Chương 92: Cô ấy lại suy sụp rồi
Lục Hàng cúi đầu hối hả lật xem, cả đống giấy tờ chứng minh nhìn hoa cả mắt, xem mãi vẫn chẳng hiểu gì.
Ngoài tờ của Bạch Hoảng, còn có của Sở Tình và Mộc Dĩ Nam, thậm chí cả hồ sơ của Tiêu Tiểu Vũ hiện vẫn chưa tìm thấy cũng nằm trong đó, đành nhét tất cả vào balo, vừa làm vừa nói với giọng dịu lại: “Cảm ơn cô.”
Lý Tiểu Linh bất đắc dĩ vẫy tay: “Ừm, đi nhanh đi.”
“...Xin lỗi nhé.” Lục Hàng lại nhìn cô lần cuối, rồi nhanh chóng lao về phía Bạch Hoảng vừa chạy đi.
Lý Tiểu Linh đứng nguyên tại chỗ.
Nhìn bóng lưng Lục Hàng vội vã đuổi theo, lại nhớ đến khuôn mặt Bạch Hoảng lúc nãy.
Dáng vẻ đỏng đảnh, vui sướng, giơ tay đòi ôm với chút nũng nịu con gái.
Nhớ lại vẫn thấy trong lòng chấn động, không thể nào liên tưởng đến cái tên công tử bột A Hoảng ngày trước.
“Mới hơn một tháng không gặp… A Hoảng đã biến thành dạng này rồi, biết làm sao đây.” Cô thở dài.
Cũng không biết ông chủ tuổi già mới có con, khi thấy A Hoảng giờ thành ra thế này, sẽ phản ứng ra sao.
Nhưng phần lớn thì chẳng có phản ứng gì tốt lành đâu.
…
Như chiếc râu ốc sên mới thò ra khỏi vỏ một chút.
Vừa mới định vươn cái thân mềm mại ra khám phá thế giới xung quanh, chỉ cần gặp chút gió thổi cỏ lay là lập tức rụt ngay vào trong cái vỏ cứng ngắc ấy.
“Tiểu Hoảng!”
Lục Hàng men theo đường tìm kiếm, sốt ruột đến mồ hôi ướt đẫm cổ, lớn tiếng gọi tên Bạch Hoảng, bỗng nhiên dừng chân.
Chợt cậu khựng lại.
Ánh mắt cậu dán chặt vào một cái thùng rác trong khu vui chơi.
Nơi đó có một đôi giày cao gót mới tinh vừa bị vứt bỏ.
Lục Hàng bước đến, cẩn thận nhặt lên, một đôi giày rất mới, cổ cao, điểm xuyết hoa văn lấm tấm. Có thể tưởng tượng chủ nhân của nó khi mua đôi giày này đã đắn đo, cân nhắc kỹ lưỡng đến nhường nào.
Lục Hàng cầm đôi giày cao gót trên tay, lật qua lật lại không nói lời nào, trong lòng nóng như lửa đốt.
Một ông anh đang hút thuốc bên cạnh đưa mắt nhìn Lục Hàng từ trên xuống dưới, thấy trên cổ cậu còn đeo một chiếc túi nữ hiệu Gucci, tay cầm đôi giày cao gót vừa bị vứt vào thùng rác với vẻ mặt bối rối, không nhịn được lên tiếng: “Này anh bạn, tìm bạn gái hả?”
Lục Hàng chẳng còn tâm trạng đâu mà giải thích, chỉ cười khổ lắc đầu.
“Người anh em thế là dở rồi.” Ông anh kia lộ ra vẻ "tôi hiểu mà", dùng đầu thuốc lá chỉ về phía ngọn núi giả:
“Vừa nãy thấy một cô bé xinh lắm, vừa khóc vừa chạy về hướng núi giả kia kìa... Cậu nói xem, bạn gái cậu xinh đẹp như thế, sao nỡ chọc người ta giận chứ? Là tôi thì tôi cưng như báu vật rồi...”
Lục Hàng nghe thấy Bạch Hoảng chạy về phía núi, lập tức cầm đôi giày cao gót chạy đi: “Cảm ơn anh.”
Vừa xem bản đồ khu vui chơi để xác định vị trí núi giả, Lục Hàng vừa dáo dác tìm kiếm bóng dáng Bạch Hoảng, cố gắng tìm ra cô gái quen thuộc giữa biển người.
Trên đường bỗng xuất hiện một chàng trai tay cầm đôi giày cao gót, đeo túi xách nữ, vẻ mặt lo lắng tột độ, khiến người xung quanh không khỏi ngoái nhìn.
“Bạn gái giận dỗi bỏ đi đấy à?”
“Anh xem kìa, nếu anh mà chọc em thì kết cục cũng thế này đấy...”
Loáng thoáng nghe thấy tiếng xì xào bàn tán.
Nói cho cùng, dù Lục Hàng từ nay xem cô ấy như một người bạn nữ, dường như cũng sẽ nảy sinh rất nhiều vấn đề.
Cậu rất quan tâm đến Bạch Hoảng.
Nhưng thân phận con gái giống như một lớp sương mù ngăn cách ở giữa.
Cho dù có chết, cậu cũng không phân biệt nổi, sự để tâm ấy rốt cuộc bắt nguồn từ tình bạn, hay từ thứ tình cảm nào khác.
