Chương 90: Hồng nhan họa thủy
Bạch Hoảng gần đây bắt đầu trở nên... quá đỗi đáng yêu.
Lục Hàng ngày càng không biết phải đối diện với cô như thế nào, bèn vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Nhìn chằm chằm vào hình ảnh của mình trong gương, cậu thở dài, nhẹ nhàng xoa xoa ngón tay, dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm từ bàn tay nhỏ mềm mại kia.
Mùi hương trên người Bạch Hoảng dường như vẫn còn vương vấn nơi chóp mũi, thật thơm. Cả bàn tay nhỏ bé mềm mại ấy của cô cũng không thể nào xua tan khỏi tâm trí.
Đi chơi cùng cô, cậu sắp kiệt sức đến nơi rồi.
Thực ra Lục Hàng không chậm chạp như vẻ bề ngoài, cậu vốn có một mặt tinh tế bên trong.
Là người gần gũi nhất bên cạnh Bạch Hoảng, mọi thay đổi của cô đều lọt vào mắt Lục Hàng. Chỉ là việc tiếp xúc với con gái đối với cậu mà nói giống như mắc chứng PTSD, luôn cảm giác đối phương sẽ ngay lập tức chê cậu nghèo, không nhà không xe, rồi tàn nhẫn đá cậu một cái.
Cậu không phải là người tự tin cho lắm. Trước mặt bạn bè là một tính cách, trước mặt người khác giới lại là một tính cách khác.
Đối diện với tình huống như Bạch Hoảng, người vừa là bạn thân vừa là con gái, cậu cũng không biết nên dùng thái độ với người khác giới để đối đãi với cô, hay dùng cách của anh em để chung sống cùng cô.
Xét cho cùng đã quen biết lâu như vậy, Lục Hàng rất sợ sau này Bạch Hoảng sẽ trở mặt với mình, rồi xa lánh cậu.
Nếu mối quan hệ kỳ quặc hiện tại lại tiến thêm một bước, sẽ thành ra thế nào đây?
Liệu sẽ yêu đương chăng?
Chưa nói đến việc người này trước kia từng là anh em chí cốt của mình, chỉ cần nhớ lại khuôn mặt đầy khinh miệt của bạn gái cũ khi chia tay...
Lúc đó cô ta chê cậu vừa nghèo vừa bất tài, cắt đứt một cách dứt khoát, không chút vương vấn.
Lục Hàng lau vệt nước trên mặt, nhìn chằm chằm vào hình ảnh u ám của mình trong gương. Nếu Bạch Hoảng cũng tỏ ra khinh miệt và chán ghét cậu như vậy, chắc Lục Hàng sẽ cảm thấy khó chịu lắm.
Suốt chặng đường, cô luôn cố gắng nắm tay Lục Hàng, mỗi lần đều bị cậu khéo léo tránh né.
Về sau, cô cũng hiểu ý mà không nắm nữa.
Hai người vẫn cứ làm anh em là tốt nhất.
Trước giờ vốn đã là anh em, dù cô đã trở thành con gái, nhưng thực ra mối quan hệ cũng chẳng cần thay đổi gì.
Không thể vì giới tính của đối phương thay đổi mà đối xử với cô bằng một thái độ khác. Như vậy chẳng khác nào Lục Hàng đang thèm muốn thân thể cô, chứ không thực sự coi đối phương là anh em.
Dù thân thể cô thực sự rất thơm.
Nhưng điều này không được.
Cậu không muốn trong mối quan hệ với Bạch Hoảng, mình lại tỏ ra có mưu đồ gì.
Làm anh em là lựa chọn tốt nhất.
Anh em là nữ thì sao chứ? Chị em thân thiết dường như cũng không phải không được.
Nghĩ đến đây, dù trong lòng vẫn còn hơi gượng ép, nhưng cậu cũng thấy thoải mái hơn.
Mặc dù cậu cũng không biết mình có thể trốn tránh được bao lâu.
…
Rửa mặt xong, đợi khuôn mặt hơi nóng bừng kia hạ nhiệt, Lục Hàng xốc lại tinh thần, bước ra khỏi cửa nhà vệ sinh.
Trước đó đã dặn Bạch Hoảng đợi ở ghế gần vòng quay ngựa gỗ. Cậu lê đôi dép tông trong tâm trạng hỗn độn bước tới, đột nhiên khựng lại, rồi cau mày.
Bạch Hoảng đang ngồi trên ghế, sắc mặt không được tốt.
Bên cạnh lại có thêm năm sáu sinh viên đại học, mặt mày hớn hở, hình như đang cầm điện thoại vây quanh cô nói gì đó.
Lục Hàng thong thả bước tới, liền nghe một người trong đó nói:
“Người đẹp à, em có đi một mình không? Bọn anh không có ý gì khác đâu, chỉ đơn thuần muốn kết bạn thôi…”
Nghe đến đây, khóe miệng Lục Hàng giật giật, phản ứng đầu tiên là thở dài cho mấy tên không biết sống chết này.
Thật không sợ bị chặt chân à?
