Chương 95: Làm thủ tục
Thế này thì lố quá rồi.
Tuy cảm thấy Bạch Hoảng đã rất cố gắng để không vẽ quá kỳ dị, nhưng khuôn mặt này trông cứ như bật mười mấy cái filter làm đẹp vậy, mi thanh mục tú hẳn ra.
“Sao trông cứ như biến thái thế.” Lục Hàng ngó trái ngó phải, gãi gãi đầu.
“Ha ha.” Bạch Hoảng vừa nãy tâm trạng còn rất tệ, giờ nhìn chằm chằm mặt Lục Hàng một hồi, rốt cuộc vẫn không kìm được khóe miệng, khẽ cười hai tiếng.
Nhưng đôi mắt đỏ hoe chứa đầy nước mắt, cùng vết nước mắt chảy trên má, khiến nụ cười của cô mang cảm giác mong manh dễ vỡ. Giống như Lục Hàng là một chiếc búa sắt thô cứng, còn cô như một món đồ thủy tinh tinh xảo nào đó, chỉ cần lơ là một chút sẽ đập tan cô.
Lục Hàng ngó nghiêng nhìn mình trong gương, khá là bất lực, nhưng thấy Bạch Hoảng vừa nãy còn ủ rũ giờ tốt xấu gì cũng đã bật cười, trong lòng cũng an tâm được phần nào.
Con gái mà giận, chỉ cần cô ấy cười, coi như đã thành công hơn nửa.
Lục Hàng đưa cô đi chơi, chắc chắn không muốn cô phải khóc lóc đi về.
Nhìn đồng hồ, thời gian còn sớm, cậu dứt khoát quyết định đi dạo tiếp: “Đi thôi, lên núi đi dạo chút đi, phong cảnh trên đó đẹp hơn.”
Bạch Hoảng vừa cảm động vừa buồn cười nhìn chằm chằm mặt Lục Hàng: “Cậu định để thế này mà đi dạo? Không sợ bị người khác coi là biến thái à?”
“Thì sao chứ.” Lục Hàng cười hề hề, đứng dậy vỗ vỗ mông: “Tôi thích làm thế nào thì làm, ông đây thích trang điểm thì trang điểm, chẳng liên quan quái gì đến người khác. Bọn họ thấy tôi biến thái là việc của họ… Chuyện này chỉ cần qua được ải trong lòng mình, thì sau đó chính là trời cao biển rộng, người khác thích nói gì thì nói.”
Bạch Hoảng nghe ra câu này dường như có ẩn ý, cô cảm thấy hơi buồn cười, ôm chân ngồi trên ghế dài, ngước mắt nhìn vào mắt cậu.
Bỗng nhiên có chút ngưỡng mộ sự mạnh mẽ của Lục Hàng.
Cậu ấy thực sự chẳng hề bận tâm.
Nhưng cô lại bận tâm.
May mà Hàng ca sẽ luôn ở bên cạnh cô.
Có lẽ trong lòng vẫn còn chút nhạy cảm và tự ti, Bạch Hoảng cũng không muốn bận tâm đến ánh mắt người khác.
Cô chỉ là vẫn không biết nên đối mặt với bản thân thế nào. Một linh hồn nam giới bị nhét vào trong thể xác nữ giới tinh xảo. Khi cảm giác mới mẻ ban đầu phai đi, cô nhận ra mình dù thế nào cũng không cách nào trở thành một cô gái thực thụ, bởi vì lòng tự tôn của nam nhân u tối kia vẫn luôn ngấm ngầm quấy phá phía sau.
Dù sao thì thân phận nam giới đó cũng gánh vác sức nặng của gần hai mươi năm cuộc đời, khiến cho việc cô lựa chọn chấp nhận làm một cô gái, như trở thành một tội ác tày trời vậy.
Mặc váy ngắn thì chỉ có thể bày ra bộ mặt khó ưa, không được phép vui vẻ.
Nếu vui vẻ, thì giống như chấp nhận mình là một kẻ đồng tính, là một kẻ biến thái vặn vẹo, một kẻ đê tiện độc ác… hay đại loại là những thứ u ám và méo mó khác.
Cô vẫn nỗ lực để làm một cô gái thực sự.
Vui vẻ mặc váy ngắn đi chơi cùng Hàng ca, khoác tay cậu cười nói vui vẻ, trang điểm cho bản thân thật tinh xảo xinh đẹp.
Hàng ca vẫn là Hàng ca đó. Bất kể cô thay đổi thế nào, thái độ của Hàng ca đối với cô vẫn vừa bao dung vừa bất lực, thỉnh thoảng lại nói mấy câu trêu chọc, trước sau như một.
Ở bên cạnh cậu, Bạch Hoảng thậm chí có lúc quên mất mình rốt cuộc đã thay đổi lớn đến mức nào, bởi vì bất kể cô biến thành dạng gì, cậu đều sẽ bao dung.
Nhưng người khác thì không giống vậy.
Cho nên khi nhìn thấy ánh mắt như gặp ma của Tiểu Linh, nơi yếu ớt trong lòng cô bỗng chốc bị đập tan hoàn toàn. Đến khi hoàn hồn, cô đã suy sụp, khóc lóc bỏ chạy rồi.
