Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 3

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 01 - Chương 97: Mãi mãi ở bên cậu

Chương 97: Mãi mãi ở bên cậu

Trên đường phố xe cộ qua lại tấp nập.

Cho dù có người nhìn qua, cũng chỉ nghĩ là đôi tình nhân trẻ đang tán tỉnh nhau, chỉ ngạc nhiên trước nhan sắc của Bạch Hoảng, thuận tiện ném cho Lục Hàng một ánh mắt ghen tị.

Hơi thở của Lục Hàng trong khoảnh khắc đó trở nên rất nặng nề.

Bạch Hoảng rũ mí mắt, thẫn thờ mân mê bàn tay to lớn của cậu, yên lặng chờ đợi câu trả lời.

Một bên cố gắng chuẩn bị tâm lý để bị mắng chửi thậm tệ, bị chế giễu, bị sỉ nhục, thậm chí là bị đánh đập.

Nhưng nếu là Hàng ca ấy, vậy thì không sao cả.

Dù cho có nghi ngờ bản thân rốt cuộc là con trai hay con gái đến đâu đi nữa, nếu như cô thực sự làm chuyện đó với Hàng ca, thì cô sẽ không còn cách nào nghi ngờ vấn đề này nữa.

Sự khác biệt nam nữ sẽ được thể hiện một cách trần trụi nhất trong khoảnh khắc ấy.

Từ nay về sau, cô chính là một người phụ nữ.

Người phụ nữ của Lục Hàng.

Có lo lắng Hàng ca có rời khỏi mình hay không cũng vô dụng, cô hoàn toàn không có tự tin rằng Hàng ca sẽ luôn ở lại bên cạnh mình, cũng không dám nghĩ nếu cậu rời đi, cô sẽ phải một mình đối mặt với tất cả chuyện này như thế nào, không dám nghĩ sẽ phải nhận lấy kết cục ấy.

Đã ăn diện xinh đẹp đi chơi với Hàng ca cả ngày, cũng đã uốn éo quyến rũ người anh em của mình cả ngày rồi, đã làm đến mức này, chi bằng làm cho triệt để hơn một chút.

Đã là một con quái vật rồi, vậy thì cũng chẳng có gì đáng sợ nữa.

Cứ dùng cơ thể xinh đẹp này trói buộc cậu thật chặt bên cạnh mình... Để cậu không được đi đâu cả.

Cho đến khi cậu ấy chán ghét mình mới thôi.

Cô có thể cảm nhận được cơ thể Lục Hàng ngày càng cứng ngắc, trên mặt lộ ra một chút tức giận, nhưng hơi thở của cậu cũng trở nên nặng nề hơn.

“Chứng minh thư tạm thời, chắc là dùng được nhỉ.” Cô nặn ra một nụ cười, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lên:

“Ngủ với tôi đi, Hàng ca.”

Trong lồng ngực như đang sôi sục, một ngọn lửa tà dị dần dần bùng cháy, khiến đầu Lục Hàng sắp nổ tung.

Lục Hàng nhìn cô mân mê ngón tay mình như một con mèo nhỏ, cổ họng khô khốc.

“Con mẹ nhà...”

Cô rũ mắt, trông như sắp vỡ vụn, nở một nụ cười nhỏ xíu.

Bộ dạng này khiến Lục Hàng nuốt ngược nửa câu sau vào trong họng. Cậu cẩn thận quan sát Bạch Hoảng, không nhịn được đưa tay đặt lên vai cô.

Rất gợi cảm, cơ thể mềm mại như có thể tùy ý giày vò, quần áo có chút xộc xệch khiến cô trông thật quyến rũ.

Một tháng sống chung với nhau, mỗi lần nhìn thấy cơ thể cô mà vẫn có thể dửng dưng, nguyên nhân là vì cảm thấy cô vẫn là cái tên Bạch Hoảng đó, cô vẫn là người anh em tốt của mình.

Nhưng suy nghĩ đó dần thay đổi theo từng sự chuyển biến của cô, đến khi hoàn hồn lại, Bạch Hoảng đã biến thành một cô gái đang đòi hỏi tình yêu.

