Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2588

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 01 - Chương 88: Rung động

Chương 88: Rung động

Lục Hàng ngây người nhìn Bạch Hoảng. 

Cô hơi lộ vẻ ngượng ngùng, rèm mi rủ xuống, có chút khép nép hỏi: “Sao thế? Trông kỳ cục lắm à?”

Lục Hàng vẫn ngẩn ngơ nhìn cô, đáp lời: “Không đâu.”

“Tôi... dạo gần đây vẫn luôn học cách trang điểm.”

Cô có chút bất an siết lấy cổ tay thanh mảnh của chính mình: “Tôi học trên mạng nhiều lắm, nhưng dù sao cũng mới học được vài ngày, chắc chẳng thể so được với mấy đứa con gái điệu đà từ nhỏ. Trang điểm thế này, trong mắt cậu chắc không đến nỗi dị hợm chứ?”

“Không hề.” Lục Hàng lắc đầu, đây hoàn toàn là lời nói thật lòng: “Rất đẹp.”

Nghe vậy, khóe môi cô khẽ cong lên, rõ ràng là đang rất vui vẻ.

Bạch Hoảng tiến lên phía trước, níu lấy vạt áo của Lục Hàng.

Lục Hàng không hề cự tuyệt.

Cô tựa sát lại gần. Lục Hàng ngửi thấy trên người cô tỏa ra một mùi nước hoa vô cùng dễ chịu, bỗng chốc có chút thẫn thờ. Giả sử là trước kia cùng cô ra ngoài, lúc này thường sẽ ngửi thấy mùi nước hoa Cologne đắt tiền nồng nặc.

Lần này lại là một làn hương hoa thanh tao.

Ấm áp, mang theo cả hơi ấm cơ thể cô.

……

Lúc ra khỏi cửa, cậu vốn định đưa cô đến đồn công an làm nốt thủ tục, xem ra phải đợi đến chiều rồi.

Đến buổi chiều, một Bạch Hoảng nam tính mà Lục Hàng vốn quen thuộc, sẽ thực sự biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới này trên phương diện pháp lý.

Điều này vô hình trung khiến Lục Hàng cảm thấy có chút buồn bã.

Và sau này, e rằng cái gã Bạch Hoảng kia cũng sẽ theo dòng thời gian trôi đi mà dần bị cậu lãng quên. 

Người còn sót lại chính là cô nàng gợi cảm có tính cách hơi vặn vẹo này.

Nhìn cô gái xinh đẹp đang chắp tay sau lưng, vẻ mặt hớn hở đi bên cạnh, lúc đi đường cứ như một cái đuôi nhỏ bám dính lấy mình, tâm trí cậu có chút mông lung, nhất thời lại chẳng thể nhớ ra nổi.

Liệu nam sinh Bạch Hoảng kia có thực sự từng tồn tại không?

Hay nói cách khác, rốt cuộc người ấy trông như thế nào nhỉ?

Người ấy dường như giống với Bạch Hoảng bây giờ, lại dường như có đôi chút khác biệt.

Dù sao cũng là cùng nhau đi chơi, Bạch Hoảng rõ ràng là rất phấn khích. Khi bước đi cùng cô, tiếng đôi giày cao gót nhỏ nhắn gõ xuống mặt đường kêu cộc cộc. 

Cô chắp tay sau lưng, vui vẻ đi bên cạnh cậu, âm thanh đó khiến Lục Hàng có chút không biết phải làm sao —— cảm giác này chẳng giống đi công viên giải trí với anh em chí cốt, mà lại giống như đang hẹn hò với bạn gái hơn.

Bỗng dưng thấy hơi có triệu chứng PTSD 

Mấy cuộc hẹn hò trước đây của Lục Hàng chẳng có trải nghiệm gì tốt đẹp cả. Hồi năm nhất đại học khi hẹn hò với bạn gái cũ, cô ta lúc nào cũng giữ khoảng cách thật xa với cậu. 

Dù sao đó cũng là một cô nàng khá thực dụng, luôn chê bai gia cảnh Lục Hàng nghèo khó, luôn kháng cự việc đi quá gần cậu. 

Cho dù cậu có mua quà cáp gì đi chăng nữa, cũng không thể lấp đầy cái hố sâu không đáy trong lòng cô ta.

Ngay cả khi chạm mặt ở trường, cô ta cũng đứng cách xa Lục Hàng cả mét, như thể chỉ có cái danh phận người yêu nhưng thực chất đã sớm hữu danh vô thực.

