Chương 85: Hủy bỏ
Cô nàng đeo kính kia nói sẽ giúp Lục Hàng tìm tung tích của lão tứ.
Tuy cô ta trông có vẻ rất tháo vát đáng tin cậy, nhưng Lục Hàng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn đi dọc đường dán hết chỗ thông báo tìm người còn lại, cũng coi như thêm một tầng bảo hiểm.
Lục Hàng không hỏi cô nàng đeo kính đó sẽ tìm lão tứ như thế nào, nhưng sau lưng cô ta chính là Bạch gia, chắc vẫn có khá nhiều cách, dù sao cũng đáng tin hơn cái thông báo tìm người khó hiểu này của mình.
Về đến nhà, bấm mật mã mở cửa, Lục Hàng phát hiện quả bóng rổ dưới đất nay đã không thấy đâu, chắc là Sở Tình sáng sớm lại ra ngoài chơi bóng rồi.
Nhìn lên sofa, thấy Bạch Hoảng vẫn co người ngủ ngon lành, mặt áp vào lưng ghế.
Cái mông trắng nõn mặc quần lót ren cứ thế chĩa thẳng về phía mình.
Học xong tiết một Lục Hàng vẫn còn chút buồn ngủ, nhìn cái mông này, nhất thời cảm thấy có chút buồn bã.
Không biết có phải ảo giác hay không.
Cảm giác khi anh em đến nương nhờ mình hơn một tháng nay, thứ nhìn thấy nhiều nhất chính là mông của phụ nữ.
Mở mắt ra là mông, nhìn sang phòng bên cạnh cũng là mông.
Lục Hàng cũng không làm phiền cô, Bạch Hoảng co người lại như một con mèo nhỏ, nhìn thời gian, khoảng chín giờ, Lục Hàng vốn định gọi cô dậy ăn cơm, nhưng khi nhìn thấy tấm lưng của cô, bỗng nhớ tới cảnh tượng tối qua cô khóc lóc, van xin cậu đừng bỏ rơi cô, khiến Lục Hàng mất cả đêm dỗ dành cô ngủ.
Buổi sáng vội đi không nghĩ nhiều, giờ lại nhìn tấm lưng này, Lục Hàng bỗng nhiên nhận ra hai người đã ôm nhau ngủ cả đêm.
Đây hình như là lần thứ hai ôm nhau ngủ rồi.
Xúc cảm ấm áp và mềm mại đó của cơ thể Bạch Hoảng, khi cô khóc lóc ôm lấy cậu, giống như một con mèo lớn nóng hổi nhào vào người, kéo thế nào cũng không ra, dỗ thế nào cũng không nín.
Không hiểu tại sao, cảnh tượng đó cứ luẩn quẩn trong đầu, không xua đi được.
“Haizz...”
Lục Hàng ném tập tài liệu trên tay lên bàn, ngồi xuống mép ghế sofa.
Buổi chiều còn phải đi làm thủ tục.
Nhìn bàn chân nhỏ nhắn non nớt bên tay, không hiểu sao muốn đưa tay chọc một cái, quay đầu lại, ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, chiếu lên hàng mi đang run rẩy của Bạch Hoảng.
Bây giờ Lục Hàng khi đối mặt với cô cũng có chút luống cuống. Kể từ khi Bạch Hoảng đến nhà mình sống chung, lịch sinh hoạt của cô còn nát hơn cả chủ nhà.
Phải gọi cô ấy dậy thôi.
Lần nào Lục Hàng cũng dậy trước cô. Hồi Bạch Hoảng mới chuyển tới, nếu cô ngủ nướng, cậu sẽ tiện tay vỗ một cái vào mông cô và mắng: “Con mẹ nhà cậu còn định ngủ tới mấy giờ?”
Nhưng bây giờ đối mặt với cô, trong lòng lại có thêm vài phần thương hoa tiếc ngọc.
Ít nhất việc tát vào mặt thì không thể làm được.
Nhìn tư thế ngủ như mèo con của Bạch Hoảng, Lục Hàng nghĩ ngợi một chút, từ từ đưa tay ra, nhẹ nhàng véo má cô.
“?” Bạch Hoảng mơ mơ màng màng mở mắt.
Mí mắt thì mở rồi, con ngươi đảo một nửa, giây tiếp theo lại ngủ thiếp đi.
“Dậy đi.” Lục Hàng nhẹ nhàng dùng khớp ngón tay xoa xoa khuôn mặt mềm mại của cô, giọng điệu dịu dàng: “Tiểu Hoảng.”
Vẫn không tỉnh.
Lục Hàng có chút bất lực, xoay mặt cô qua, hai ngón tay banh mí mắt cô ra:
“Này, tỉnh dậy đi, ăn cơm thôi.”
“...”
Khóe miệng Bạch Hoảng dính chút nước miếng long lanh, lông mi run rẩy, mí mắt hơi hé mở, mắt đảo lên trên, con ngươi đuổi theo mí mắt đang mở ra.
“Vãi.” Lục Hàng không nhịn mà bật cười: “Cái tên này có định tỉnh dậy không vậy.”
Nhớ tới con chó nhà ông cụ ở quê lúc ngủ cũng thế này, lắc lắc thế nào cũng không chịu tỉnh.
Sao có thể ngủ đến mức thành cái dạng này chứ.