Dù thế nào đi nữa, Lục Hàng vẫn là một chàng trai trẻ đôi mươi.

Đang là lúc khí huyết xung mãn, nghe một cô gái quyến rũ như vậy bảo mình làm chút gì đó, quả thật là hơi khó kiềm chế.

Đây hoàn toàn là một con Succubus mà.

Có một khoảnh khắc, khi nhìn đôi môi non mềm của Bạch Hoảng, Lục Hàng thậm chí mấy lần thực sự muốn liều mạng chẳng màng gì cả mà nói một câu "được", rồi cứ thế bế cô lao thẳng vào nhà nghỉ mà đánh chén thỏa mãn.

Cái gì mà anh em với chả không anh em, làm đã rồi tính sau.

Còn chuyện sau đó sẽ xảy ra thế nào, thì hoàn toàn không nghĩ tới.

Bởi cậu không dám nghĩ tới chuyện sau đó...

Môi run rẩy một hồi, một cơn gió đêm thổi qua, nhẹ nhàng vén tóc mái của cô lên, để lộ vành tai non mềm.

Bạch Hoảng chưa tẩy trang, lúc đi làm giấy tờ cũng chỉ rửa mặt qua loa trong nhà vệ sinh, vết mascara đen do nước mắt chảy xuống lờ mờ còn đọng lại trên mặt, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo này trở nên vô cùng tiều tụy và yếu ớt.

Chỉ cần bây giờ nói một tiếng “được” là xong, Bạch Hoảng sẽ ngoan ngoãn nắm tay cậu, suốt đường không nói lời nào, sau đó cả hai im lặng đi tắm, cô sẽ ngoan ngoãn để mặc cậu tùy ý sắp đặt, để rồi củi khô lửa bốc.

Con gái vào lúc yếu đuối nhất, nếu chỉ có một chỗ dựa duy nhất, cô ấy sẽ đồng ý bất cứ yêu cầu nào, đồng ý bất cứ chuyện gì, dù là yêu cầu quá đáng đến đâu.

Bàn tay Lục Hàng bắt đầu run rẩy.

Không biết là do thứ gì sai khiến, cậu đột nhiên dùng sức ôm chặt Bạch Hoảng vào trong lòng.

Gần như ngay lập tức, cậu cảm thấy cơ thể non mềm trong lòng dường như mất hết sức lực, mềm nhũn như thể vừa ôm cái là tan ra, cô lập tức xụi lơ trong lòng Lục Hàng. Lục Hàng hít lấy hít để mùi hương trên tóc cô, chân tay luống cuống, cơ thể nóng bừng như muốn phát điên.

Bạch Hoảng như một con búp bê vải rách nát để mặc Lục Hàng xoay vần, cú ôm mạnh khiến cô bị buộc phải lùi lại hai bước, rơi mất một chiếc giày.

“Xem cậu gấp chưa kìa, tôi có chạy mất đâu.”

Cô không nói gì, chỉ dùng tay ôm lấy lưng Lục Hàng, khẽ nói: “Đi thôi?”

Cơ thể ấm áp đang rúc trong lòng Lục Hàng như một con mèo nhỏ không chút phản kháng, khiến dục vọng muốn chinh phục cô mãnh liệt đang bùng cháy, bản năng muốn chiếm đoạt cô liền trỗi dậy.

Mùi hương trên tóc Bạch Hoảng như có thể chặn đứng mọi lý trí trong đầu, Lục Hàng luống cuống ngửi mái tóc cô, dần dần thở hổn hển ngửi vành tai cô. Nhưng có lẽ vì hít thở sâu, nó lại khiến tâm trí của cậu dần trở nên minh mẫn, khiến cậu càng thêm luống cuống, lại không biết mình nên làm gì.

Bỗng nhiên, Lục Hàng như bị sét đánh mà sững sờ tại chỗ.

Lớp áo trước ngực dường như dần ướt đẫm bởi nước mắt.

