Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 01 - Chương 99: Suy nghĩ bằng đầu dưới

Chương 99: Suy nghĩ bằng đầu dưới

Một ngày trôi qua cũng khá suôn sẻ, thủ tục cũng làm rồi, chơi cũng chơi rồi, Bạch Hoảng đang dỗi cũng dỗ được rồi —— năm cũ cũng sắp hết rồi.

Rảnh rỗi chính là rảnh rỗi, buổi tối đi dạo thế này cũng chán, Bạch Hoảng lại chẳng muốn về nhà ngay. Lục Hàng dứt khoát gọi Sở Tình ra uống rượu cùng.

Một cú điện thoại gọi đi, chẳng bao lâu sau, Sở Tình đã mặc đồ thể thao nửa người trên ngó nghiêng đi tới. Trông cũng khá ngầu, mái tóc dài ngang eo chạm mông phối hợp với vẻ ngoài lạnh lùng của cô, thực ra cũng khá thu hút sự chú ý, trên đường thỉnh thoảng có người nhìn chằm chằm vào đôi chân dài của cô ấy.

Chỉ là chiếc quần ngủ hình gấu bông ở nửa dưới, cùng với đôi dép lê to tướng là một điểm trừ lớn.

“Hàng ca!” Cô chen qua đám đông, giơ tay coi như chào hỏi, đi tới tùy tiện nói: “Hai người uống gì? Uống linh tinh chút hay là ăn đồ nướng?”

“Tùy cậu.” Lục Hàng tùy tiện nói.

So với thiếu nữ gợi cảm nũng nịu dính người bên cạnh, Lục Hàng bây giờ nhìn Sở Tình hào sảng chỉ thấy vô cùng thân thiết.

“Vậy gọi ít thịt nướng đi, ăn chút gì đó, hôm nay đón giao thừa, anh em mình ăn mừng một tí.” Sở Tình gật đầu, lấy điện thoại ra: “Có cần gọi lão nhị qua không?”

“Thôi khỏi, dù sao mai cũng qua đó ở rồi, nhắn cái tin chúc mừng năm mới là được.” Lục Hàng lắc đầu.

Sở Tình gật đầu, bất lực nói: “Tết nhất năm nay cũng vắng vẻ quá… Không biết láo tứ chạy đi đâu rồi.”

Lục Hàng an ủi cô: “Không sao đâu, đang tìm rồi, chắc sắp tìm thấy thôi.”

Cậu khá tin tưởng vào năng lực làm việc của Tiểu Linh, tìm thấy lão tứ cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Sau khi đến nơi, Sở Tình nhìn bộ dạng có chút nhếch nhác khó hiểu của Bạch Hoảng cũng thấy lạ, nhưng cô đại khái cảm thấy đều là anh em không cần hỏi nhiều, dù sao cũng là Hàng ca dẫn đi, còn có thể xảy ra chuyện gì được chứ.

Ba người cùng nhau gọi ít đồ nướng ở quán vỉa hè. So với mấy thứ đắt tiền kia, thỉnh thoảng ăn ở quán ven đường thế này lại có không khí hơn.

Sở Tình và Lục Hàng đều là người chơi hệ khói, nên nhiều lúc đến mấy nhà hàng cao cấp, lại cảm thấy không bằng ăn ngay dưới lầu cho sảng khoái. Dù sao cũng là ngoài trời, muốn hút thuốc không cần phải ra ngoài, ăn uống cũng thoải mái, không cần phải kiêng dè gì, về mặt này hai người cũng khá giống nhau.

Trên bàn ăn, Bạch Hoảng buồn bực uống rượu, Lục Hàng cầm giấy tờ kể cho Sở Tình nghe về chuyện thân phận và việc có thể quay lại trường học. Cô ấy nghe nói có thể về trường đi học, chớp chớp mắt, hơi ngạc nhiên về tin này, biểu cảm cũng không biết là vui hay không vui.

Lục Hàng sau đó nói với cô về việc phải cùng đi đồn cảnh sát làm chứng minh thư, cô cũng chỉ búng tàn thuốc, gật đầu.

“Làm cái này cần giấy khai sinh?” Sở Tình nghĩ nghĩ, bỗng nhiên nói: “Chẳng lẽ tôi phải về nhà một chuyến?”

“Đúng vậy.” Lục Hàng cắn một miếng thịt xiên nướng, miệng bóng nhẫy mỡ. Lúc mọi người cùng nhau vui vẻ ăn uống, Lục Hàng mới cảm thấy việc bị nữ thần hành hạ ít nhất cũng coi như có ý nghĩa.

Cậu bấm ngón tay tính toán nghiêm túc với cô:

“Giờ giấy tờ quay lại trường đã lo xong rồi, chỉ cần tôi qua phòng giáo vụ nói một tiếng là được, sau đó cậu phải đi cùng tôi đến đồn cảnh sát… Ngày mai ngày kia chúng ta chuyển qua chỗ Mộc Dĩ Nam, chuyện chứng minh thư này thì tôi cũng phải đi làm cùng cậu ấy.”

“Đã có thể quay lại trường học rồi, tại sao còn bắt tôi về nhà?” Cô rũ mắt, dường như hơi kháng cự.

Lục Hàng vốn định mở miệng khuyên nhủ, lời đến bên miệng lại nghẹn ứ.

Quả thực là khó về.