Cô ta căn bản không muốn người ngoài nghĩ rằng mình và Lục Hàng có quan hệ gì, như vậy mới có thể giữ lại cho mình thật nhiều lốp dự phòng.

Nhưng Bạch Hoảng không giống cô ta.

Tuy rằng cô không phải bạn gái của cậu, nhưng cô lại chẳng cách xa cậu chút nào.

Cảm giác cô sắp dán chặt lên người cậu luôn rồi.

Vừa cúi đầu bước đi vừa mang tâm sự phức tạp, cậu luôn mơ hồ cảm thấy bên cạnh có một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại, thỉnh thoảng lại khẽ chạm vào ngón tay mình. 

Lục Hàng liếc mắt nhìn sang, Bạch Hoảng liền rụt tay về như kẻ trộm, vành tai dưới ánh mặt trời ửng lên sắc hồng nhạt trông thật kiều diễm

Lục Hàng đành phải vờ như không có chuyện gì xảy ra.

“Đây có phải lần đầu tiên chúng ta cùng đến công viên giải trí chơi không nhỉ?” Cô thản nhiên hỏi.

Lục Hàng ngẫm nghĩ, hình như đúng là vậy thật, bèn gật đầu.

Cô nhếch môi cười, dường như có chút đắc ý.

“Vui không?” Lục Hàng hỏi.

“Vui.” Bạch Hoảng đáp.

Khi Lục Hàng nhìn về phía cô, cô gái này vờ như không để ý mà vén lọn tóc ra sau tai, để lộ vành tai nõn nà và đôi khuyên tai hình trái tim, những ngón tay sơn màu nhạt như muốn tỏa sáng dưới ánh mặt trời.

Thật là xa lạ biết bao.

……

Phải nói rằng, khi đi ra ngoài cùng Bạch Hoảng có một điểm rất lợi, đó là ai nấy đều cho rằng gia đình Lục Hàng cực kỳ giàu có.

Lúc chơi ở công viên giải trí, xung quanh không thiếu những nhóm sinh viên tranh thủ trốn tiết đi chơi. Khi đi ngang qua chỗ xếp hàng, Lục Hàng nghe thấy tiếng họ xì xào bàn tán suốt dọc đường: 

“Vãi, nhìn em gái đằng kia kìa.”

“Trông xinh như minh tinh ấy.”

“Thằng cha bên cạnh thì trông cũng thường thôi, chắc nhà tên kia phải giàu nứt đố đổ vách...”

“Nhìn hai người chẳng nói năng gì, biết đâu chỉ là đi cùng đường thôi, có khi còn chẳng quen nhau ấy chứ...”

Lục Hàng nghe những tiếng xì xào đó mà cạn lời, không ngờ mình lại trở thành chủ đề cho thiên hạ bàn tán.

“Cậu xem.” Cô có chút đắc ý, thì thầm: “Họ đều đang nói về cậu kìa.”

“Thế thì có gì mà hay ho?”

Lục Hàng mím môi, bất lực ngẩng đầu, thấy họ đều đang liếc nhìn về phía này với đủ loại biểu cảm, hoặc là ngưỡng mộ hoặc là ghen tị. Lục Hàng chỉ cần đứng đó thôi mà cảm giác cứ như có cái đèn pha rọi thẳng vào mặt vậy.

Lần đầu tiên cậu cảm thấy được "muôn người chú ý" như thế này.

Nghe thấy có người nói: “Thằng cha này chắc chắn là đại gia ngầm~”

Lục Hàng gãi gãi mông, vẻ mặt đầy cam chịu.

Đi cùng một Bạch Hoảng lộng lẫy thế này ra ngoài... người ta không nghi ngờ cái gã đi tông lào như Lục Hàng nhà có mỏ vàng mới là lạ.

Con người ta đều là nhờ làm nền cho nhau mà tỏa sáng.

Trong anime có một cách xây dựng nhân vật là buff giá trị gián tiếp. Ví dụ như đầu tiên xuất hiện một vị cao nhân tuyệt thế, vị cao nhân đó vừa lên sàn đã hạ gục cả đám đông, sau đó lại quỳ xuống trước mặt một thiếu niên gọi là sư phụ, mọi người sẽ nghĩ cái thằng nhóc này rốt cuộc phải mạnh đến mức quái thai nào đó.

Và Lục Hàng cũng tương tự như vậy.