“Đi đi...” Cô nghẹn ngào: “Nhanh lên.”

...

Lại khóc rồi.

Hoàn toàn không hiểu nổi cô, không hiểu tại sao cô lại nói những lời như vậy.

Có lẽ làm con gái là một chuyện khá phiền phức.

Trang điểm cũng rất phiền, đi đôi giày cao gót kia cũng rất phiền, rất khó để giữ thăng bằng.

Sức mạnh nam nữ cũng chênh lệch rất lớn, nếu gặp chuyện gì thì căn bản là không thể bảo vệ tốt bản thân. Hơn nữa khắp nơi đều là những kẻ dòm ngó cơ thể mình, giống như Lục Hàng bây giờ vậy.

Có lẽ chính vì vậy, mong muốn được “thuộc về” ai đó sẽ trở nên rất mãnh liệt.

Có lẽ là vậy, hoặc có lẽ cũng không phải.

Bởi vì cậu không thể đồng cảm.

Bởi người bị biến thành con gái đâu phải là Lục Hàng, nên cậu chẳng biết gì cả.

Quả thực tính cách của Bạch Hoảng ngày càng trở nên vặn vẹo, tính khí cũng ngày càng tệ đi, nhưng lúc tâm trạng tốt lại làm nũng với cậu.

Thực ra Bạch Hoảng chưa bao giờ bất ổn đến thế, nhưng có lẽ vì trong lòng cô vốn có rất nhiều nỗi giày vò không ai biết, mà việc triệt để mất đi thân phận đàn ông có thể là mồi lửa cuối cùng.

Sự sụp đổ này sẽ khiến cô nói vài lời ngu ngốc, làm vài chuyện ngu ngốc

Lẽ ra Lục Hàng nên rất vui mới phải, vì lúc này cậu có thể thừa nước đục thả câu, giống như tất cả những người khác.

Nhưng trong lòng lại hoảng loạn đến phát điên.

Lục Hàng lưu luyến hít sâu một hơi mùi tóc cô, cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại và thở dài.

Lùi lại hai bước, giữ lấy vai cô, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Bạch Hoảng.

Hốc mắt cô đỏ hoe, sau khi bị Lục Hàng ôm mạnh, quần áo trên người có chút xộc xệch, một dây áo đen tuột xuống vai bên kia, chiếc váy trắng nhỏ trông thật mỏng manh trong gió.

Rất nhếch nhác.

Nói một câu khó nghe, nhếch nhác như gái đứng đường vậy.

Lục Hàng ôn hòa quan sát cô.

“Vẫn là thôi đi.”

Lục Hàng hít sâu một hơi, nghiêm túc nói: “Cứ coi như tôi giả vờ đứng đắn đi, tôi từ chối.”

Hốc mắt Bạch Hoảng lập tức đỏ lên.

“Ha ha, là vậy sao?” Cô cười lạnh: “Là bị tôi làm cho ghê tởm rồi? Là thực sự ghét bỏ tôi rồi? Ngay cả cơ thể tôi cũng không muốn chạm vào, vậy thì mau cút đi!”

“Tôi chắc chắn sẽ không rời bỏ cậu.” Lục Hàng ôn tồn nói: “Đừng sợ.”

Câu nói này khiến đôi mắt Bạch Hoảng trong nháy mắt trở nên long lanh.

Cô nhanh chóng ngẩng đầu lên, dường như còn muốn nhếch mép làm ra vẻ cao ngạo, nhưng cơ thể lại khẽ run rẩy.

Dưới ánh nhìn dịu dàng của Lục Hàng, cô dang tay, hốc mắt đỏ hoe, run rẩy chui vào lòng Lục Hàng.

“Haiz...” Lục Hàng thở dài.

Xoa đầu Bạch Hoảng đang nức nở trong lòng mình, thầm nghĩ mẹ kiếp thế này thì quá tra tấn người ta rồi.

Đây chắc chắn là một con Succubus mà.

Suýt chút thì nữa cái đầu nhỏ đã kiểm soát cái đầu to, nếu thực sự không nhịn được mà làm thịt cô ấy, sau này mọi người ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, thì biết phải làm sao đây.