Sở Tình giờ đã ngực tấn công mông phòng thủ thế này, nếu về quê, nói với mẹ cô là “con là Sở Tình đây, lần này về là để lấy giấy tờ đi đồn cảnh sát làm thủ tục, sau này con không phải con trai mẹ nữa, con là con gái mẹ”.

Chi nghĩ đến thôi cũng đã thấy cần rất nhiều dũng khí, cũng không biết dì ấy có chấp nhận được hay không.

Hơn nữa còn nhớ nhà cô ấy hình như cũng là một gia đình khá truyền thống. Bố mất sớm, cô lớn lên cùng mẹ, hình như mẹ cô còn khá trọng nam khinh nữ, vẫn luôn lấy việc sinh được con trai làm niềm tự hào.

Vừa nghĩ đến chuyện này, Lục Hàng cũng thấy hơi đau đầu. Thấy Sở Tình ủ rũ uống rượu, cũng đành vỗ vai cô: “Không sao đâu người anh em, đến lúc đó tôi đi cùng cậu về, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, nhất định sẽ có cách thôi.”

Sở Tình gật đầu, nhìn Lục Hàng với vẻ mặt có chút cảm kích: “Ừm.”

Bạch Hoảng khẽ hừ một tiếng.

Tiếng hừ này của cô làm Sở Tình nhớ ra chuyện của cô, uống một ngụm rượu nhìn sang Bạch Hoảng, tò mò hỏi: “Thế bây giờ cậu làm xong hết rồi, trên giấy tờ là nữ rồi hả?”

“Ừ.” Bạch Hoảng đáp.

“Cho tôi xem chứng minh thư nào.” Sở Tình đưa tay ra.

Bạch Hoảng thuận tay đưa chứng minh thư cho cô.

Sở Tình nhíu mày nửa ngày: “Sao trông khác thế?”

“Tạm thời thôi, khoảng nửa tháng nữa thì họ mới cấp cái mới.” Lục Hàng thở dài, nói với Sở Tình: “Cậu cũng thế, đến lúc đó đi cùng tôi một chuyến đến đồn cảnh sát, cậu cũng sẽ lấy được.”

Sở Tình nhìn chằm chằm tấm chứng minh thư này, nhìn dòng chữ “Giới tính: Nữ” chói mắt trên đó, vẻ mặt tràn mặt vô số cảm xúc.

Cô ném trả chứng minh thư lên bàn cho Bạch Hoảng, giơ chai rượu Nhị Oa Đầu lên, khẽ thổi một hơi, hất cằm với Lục Hàng.

“Không nói chuyện buồn nữa.” Cô lắc đầu: “Hàng ca, cụng ly cái nào… Chúc mừng năm mới.”

Trong lòng Sở Tình dường như đang giấu chuyện gì đó.

Cả buổi tối hôm nay, người luôn được mệnh danh là ngàn chén không say như cô, cũng bắt đầu líu lưỡi khi uống đến chai rượu trắng thứ mười, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, ngã vào lòng Lục Hàng nói năng lung tung.

Khi một Sở Tình gần như chưa bao giờ quan tâm đến tình hình thế giới, đầu óc say khướt dựa vào ngực Lục Hàng, khua tay múa chân bàn luận về việc nếu Trung Quốc đánh trận thì sẽ đập nát Mỹ như thế nào, quả ICBM Đông Phong thứ nhất ném xuống Los Angeles, quả thứ hai ném xuống Washington… Lục Hàng liền biết cô ấy đã uống quá nhiều.

Còn Bạch Hoảng thì dứt khoát gục ngã ngay trên bàn, đầu đập xuống bàn, ngủ một giấc gọi là thiên thu.

Uống không nhanh bằng hai người, chỉ mải cắm đầu ăn thịt, nên Lục Hàng lại là người duy nhất không quá say.

Trên đường về, bên trái dìu một Sở Tình mỹ lệ say khướt luôn miệng nói nhảm, bên phải dìu một Bạch Hoảng tuyệt sắc đã bất tỉnh nhân sự, Lục Hàng đi ở giữa là vô cùng khó khăn, đi ba bước nghỉ ba bước.

Dọc đường còn phải hứng chịu ánh mắt ghen tị như muốn phóng ra dao của người đi đường.

Mẹ kiếp hai đứa này, ngực đứa nào đứa nấy đều to đùng, kẹp Lục Hàng ở giữa khiến cậu còn chẳng nhìn thấy mũi chân mình đâu.

Khó khăn lắm mới lết được về đến nhà, loay hoay mở khóa cửa, sau đó một tay xách một người, ném lên chiếc giường vốn thuộc về mình. Thấy hai cô nàng một trái một phải, tư thế mỗi người một vẻ, ngủ say sưa không chút phòng bị.

Lục Hàng nhìn chằm chằm họ, nhớ lại chuyện của Bạch Hoảng hôm nay, bắt đầu cảm thấy cổ họng khô khốc.

Hai má có chút nóng ran, không biết là do rượu, hay là do cái gì khác.

Hai người anh em lúc này đều trở nên kiều diễm như vậy, cậu bỗng nhiên say sưa nghĩ, nếu lúc này nằm giữa hai người họ, mỗi tay ôm một khối ngọc ôn hương mềm mại vào lòng, thì liệu đây có phải là chuyện mà tất cả đàn ông trên thế giới này đều sẽ ghen tị không?

Mẹ kiếp, lại bắt đầu suy nghĩ bằng đầu dưới rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!