Bạch Hoảng đứng đó như một minh tinh màn bạc, lạnh lùng như băng với những gã lái xe đi qua tán tỉnh cô, nhưng ở bên cạnh cậu thì lại ngoan ngoãn phục tùng.

Điều này không khỏi khiến người ta phải liên tưởng liệu cái thằng cha này rốt cuộc phải đi loại siêu xe cỡ nào cơ chứ.

Hai người đứng cạnh nhau, đám sinh viên vì ngại Lục Hàng đứng đó mà không dám tiến lại bắt chuyện kia, đa phần đều coi Bạch Hoảng là bạn gái của cậu rồi. 

Lục Hàng đi tông lào lôi thôi lếch thếch, bên cạnh lại đứng một cô nàng cực phẩm như tiên nữ, sự tương phản này tự nhiên sẽ khiến người ta nghi ngờ rốt cuộc cậu là thần thánh phương nào, gia thế khủng cỡ nào.

Đi được một lúc, cậu đã nghe thấy không dưới ba người đang đoán già đoán non xem nhà cậu rốt cuộc có bao nhiêu sổ đỏ rồi.

Cũng có vài kẻ đang rục rịch, dường như muốn bất chấp áp lực từ Lục Hàng mà xông lên xin WeChat.

Bạch Hoảng thấy vậy, đôi mắt khẽ nheo lại, bỗng nhiên khóe môi nhếch lên, nhẹ nhàng khoác lấy cánh tay Lục Hàng.

Thế này thì những kẻ định dở trò cũng đều phải lùi bước rồi.

Và người lùi bước bao gồm cả Lục Hàng.

Bị khoác tay như thế, trái tim Lục Hàng bỗng chốc cũng nguội lạnh mất một nửa. Khuôn ngực ấm áp của cô dán chặt vào cánh tay cậu, cảm giác mềm mại khiến cậu rùng mình một cái.

Và cái rùng mình này dường như đã bị cô cảm nhận được, khiến khóe môi cô càng cong lên, áp sát vào hơn một chút. 

Mùi nước hoa ấm áp trên người cô không hề nồng nặc, rất nhạt, nhưng lại vô cùng mời gọi.

Có một sự thôi thúc khiến người ta muốn vùi đầu thật sâu vào hõm cổ cô mà hít hà cho thỏa mãn.

“Sao thế Hàng ca?” Cô cầm một cây kẹo bông gòn quay quay, đầy ẩn ý ngước mắt lên, mím môi quan sát phản ứng của Lục Hàng, không nhịn được mà cười khúc khích.

“Cậu còn hỏi sao thế à?” Lục Hàng nghiến răng nghiến lợi: “Cái đám đang xếp hàng kia suýt nữa thì lao vào xé xác tôi ra rồi.”

“Hì hì.” Cô khi cười lên cũng rất xinh đẹp, mắt nheo lại thành hình trăng khuyết, sau đó xòe bàn tay che đi hàm răng đều đặn, móng tay bóng bẩy được cắt tỉa gọn gàng

“Hàng ca, cậu thấy thế nào?” Cô thấp giọng hỏi.

Lục Hàng nhíu mày: “Thế nào là thế nào?”

Một làn gió thổi tung những lọn tóc của cô, cậu chợt nhận ra đôi mắt cô đang sáng lấp lánh. 

Cô khoác chặt tay Lục Hàng, thì thầm: “Tôi... rất đẹp phải không?”

Trái tim Lục Hàng bỗng chốc đập lỗi một nhịp.

Còn chưa kịp phản hồi câu nói này, cô đã nắm lấy tay Lục Hàng, vung vẩy qua lại như đưa võng. Giữa đám đông ồn ào náo nhiệt, cô vui vẻ đi phía trước nhất, dắt tay Lục Hàng, giống như một cô bé đang hưng phấn tột độ.

Cô gái đi đôi giày cao gót xinh đẹp kia, cộc cộc bước đi dẫn đầu. Lục Hàng nắm lấy bàn tay mềm mại không xương của cô, nhìn thấy những tia nắng vụn vỡ xuyên qua tán cây buổi trưa chiếu lên cổ cô, nhất thời không phân biệt được đó là ánh nắng, hay là sợi dây chuyền đang lấp lánh trên cổ cô nữa.

Khi ở bên Bạch Hoảng, cảm giác rung động đó luôn khiến Lục Hàng phải đề cao cản

h giác.

Những lúc như thế này, chính là lúc chuông báo động trong đầu cậu kêu inh ỏi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!