy…” Cô cười dịu dàng, nhìn thẳng vào mắt Lục Hàng không chớp mắt, giọng nói vừa đủ nghe, vô cùng nhẹ nhàng: “Nhưng mà, ngoài tôi ra, chẳng ai nhớ được sở thích của cậu… đúng không?”
Không ai lên tiếng ngoại trừ Lục Hàng, cậu gật đầu: “Cũng đúng.”
“Nào nào nào.” Mộc Dĩ Nam nghe vậy lại không biết xấu hổ sấn tới cười tủm tỉm, hai ngọn đồi tuyết vẫn dán chặt vào ngực Lục Hàng, làm bộ chu cái miệng nhỏ lên: “Vẫn là tôi nhớ thương cậu, vậy sao không thưởng cho người ta một cái~”
Lục Hàng bất lực quay mặt đi, tránh né sự thân mật của cô: “Thưởng cái gì!”
“Vì tình bạn, hôn cái nào.” Cô chớp mắt: “Chẳng phải người phương Tây đều thế sao.”
“Cút cút cút.” Lục Hàng không nhịn được đẩy đầu cô ra: “Cậu là người Tây à?”
“Haha~ Hàng ca vô tình thật đấy, thảo nào không tìm được bạn gái.” Mộc Dĩ Nam khẽ cười, giọng nói thánh thót như chuông bạc, cười hì hì: “Sau này đừng có chọn tôi đấy nhé, phù sa không chảy ruộng ngoài…”
“Mau đi nấu cơm đi.” Lục Hàng đỏ mặt tía tai, mắng mỏ: “Đừng có lên cơn nữa.”
“Biết rồi~ biết rồi~.”
Cô đưa tay vỗ nhẹ mông Lục Hàng một cái đầy thân mật, thấy Lục Hàng đỏ mặt liền cười toe toét.
Sau đó cô thuận tay cầm tạp dề trên bàn, đảm đang nhanh nhẹn buộc ra sau lưng, đi vào bếp.
Để lại cho Lục Hàng một bóng lưng dịu dàng.
…
Không đúng.
Vô cùng không bình thường!
Từ lúc bước vào, Bạch Hoảng đã bắt đầu cảm thấy vô cùng bất thường, chuông cảnh báo trong lòng reo vang inh ỏi.
Thế này không đúng!!!
Bạch Hoảng vạn lần không ngờ đến đây lại gặp cảnh tượng này, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập.
Lúc đến đây, cô thấy dù sao cũng có Sở Tình và Lục Hàng chuyển đồ, cô xách cái hộp giày coi như giúp đỡ rồi, mang tâm thế dửng dưng đến đây, coi như đi thăm nhà.
Vốn tưởng đơn thuần chỉ là anh em gặp lại nhau, hoàn toàn không nghĩ nhiều, cứ như trước kia tối đến mọi người cùng uống rượu là được.
Mang tâm thế thoải mái vui vẻ như vậy, mở cửa ra nhìn thấy bộ dạng này của Mộc Dĩ Nam, lập tức cảm thấy trời đất như đang sụp đổ.
Lúc này, Bạch Hoảng đang ngồi trên ghế sô pha, sắp nghiến nát cả bộ răng hàm.
Nhìn chằm chằm bóng lưng Mộc Dĩ Nam đang ngân nga hát vui vẻ bận rộn trong bếp, Bạch Hoảng bóp chặt đệm ghế sô pha, nghiến răng nghiến lợi.
Con đĩ lẳng lơ này…
Đồ không biết xấu hổ.
Quay đầu nhìn lại, thấy Sở Tình với vẻ mặt vô công rồi nghề đang mở cửa sổ hút thuốc, bên cạnh đặt chiếc cốc giấy nhỏ Mộc Dĩ Nam chu đáo đưa cho, còn đang cảm thán: “Ánh sáng của căn nhà này tốt thật…”
Cái đồ não tàn này.
“Cậu…” Bạch Hoảng bóp chặt đệm ghế, cảm thấy vẫn nên lôi kéo một người về phe mình trước, cố tỏ ra bình tĩnh nói: “Cậu không thấy… Tiểu Mộc như thế có hơi, quá lố lăng sao?”
