Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2588

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 01 - Chương 86: Lời hứa

Chương 86: Lời hứa

Thực ra cũng hơi sợ Bạch Hoảng bỗng nhiên nổi cơn bướng bỉnh.

Nói mình chính là muốn đối đầu với người nhà, bà đây chính là không làm.

Thế thì toang hẳn.

Cho nên lúc Lục Hàng nói những điều này thực ra khá căng thẳng, trước đó bị dáng vẻ nghiêm trọng của cô thư ký tên Tiểu Linh đó làm cho có chút sợ hãi.

Dù sao chính cô ta còn không dám gọi cuộc điện thoại này cho Bạch Hoảng, còn phải đi đường vòng tìm đến Lục Hàng, hy vọng cậu sẽ giúp cô ta dẫn Bạch Hoảng đi làm thủ tục.

Lục Hàng vốn chẳng nắm chắc được tâm tính thất thường của Bạch Hoảng. Nếu cái tính khí ương ngạnh đó mà bùng phát, cô nàng giãy nảy lên không chịu đi làm giấy tờ, vậy thì Lục Hàng cũng bó tay.

Nhưng cũng không thể để cô nghỉ học mãi được.

Thế nhưng cô chỉ tùy tiện liếc nhìn tài liệu của mình vài cái, lại nhìn thấy hộ khẩu và giấy chứng sinh phía sau, chỉ nhẹ nhàng gật đầu: “Biết rồi.”

Thấy phản ứng này của cô, Lục Hàng hơi thả lỏng.

“Mấy cái giấy chứng nhận phẫu thuật này tôi xem chả hiểu gì, nhưng với bối cảnh của Hàng ca, chắc cậu khó mà lo liệu được mấy thứ này nhỉ.” Cô lơ đãng lật xem tài liệu, đôi mắt phượng hẹp dài quét qua, rồi dừng lại ở những giấy tờ phía sau: “Lại còn cả giấy chứng sinh và hộ khẩu... Mấy thứ này ở đâu ra thế?”

Nói rồi, cô thuận miệng hỏi: “Cậu... lén lút đi gặp thư ký của tôi?”

“Tôi không có lén lút đi gặp đâu nhé.” Lục Hàng lập tức xua tay.

“Thế mấy cái giấy tờ này ở đâu ra?” Cô bất đắc dĩ: “Chẳng lẽ nó từ trên trời rơi xuống tay cậu?”

Lục Hàng nghĩ ngợi một chút, vốn còn định giấu chuyện gặp Tiểu Lin, bởi vì Lục Hàng cũng không biết quan hệ giữa cô và người nhà cô là như thế nào, nhưng cũng không ngờ vừa vào đã không giấu được. 

Chẳng còn cách nào khác, cậu đành kể lại đầu đuôi câu chuyện, từ việc sáng nay đi dán tờ rơi tìm lão tứ, rồi Tiểu Linh xuất hiện ra sao.

“... Chuyện là như vậy.”

Nói xong, cậu thở dài khuyên nhủ: “Tôi thấy chuyện này sớm muộn gì cũng phải làm. Đã có người lo liệu hết rồi, chi bằng cậu cứ làm sớm cho xong... Cô ta còn bảo có thể giúp cả những người khác hợp thức hóa thân phận nữa. Như thế tốt cho cả Sở Tình và mọi người, đúng không?”

“Dù sao nhà cậu cũng có điều kiện, học hay không học đại học cũng chẳng ảnh hưởng mấy, nhưng lão nhị và Sở Tình thì khác...”

Cô không nói gì.

Lục Hàng căng thẳng nhìn chằm chằm mặt Bạch Hoảng một lúc, thấy cô vẫn bình thản, chỉ lẳng lặng gật đầu.

Cái gật đầu này làm Lục Hàng đoán không ra rốt cuộc cô đang nghĩ gì.

“Thế cậu có đi làm không?” Lục Hàng không kìm được hỏi.

“Đi thì đi.” Cô thở dài, dùng tay chống má, một tay lười biếng và cơm: “Dù sao cũng đang rảnh... Mà chuyện cỏn con này cô ta cứ trực tiếp đến nói với tôi là được, việc quái gì phải đi đường vòng tìm cậu làm gì cho mệt.”

“Cậu đồng ý?”

“Ừm.”

... Thế là xong rồi hả?

Lục Hàng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang điềm nhiên ăn sáng, không khỏi ngỡ ngàng rằng mọi việc lại suôn sẻ đến thế.

Chính vì quá suôn sẻ, cậu lại càng thắc mắc tại sao Tiểu Linh cứ phải nghiêm trọng hóa vấn đề lên như vậy, làm như Bạch Hoảng là thú dữ hay nước lũ không bằng.

“Thế nếu là cô ta trực tiếp tìm cậu, cậu có đi làm không?” Lục Hàng tò mò hỏi.

“Tất nhiên là không rồi.” Cô thản nhiên đáp: “Cô ta là cái thá gì chứ, mắc mớ gì tôi phải nghe?”

“...”

Nhìn vẻ mặt cạn lời của Lục Hàng, tâm trạng Bạch Hoảng bỗng nhiên tốt lên lạ thường. Khóe miệng cô khẽ nhếch lên, cắn một miếng trứng ốp la ngon lành.

Hàng ca nấu ăn ngon thật.

...

Sau khi ngủ dậy, cả hai đều rất ăn ý coi như chuyện tối qua chưa từng xảy ra.

Thực lòng Bạch Hoảng cũng lo sự cố tối qua sẽ khiến hai người khó xử, may mà Hàng ca vẫn cư xử bình thường như mọi ngày.

Hôm qua, chính cô cũng chẳng hiểu mình bị làm sao nữa. 