…
Chạy đông chạy tây tìm kiếm trong khu vui chơi, tìm gần nửa tiếng vẫn chẳng thấy, Lục Hàng sắp phát điên lên,có lúc còn định tìm nhân viên khu vui chơi để phát loa thông báo
Nói rằng bé Bạch Hoảng, người nhà tìm cháu không thấy sắp phát điên lên rồi.
Nhưng vì bản thân cũng lạc đường, không tìm thấy nhân viên ở cổng soát vé, nên đành thôi.
Lục Hàng lờ mờ cảm thấy Bạch Hoảng chắc sẽ không chạy về phía đông người. Ông anh kia nói là núi giả, cậu cũng chẳng biết cụ thể là cái núi nào.
Đã đi về hướng này gần mười phút, đường bắt đầu rẽ nhánh. Hơn nữa khu vui chơi làm gì có chỗ nào tên là Khu Núi Giả.
Có lẽ là trực giác, hoặc là sự thấu hiểu đối với Bạch Hoảng.
Lục Hàng không hiểu sao bắt đầu tìm kiếm những nơi vắng người, bên nào ít người thì đi về bên đó.
Cứ đi mãi đi mãi, không biết sau bao lâu, cậu nhìn thấy Bạch Hoảng.
Dưới chân núi, Bạch Hoảng đang co ro thu mình trên một chiếc ghế dài, ôm chặt đôi chân, đôi bàn chân nhỏ đầy thương tích trần trụi, quần áo không chỉnh tề, lặng lẽ rơi lệ.
Cô dường như đã cố gắng xé rách chiếc váy của mình, nhưng có lẽ nhận ra xé nát váy thì chẳng còn gì để mặc, hoặc là do quá mệt nên không có sức, không biết là tình huống nào, nhưng chiếc váy vẫn còn nguyên trên người.
Trong cái rủi còn có cái may, ít nhất cô không khỏa thân chạy rông.
Lớp trang điểm nhạt cũng bị cố sức chùi xóa, mascara nhòe nhoẹt kéo một đường dài từ đuôi mắt trông thật khôi hài, khóe mắt như có vệt nước mắt màu đen nhạt chảy qua.
Lục Hàng thở hổn hển, đứng đó nhìn cô hai giây.
Cuối cùng bước đến, ngồi phịch xuống bên cạnh cô.
Lục Hàng suốt chặng đường này tìm đến suýt ói máu.
Tìm gần nửa tiếng đồng hồ, trong lòng luôn lo sợ cô xảy ra chuyện gì bất trắc, bởi con người này ngay cả giày cũng vứt bỏ.
Giờ thấy cô vẫn lành lặn ngồi đây khóc thầm, Lục Hàng lúc tìm kiếm trong lòng có chút bực bội, muốn mắng cô một trận: "Cậu bị điên à mà chạy lung tung, không biết tôi lo lắng thế nào sao?"
Thế nhưng nhìn thấy vệt nước mắt trên mặt cô, ngọn lửa bực bội trong lòng cũng theo đó tắt ngấm.
Cậu cũng thẫn thờ ngồi xuống bên cạnh cô.
Cứ im lặng ngồi như vậy, Lục Hàng suy nghĩ một chút, tùy tay ném đôi giày xuống chân cô: “Này người anh em, giày của cậu.”
Hai chiếc giày rơi “cạch” một tiếng trên nền xi măng, âm thanh thật giòn.
Lúc vứt qua, cậu phát hiện bàn chân cô lấm lem bùn đất, dường như còn có vài vết xước nhỏ rướm máu, không biết bị thứ gì dưới đất cào phải. Đôi chân non nớt như thế đi trên đường xi măng thô ráp, bị thương là chuyện đương nhiên.
Cô không nói gì.
Cũng không xỏ giày vào.
Hai người cứ thế im lặng.
Lục Hàng dựa vào lưng ghế, nhìn ráng chiều đỏ rực như lửa cháy phía chân trời, không biết phải an ủi cô thế nào.
Lúc này, cậu cũng chẳng muốn an ủi cô nữa.
Dù sao biến thành con gái là thế đấy, đã rất nhiều lần rồi, cậu đã quen với việc cô trở nên cực kỳ khó dỗ dành.
Đã gần một tháng trôi qua, Lục Hàng vẫn chưa tìm ra cách dỗ dành cô mỗi khi cô giận dỗi, cũng không biết tại sao cô lại đột ngột bỏ chạy.
Lục Hàng ngày càng không thể hiểu nổi Bạch Hoảng.
“Đi thôi người anh em.” Lục Hàng hỏi: “Còn muốn chơi nữa không?”
“Tôi đã không còn là anh em của cậu nữa.” Bạch Hoảng khẽ nói.
Cô ôm chặt đôi chân mình, đôi bàn chân nhỏ mềm mại đầy thương tích xếp chồng lên nhau như mèo con, cằm giấu giữa hai đầu gối, để lộ đôi mắt phượng còn vương vệt nước mắt đen nhạt, mắt lại bắt đầu ươn ướt:
“Tôi biến thành dạng này, đã không còn là anh em của cậu nữa rồi… Tôi không có cách nào, đã không thể trở lại như xưa.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