“Lố lăng?” Sở Tình thắc mắc, nhả một hơi khói, thong thả nói: “Bình thường mà, tôi nhớ cậu ấy vốn luôn thích mấy thứ đáng yêu cute, còn có sở thích giả gái nữa … Chẳng phải tốt sao, bây giờ cậu ấy mặc mấy thứ đó cũng chẳng cần phải tránh người khác nữa.”
Bạch Hoảng nghe vậy mà cứng họng.
“Người phải nói là cậu đấy, bớt dở hơi đi, giở thói đỏng đảnh với Hàng ca là được rồi.” Sở Tình cười lạnh một tiếng: “Sau này mọi người sống chung, đừng có mang cái tính khí kỳ quặc gần đây của cậu ra phát điên trước mặt người khác…”
“Liên quan đéo gì đến cậu!”
Ánh mắt có chút hằn học nhìn chằm chằm bóng lưng Mộc Dĩ Nam, thấy cô đang ngân nga hát, cầm muôi nếm thử nước canh trong nồi, dường như cảm thấy mùi vị cũng không tệ, khẽ gật đầu.
Chiếc tạp dề đó bao bọc lấy tấm lưng cô ấy trông vừa yếu đuối vừa gợi cảm, cái mông căng tròn lắc lư cũng đầy vẻ quyến rũ và gợi cảm của phụ nữ, khiến Bạch Hoảng nhìn mà nghiến răng ken két.
Có chút bất an liếc nhìn Hàng ca, trái tim của Bạch Hoảng lập tức rơi xuống vực thẳm.
Chỉ thấy Hàng ca làm như không có chuyện gì đang nghịch điện thoại bên bàn, nhưng ánh mắt dường như cứ lơ đãng nhìn về phía lưng Mộc Dĩ Nam, sau đó vẻ mặt lộ ra một tia đấu tranh và xấu hổ, nhưng chẳng bao lâu sau, lại không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn cô ấy.
Bạch Hoảng không kìm được mà hét ầm trong lòng.
Cái này thật sự có tác dụng à!?
Ngay cả Hàng ca cũng…
Trong lòng cực kỳ hỗn loạn, Bạch Hoảng hít sâu một hơi, vốn định qua đó nổi giận làm loạn một trận với Hàng ca.
Mông vừa nhấc lên định đi qua, lại lúng túng phát hiện rằng cô hình như chẳng có lập trường hay lý do gì để nổi giận cả. Trước đây cô cũng không ít lần thề thốt giải thích với Hàng ca tại sao mình tối nào cũng đi hộp đêm.
Lúc đó Bạch Hoảng mặc vest, thản nhiên nói: Con người mà, thực sắc tính dã, nhìn thấy mông con gái là cứ không nhịn được liếc nhìn, nhìn ngực người ta cũng cứ không nhịn được liếc nhìn…
Bây giờ nhớ lại câu nói đó, Bạch Hoảng hận không thể đưa tay tự tát sưng mặt mình.
Cô không nhịn được mà nhìn lại bản thân.
Hôm nay vì trời khá lạnh, cộng thêm tâm trạng thoải mái tưởng chỉ là tụ tập, cô cũng không mặc váy liền áo kia, thân dưới mặc quần jean, bên ngoài khoác áo khoác chạy tới.
Đừng nói là mặc hở hang như Mộc Dĩ Nam, Bạch Hoảng lúc này che chắn kín mít cứ như phụ nữ Trung Đông bảo thủ vậy.
Trong nháy mắt cảm nhận được sự chênh lệch về sức hấp dẫn nữ tính.
Chưa bao giờ bất an đến thế.
Như thể Hàng ca vào giây tiếp theo sẽ bị cướp mất vậy.
Cảm giác nguy cơ mãnh liệt trong lòng khiến Bạch Hoảng không nhịn được đứng dậy đi qua đi lại một hồi, nhìn chằm chằm mặt Lục Hàng, môi run run, trong lòng vừa tủi thân vừa khó chịu.
Nghĩ ngợi một chút, Bạch Hoảng đi đến bên cạnh bàn ăn.
Cô hơi nhắm mắt, ngồi xuống bên cạnh Lục Hàng.
.
.
.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Ăn uống tình dục là nhu cầu cơ bản của con người