“Liệu cậu... cậu có rời đi không?”

Cô túm chặt áo trước ngực Lục Hàng, khẽ nói: “Thật ra tôi rất sợ, Hàng ca… cậu nói cho tôi biết đi, cậu sẽ không rời bỏ tôi, được không?”

“Tiểu Hoảng, nghe tôi nói này.” Lục Hàng nhẹ nhàng xoa đầu cô, dùng giọng điệu dịu dàng chưa từng dùng trong đời này, nhưng lại đặc biệt nghiêm túc:

“Tôi chưa từng làm con gái, nhưng mấy thứ lý thuyết suông thì vẫn hiểu...”

“Là con gái, đừng dùng cách này để cố giữ một người ở lại bên cạnh mình.”

“Bởi vì cậu nhất định sẽ hối hận. Người bị giữ lại bằng cách này, sẽ không bao giờ là người có thể ở bên cậu suốt đời.”

Bạch Hoảng chỉ biết khóc nức nở, không nói nổi một lời.

“Nhưng ít nhất… vào lúc này, cậu có thể tin tôi.” Lục Hàng khẽ nói. “Tôi chắc chắn sẽ không rời bỏ cậu.”

Cô dụi gương mặt nhỏ vào ngực Lục Hàng, khẽ nói: “Cậu thề đi.”

“Tôi thề.” Lục Hàng xoa đầu cô, nghiêm túc nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngấn lệ ấy.

“Lần này không có tiết mục thề với bóng đèn đâu.”

“Tôi, Lục Hàng, dù thế nào đi nữa, cũng sẽ không rời bỏ cậu, sẽ mãi mãi ở bên cậu.”

“Tôi sẽ chăm sóc cậu thật tốt, tin tôi đi.”

Cô không đáp lại, chỉ hít mạnh mũi, khóc thút thít, cứ thế rúc sâu hơn vào lòng Lục Hàng, giống như một con mèo nhỏ sợ bị chủ nhân bỏ rơi.

Hình như… đã trở nên dính người hơn một chút rồi.

Trên con phố xe cộ qua lại không ngớt, Lục Hàng không tiện nói gì, cũng không thể làm gì hơn. Lúc này, cậu chỉ có thể im lặng ôm chặt lấy cô.

Cô nói cô sợ cậu rời đi.

Nhưng ở một góc độ nào đó, liệu Lục Hàng lại không sợ cô sẽ rời đi sao?

Lục Hàng vuốt ve mái tóc của Bạch Hoảng, thầm thở dài trong lòng.

Chỉ cần cô ấy không chê bai mình là được rồi.

...

Rồi cũng sẽ ổn thôi.

Lục Hàng ôm chặt Bạch Hoảng, trong lòng nghĩ một cách hơi thờ ơ.

Có lẽ đây chỉ là giai đoạn đau đớn sau khi biến thành con gái. Tính cách của cô vốn đã kỳ quái, chờ đến khi thích nghi được với cuộc sống này, có lẽ sẽ không còn như vậy nữa.

Sau này, hoặc là cô quay lại dáng vẻ ngày xưa, hoặc là hoàn toàn học được cách sống như một cô gái, trở thành một cô gái thực sự.

Nếu cô ấy thực sự hoàn toàn chấp nhận mình là con gái, đa phần Bạch Hoảng sẽ cảm thấy con người của cậu rất nhạt nhẽo nhỉ?

Dù sao Lục Hàng trước giờ cũng chẳng có duyên với phụ nữ. Tuy không biết tại sao, nhưng bị phụ nữ ghét chắc chắn là phải có lý do gì đó.

Nhưng trước lúc đó...

Vì tình anh em, hay nói chính xác hơn, vì một nghĩa vụ nào đó.

Cậu nhất định phải ở bên cạnh Bạch Hoảng, cùng cô đi hết quãng đường gian nan nhất này.

Cứ im lặng ở bên cạnh như vậy, cho đến khi cô nói “đủ rồi” mới thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!