Cũng không biết tại sao sau khi nghe thấy câu tuyệt giao nhẹ nhàng bâng quơ đó của cậu, cảm xúc của cô liền sụp đổ, sụp đổ đến mức ngay cả bản thân cô cũng không kịp đề phòng.

Không những khóc đến nửa đêm, còn bắt Hàng ca phải dỗ dành mãi —— mà Hàng ca cũng luôn ôm cô mà ôn tồn dỗ dành, có một khoảnh khắc, lúc dựa vào lòng cậu, được cậu nhẹ nhàng xoa đầu, cô cảm thấy cơ thể trở nên hơi kỳ lạ, thế mà lại bắt đầu nghĩ đến Sở Tình dù sao cũng ngủ rồi, làm chút chuyện gì thì cô ấy chắc cũng không biết đâu.

Đáng tiếc Bạch Hoảng có gan ăn cắp nhưng lại không có gan chịu đòn.

Ngẩng đầu lên nước mắt lưng tròng, nhìn chằm chằm yết hầu của Lục Hàng, trong đầu đấu tranh tư tưởng không thôi, đấu tranh cho đến tận nửa đêm.

Cho đến khi Lục Hàng cũng không chịu nổi mà ngủ gục, Bạch Hoảng có chút thất vọng co người trong lòng cậu, cảm nhận lồng ngực rộng lớn và nhiệt độ cơ thể cậu, nghĩ đi nghĩ lại tại sao bản thân lại khóc thành cái dạng này.

Có lẽ là vì đã tưởng tượng một chút.

Chỉ tưởng tượng một chút dáng vẻ sau khi hai người tuyệt giao, cô liền đã không kìm được mà òa khóc.

Nhớ tới biểu hiện của mình hôm qua, có lẽ vì sự áy náy nào đó, cho nên khi Lục Hàng nói muốn đi làm thủ tục, Bạch Hoảng cũng không có lý do từ chối gì.

Nhưng nhìn Lục Hàng đang ăn cơm trước mặt như người không có việc gì, không biết tại sao, ngoài sự may mắn ra, không hiểu sao lại có chút khó chịu không nói thành lời.

“Tôi đi cùng cậu làm giấy tờ... cũng được.” Bạch Hoảng trầm ngâm giây lát, chớp mắt.

Quả nhiên, hai chữ cuối lại khiến biểu cảm của Lục Hàng lập tức trở nên bất đắc dĩ, cậu nhìn chằm chằm Bạch Hoảng: “Lại muốn cái gì nữa?”

“Trước đây cậu từng hứa với tôi.” Bạch Hoảng cố gắng cúi đầu nhìn bát cơm, nhưng chỉ có thể nhìn thấy một nửa bộ ngực của mình.

Cô thấp giọng nói: “Cậu từng hứa là sẽ đưa tôi đi công viên giải trí phía Bắc thành phố... Buổi chiều tôi có thể đi cùng cậu đến đồn công an, nhưng cậu phải đi chơi với tôi mới được.”

Bạch Hoảng có chút căng thẳng nhìn vào mắt Lục Hàng, sợ cậu đảo mắt một cái mà nói: “Đây cũng không phải việc của tôi, cậu thích làm thì làm không làm thì thôi”

Thế nhưng cô lại thấy Lục Hàng bắt đầu suy tư, khiến Bạch Hoảng hơi vui mừng —— thông thường mà nói, nếu mình đưa ra yêu cầu gì, Hàng ca không trực tiếp từ chối một cách dứt khoát, thì bất kể cậu có suy nghĩ bao lâu, chắc chắn đều sẽ đồng ý.

“Được thôi, một lời đã định.” Lục Hàng trả lời.

Quả nhiên là vậy.

Cô thực sự rất vui.

Nhưng rồi lại bỗng nhiên phát hiện, rằng cũng không biết từ bao giờ, bản thân cô lại hiểu rõ Lục Hàng đến thế.

...

Dù sao khoảng năm giờ chiều thì nơi làm thủ tục mới đóng cửa, hiện tại mới chín giờ sáng, đi chơi với cô vẫn còn kịp.

Trong một tháng này,hình như Lục Hàng chưa từng cùng Bạch Hoảng đi chơi ở chỗ nào đàng hoàng —— ngoại trừ ở nhà chơi game, thì là xem nhà hàng nào thuận mắt thì đi ăn cái đó, rồi thì cùng nhau đi mua sắm, còn đi chơi một cách đàng hoàng thì quả thực là không có.

Bạch Hoảng rất phấn khởi, vừa ăn cơm xong là liền lao vào phòng tắm để chuẩn bị.

Nghe tiếng nước chảy truyền ra từ phòng tắm thuộc về mình, Lục Hàng nhìn chằm chằm gạt tàn trên bàn, nghe tiếng bọt nước lép bép trong phòng tắm, dần dần có chút đỏ mặt.

Hôm qua cậu mới phát hiện một chuyện —— mông của Bạch Hoảng rất cong.

Có lẽ vì tiếng nước trong phòng tắm rất rõ ràng trong môi trường yên tĩnh, thế là cậu bắt đầu liên tưởng đến dáng vẻ Bạch Hoảng đang tắm, dầu gội đầu trượt xuống từ làn da non nớt đó, men theo đường cong của mông rơi xuống đất, tí tách tí tách...

Cho dù không muốn nghĩ, nhưng hình ảnh đó cứ xuất hiện trong đầu.

Ngồi một hồi, suy nghĩ trong đầu Lục Hàng lại càng lúc càng lệch lạc. Cậu không kìm được tự mắng mình vài câu trong lòng, từ bao giờ mà bản thân lại trở nên biến thái như thế này?

Trước kia, cậu chưa từng để tâm đến những thứ này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!