Lục Hàng bắt đầu thắc mắc rốt cuộc Bạch Hoảng đi ngủ lúc mấy giờ ngủ.
Chút thương hoa tiếc ngọc cuối cùng trong lòng cũng vì khuôn mặt ngủ khó đỡ của cô mà tan thành mây khói, Lục Hàng cuối cùng vẫn vỗ một cái vào mông cô: “Con mẹ nhà cậu còn định ngủ tới mấy giờ!”
“Cái gì? Bánh bao?”
Cô đột ngột mở mắt, tiếp đó liền ngơ ngác ngồi dậy.
“Bánh bao ở đâu ra hả, cậu ngủ tới ngáo rồi à?” Thu tay lại, Lục Hàng bất đắc dĩ thở dài: “Buổi sáng ăn trứng ốp la.”
Tâm lý không làm được thì không làm được.
Nhưng vẫn là chiêu này hiệu quả, biết làm sao được.
...
Bữa sáng rất đơn giản, vẫn là rán ốp la hai quả trứng.
Lục Hàng đeo tạp dề, ngậm điếu thuốc bật máy hút mùi, lật trứng trong chảo, buổi sáng làm qua loa cho xong chuyện, lười xuống lầu mua.
Chảo nóng dầu lạnh, dùng đũa chọc nhẹ một cái, lòng đỏ trứng hơi đông đặc liền chảy ra, tiếp đó tùy tiện rắc chút muối, sau đó xới hai bát cơm, đây chính là bữa sáng —— phần cho Sở Tình thì không cần chuẩn bị, cô ấy sáng sớm đã ra ngoài chơi bóng, chắc là tìm đại một sạp đồ ăn sáng rồi.
Lục Hàng ngâm nga hát, lúc xới cơm cho Bạch Hoảng, phát hiện mình bắt đầu ngày càng thích nghi với cuộc sống sống chung này.
Đợi đến ngày kia đến chỗ lão nhị, nói không chừng cô ấy còn có thể dạy mình vài món cho bữa sáng.
Bưng thức ăn vào phòng khách, Bạch Hoảng vẫn ngơ ngác ngồi trên sofa, mắt híp lại, tóc tai rối bù.
Lục Hàng liếc cô một cái, cũng không nói gì, não bộ của Bạch Hoảng vẫn luôn đình trệ vào buổi sáng như thế này, đại khái phải ăn cơm xong mới có thể hồi phục, cậu cũng quen rồi.
Nhớ tới tối qua hai người ôm nhau ngủ, ký ức cuối cùng trước khi ngủ chính là khuôn mặt còn vương vệt nước mắt đó của cô.
Nhìn chằm chằm đôi mắt lờ đờ của Bạch Hoảng, trước đây Lục Hàng chưa từng cảm thấy bộ dạng này của cô khá đáng yêu, bây giờ lại bỗng nhiên có loại xúc động muốn đưa tay xoa đầu cô.
“Ăn sáng đi.” Lục Hàng bất đắc dĩ đưa bát lên bàn trà.
Bạch Hoảng vò mái tóc rối bù, mắt nhắm mắt mở, lúc này mới cảm nhận được cơn đau ở mông, nghiêng người xoa xoa mông, khẽ cau mày.
Giọng nói vô cùng mềm mãi: “Đừng có lúc nào cũng vỗ mông tôi...”
“Tôi mà không vỗ mông cậu thì cậu đâu có dậy nổi.” Lục Hàng khoanh chân ngồi xuống trước bàn trà.
Cô không nói gì, chu môi thổi lọn tóc mái của mình, cầm đũa lên.
Có lẽ vì chuyện xảy ra giữa hai người hôm qua có chút ngại ngùng, nên không khí bữa sáng có chút trầm lắng.
Lục Hàng cắn một miếng trứng ốp la: “Tiểu Hoảng, chiều nay đi cùng tôi đến đồn công an một chuyến, chúng ta có chút việc phải làm.”
Cô chớp chớp mắt, dường như đã tỉnh táo hẳn: “Làm gì? Lấy giấy chứng nhận kết hôn?”
“Tôi kết hôn với mẹ cậu đấy.”
“Thế đi làm gì.” Cô khẽ hừ một tiếng, dùng đũa gắp trứng ốp la lên: “Cậu chém người rồi?”
“Nghĩ cái gì tốt đẹp chút được không?” Lục Hàng có chút bất lực, trầm ngâm giây lát, liền đưa tài liệu trên bàn trà cho Bạch Hoảng:
“Chuyện thân phận hiện tại của cậu có thể giải quyết rồi, thủ tục bên này hiện tại đã chuẩn bị xong, buổi chiều chỉ cần đến đồn công an khai báo một chút là được... Sau đó cậu có thể đi học lại rồi.”
Cô cúi đầu, yên lặng nhìn chằm chằm những tài liệu này, tay gắp trứng ốp la khựng lại, tiếp đó đặt vào trong bát.
Bạch Hoảng cầm tài liệu lên, yên lặng xem.
Lục Hàng không hiểu sao có chút căng thẳng.
Bạch Hoảng buồn bã nói: “Nếu mà đi, vậy thân phận trước kia lúc tôi còn là nam giới... có phải sẽ bị hủy bỏ không?”
“Đúng vậy.” Lục Hàng đáp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