Nhưng Hàng ca vẫn luôn ở đó, cậu vẫn sẵn lòng đuổi theo cô, cũng không hỏi một câu tại sao lại đột nhiên bỏ chạy, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh cô.
Lại còn trang điểm thành bộ dạng này để chọc cô vui.
“Người khác thích nói gì thì nói…”
Bạch Hoảng lẩm bẩm câu này. Cô thẫn thờ nhắc lại, khẽ hỏi: “Nếu như tôi vẫn sợ hãi, vẫn không qua được ải trong lòng thì sao?”
Lục Hàng đã đứng dậy, thắc mắc nhìn mặt Bạch Hoảng.
Cậu nói: “Thì tôi đi cùng cậu, đi cùng đến bao giờ qua được thì thôi.”
Bạch Hoảng nhìn chằm chằm gương mặt không biết nên gọi là bình thường hay tuấn tú của Lục hàng.
Cô chớp chớp mắt, nơi sâu nhất trong lồng ngực trào dâng một thứ gì đó ấm áp, dường như sắp tràn ra, nhấn chìm lấy cô.
Kể từ khi biến thành con gái, trong lòng luôn xuất hiện rất nhiều cảm xúc mà chính cô cũng chưa từng biết tới.
Nghe thấy câu “tôi đi cùng cậu”, trong lòng Bạch Hoàng liền xuất hiện một cảm giác lạ lẫm chưa từng có.
Cảm xúc đó không phải là cảm động.
Mà là một thứ gì đó khác.
…
Rất nhanh, Bạch Hoảng nhận ra mình bắt đầu trì hoãn.
Đến khoảng bốn giờ chiều, trong khu vui chơi đã lác đác có người rời đi, trở nên vắng vẻ hơn. Hai người cứ nắm tay nhau, tiếp tục đi dạo vô định trong khu vui chơi.
Lục Hàng cảm thấy việc nắm tay con gái bắt đầu khiến cậu dần căng thẳng.
Tiếp theo là phải đến đồn cảnh sát làm thủ tục.
Cô mấy lần hỏi “mai đi làm được không”.
Lục Hàng đều dịu dàng mà kiên định nói: “không được”.
Vào năm giờ thì đồn cảnh sát sẽ đóng cửa, chiều nay vẫn cần phải đi làm thủ tục. Suốt dọc đường, Bạch Hoảng cứ mơ màng đi theo sau cậu, tim đập thình thịch. Trước đó Hàng ca đã nói với cô về chuyện của Tiểu Linh, biết cô ấy đã giúp mình chuẩn bị xong mọi thủ tục.
Nhưng cứ nghĩ đến việc thân phận của mình từ nay sẽ thực sự trở thành một cô gái, trong lòng lại thấy trống rỗng, dường như không có chút cảm giác thực tế nào.
Nói cách khác, thân phận nam giới kia sắp biến mất trên phương diện pháp lý.
Từ nay về sau sẽ cắt đứt mối liên hệ nào đó với thế giới xung quanh, giống như bỗng nhiên xuất hiện từ hư không trên thế giới này vậy. Cảm giác sắp được tái sinh khiến Bạch Hoảng có chút sợ hãi.
Đối với cô mà nói, đây không chỉ đơn thuần là đến đồn cảnh sát làm cái giấy chứng nhận, mà giống như chém đứt mọi liên hệ với quá khứ hơn, từ nay về sau, tất cả đều là điều mới mẻ.
Ngay cả việc người đi đường nhìn cô, cũng khiến cô cảm thấy yếu đuối như sắp ngã quỵ. Cô túm lấy vạt áo Lục Hàng, cảm giác giống như đang ôm một khúc gỗ chắc chắn giữa đại dương mênh mông tĩnh lặng, chỉ cần ở bên cạnh Lục Hàng, thì mọi thứ đều sẽ ổn.
Nhưng nếu Lục Hàng biến mất, liệu cô sẽ ra sao?
Suốt dọc đường, gọi xe taxi, Hàng ca trả tiền, cô cứ mơ màng đi theo Lục Hàng, trong đầu nghĩ đủ thứ chuyện.
Có lẽ đây chính là điểm đáng ghét nhất của một kẻ ăn chơi trác táng trong quá khứ, bởi vì cô dường như chưa bao giờ tự tay xử lý việc gì. Vấn đề thân phận là Tiểu Linh xử lý, làm thủ tục là Hàng ca đi cùng mình.
Những lúc thế này cô rất ghét cái đầu hay suy nghĩ lung tung của mình. Nhớ lại lúc trước uống rượu cùng nhau, những lời Hàng ca nói với mình, khi cậu ấy say khướt nói rằng cả đời này không bao giờ muốn dính dáng đến bất kỳ cô gái nào nữa.
Lúc đó chỉ nghĩ là chuyện bình thường.
Giờ nhớ lại câu nói đó, cảm thấy quãng thời gian ở nhà Lục Hàng, hình như không lúc nào không bị câu nói ấy ám ảnh, mỗi lần nhớ tới đều khiến cô càng thêm sợ hãi.
Bởi vì, nếu bị cậu ấy bỏ rơi, thì coi như xong đời rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