Thế nhưng nhìn lại Bạch Hoảng, biểu cảm của cô lại rất xa lạ.
Trong lòng Lục Hàng hơi kinh ngạc. Khuôn mặt nhỏ của Bạch Hoảng lạnh lùng đến mức chẳng thể đọc ra biểu cảm gì. Nói lạnh cũng không hẳn, chỉ là có vẻ thờ ơ. Biểu cảm tựa băng sơn này đối với cậu mà nói thật hiếm thấy.
Khi ở bên Lục Hàng hàng ngày, cô thuộc dạng luôn bày ra biểu cảm phong phú, thậm chí đôi lúc còn ngốc nghếch.
Biểu cảm lạnh lùng này so với lúc ở bên Lục Hàng quả thực là khác một trời một vực.
Phần lớn thời gian cậu thấy Bạch Hoảng, hoặc là vẻ chán chường, hoặc là vẻ giận hờn, hay cười một cách ngây ngô khó tả.
Nhưng khi Lục Hàng không ở bên, biểu cảm cô lộ ra lại lạnh lùng đến mức khó tin.
Hiện tại cô chỉ đang cố nhịn không bộc phát cảm xúc thật.
Nhìn đôi chân hơi khép lại của cô, Lục Hàng hiểu được cảm xúc thật sự của Bạch Hoảng.
Cô đang sợ.
Lục Hàng gãi gãi mông, đứng phía sau bọn họ.
“…”
“Bọn anh chỉ đơn giản muốn xin WeChat thôi, yên tâm đi người đẹp, bọn anh không có ý gì khác, chỉ kết bạn làm quen một chút không được sao?”
Người kia nói khô cả cổ, cứ nói rồi lại nói, đột nhiên thấy cô em xinh đẹp gợi cảm này mắt sáng lên, đôi mắt phượng mày ngài khẽ nheo lại đầy ý cười.
Khoảnh khắc kiều diễm ấy khiến tim hắn đập loạn nhịp.
Nhưng hắn chợt phát hiện nụ cười của cô dường như không phải hướng về mình, mà là hướng về phía sau lưng mình.
Hắn ngạc nhiên, định nói thêm gì đó, thì một bàn tay vỗ nhẹ lên vai.
Quay đầu lại nhìn, thấy một chàng trai đi dép tông lào, vẻ mặt có chút chán chường.
Dung mạo tuy khá đẹp trai, nhưng nhìn qua thì cũng bình thường.
“Sao? Muốn cướp bạn gái của tôi à?” Cậu nói.
Vừa dứt lời, khuôn mặt của cô gái này lập tức đỏ bừng, vừa giận vừa hờn liếc cậu một cái.
Thấy vậy, trái tim tên kia lập tức rơi xuống vực thẳm. Nhìn cô nàng đột nhiên lộ ra vẻ ngại ngùng như vậy, hắn cũng biết mình không có cửa rồi.
Mấy người còn lại nhìn nhau.
“Anh là bạn trai của cô ấy?” Một người đánh giá Lục Hàng một lượt, không cam tâm hỏi.
“Sao?” Lục Hàng gãi đầu: “Trông tôi không giống à?”
Mấy sinh viên lại một lần nữa nhìn nhau, ngập ngừng nhìn xuống đôi dép tông của Lục Hàng.
Nhưng đối phương có vẻ không dễ chơi, cuối cùng để tránh rắc rối, họ vẫn nuốt câu “không giống lắm” vào bụng.
“Xin lỗi, làm phiền rồi.”
Dù không cam tâm, mấy người vẫn rời đi, thỉnh thoảng ngoái lại, dùng ánh mắt ghen tị liếc nhìn Lục Hàng vài cái.
Lục Hàng mỉm cười vẫy tay tiễn họ đi xa, trong lòng thì lẩm bẩm.
Cậu hiếm khi dùng từ “hồng nhan họa thủy” để hình dung anh em của mình.
Tính từ này quả thực hơi kén người dùng, nhưng con gái xinh đẹp đúng là luôn dễ gây rắc rối thật.
…
Thấy mấy người kia đi xa, Lục Hàng ngồi xuống cạnh cô. Thấy cô mắt sáng long lanh nhìn mình, Lục Hàng vô cớ khó đối diện với đôi mắt phượng đẹp đẽ ấy, bất đắc dĩ quay mặt đi chỗ khác:
“Nếu cậu không muốn cho họ WeChat, cứ trực tiếp nói mình không hứng thú là được mà?”
“Vô dụng.” Bạch Hoảng chống cằm, thở dài: “Tôi đã nói mình không hứng thú rồi… họ vẫn cứ quấn lấy, nói chỉ xin WeChat thôi có gì to tát, dai như đỉa đói vậy, muốn rũ cũng không rũ được.”
Lục Hàng vốn định nghiêm khắc phê bình hành vi này.
Đột nhiên nghĩ bạn gái cũ của mình cũng là do cậu tán tỉnh kiểu chai mặt như vậy mới quen, liển lập tức câm nín.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
